Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 469: Chẳng Qua Là Ỷ Vào Bệ Hạ Yêu Thương Người
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Rời khỏi Đông Cung, Giang Nguyệt Dạng chẳng còn tâm trạng ghé qua Giám Sát Ty nữa. Nàng thẳng về nhà, bữa cơm khiến cả nàng mất tự nhiên vô cùng.
Hơn nữa, Cố Nhược đổi nhiều.
Trước , tỷ là một cô nương hoạt bát, rạng rỡ bao! Vậy mà giờ đây... trở nên bất an và cẩn trọng dè dặt đến mức .
Quả nhiên, chốn hoàng cung là nơi bình thường thể ở .
Hệ thống: [Ký chủ, lựa chọn ban đầu của cô quả là đúng đắn.]
[Hửm?] Câu đầu đuôi của hệ thống khiến Giang Nguyệt Dạng khó hiểu.
[Lục Vân Đình ngoại trừ việc thể để cô mẫu nghi thiên hạ , thì những mặt khác chỗ nào cũng hơn Thái t.ử gấp vạn .] Hệ thống liệt kê chứng minh, [Cô gả cho , bên cha chồng hầu hạ, bên chị em dâu đối phó. Con cái sinh thì sinh, sinh thì thôi. Ngoài , Lục Vân Đình quan tâm cô như , trong nhà chắc chắn cô một là một, hai là hai.]
Giang Nguyệt Dạng cất tiếng “ồ” một tiếng, [Tiểu Qua, tự dưng nghĩ thông suốt thế? Trước chẳng mi còn chia rẽ bọn ?]
[Chuyện cũ nhắc nha!] Hệ thống hì hì lấp l.i.ế.m cho qua.
Lời dứt, tiếng của hệ thống bỗng nhiên khựng , Giang Nguyệt Dạng nhạy bén nhận điểm bất thường.
Nàng hỏi: [Sao thế?]
Hệ thống trầm giọng đáp: [Ký chủ, Dạ Vô Hấn bên ... .]
Giang Nguyệt Dạng chậm rãi dừng bước, trong lòng dâng lên cảm giác khó chịu rõ thành lời, chẳng là vì thương hại, xót xa, là đang cảm thấy bi thương cho Dạ Vô Hấn...
Nàng ngước mắt lên bầu trời u ám, rõ ràng chẳng chút ánh nắng nào, mà chói mắt đến thế.
Một lát , hệ thống cất tiếng hỏi: [Ký chủ, cô chuyện cho ?]
[Không.] Giang Nguyệt Dạng cần nghĩ ngợi, [Hắn hỏi thì . Sống đời một kiếp, nhất thiết chuyện gì cũng tường tận.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Nếu hỏi thì ?]
[Thế thì sẽ cho .] Giang Nguyệt Dạng nhấc chân tiếp tục bước về phía , [ nghĩ vĩnh viễn sẽ hỏi .]
...
Hôm , Nguyên Đế tới, m.ô.n.g còn kịp ấm chỗ tuyên bố hủy bỏ thọ yến của Thái hậu, tổ chức nữa.
Văn võ bá quan liền giữa Nguyên Đế và Thái hậu nương nương xảy chuyện, nhưng chẳng ai dám ho he nửa lời.
Buổi tảo triều hôm nay, bầu khí ngột ngạt đến nghẹt thở.
Giang Nguyệt Dạng ngay ngắn ở phía , thở mạnh cũng dám thở, càng chẳng dám lén lút lười biếng, sợ Nguyên Đế đang cơn bực bội lôi nàng trút giận.
Những khác cũng y như , giọng điệu và từ ngữ khi bẩm tấu đều hết sức ôn hòa nhã nhặn, để tránh chọc cho Nguyên Đế thêm khó chịu.
Dưới luồng áp lực nặng nề của Nguyên Đế, thời gian của buổi thiết triều trôi qua vô cùng chậm chạp. Rõ ràng mới trôi qua đầy một khắc, nhưng những mặt cảm giác như trải qua cả một thế kỷ.
Thật là khổ sở quá .
Dưới bầu khí ngột ngạt , hệ thống cũng bất giác hạ thấp giọng hỏi: [Ký chủ, hóng chút dưa ? kinh nghiệm , thời gian hóng dưa trôi qua nhanh lắm.]
[Thôi dẹp , sợ lỡ kiềm chế , tiếng thở mạnh một chút Bệ hạ thấy ngứa mắt lôi thớt trút giận thì toi.]
Nguyên Đế: “...”
[Cũng , trong tình cảnh , các thở mạnh một tí cũng là cái tội.] Hệ thống hiếm hoi khăng khăng đòi ăn dưa.
Giang Nguyệt Dạng ngạc nhiên: [Tiểu Qua, hôm nay ham hóng dưa của mi thấp thế?]
[Hóng dưa trong cái bầu khí ăn chẳng ngon lành gì. Hơn nữa, dưa định hóng liên quan đến Hoàng đế, thế chẳng khác nào rắc muối lên vết thương , chút nào.]
Nguyên Đế liền quả dưa liên quan đến tuyệt đối chẳng chuyện lành gì, tâm trạng càng thêm chùng xuống.
Mọi hệ thống cũng cảm thấy thà còn hơn, kẻo Nguyên Đế tan nát cõi lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-469-chang-qua-la-y-vao-be-ha-yeu-thuong-nguoi.html.]
Giang Nguyệt Dạng trêu chọc một câu: [Chà chà Bây giờ mi cũng thương xót Bệ hạ cơ đấy? Khá lắm khá lắm, lớn thật .]
Hệ thống: [... Ký chủ, thu cái khóe miệng của cô , Hoàng đế đang đen mặt chằm chằm cô kìa.]
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức thu nụ mặt, chỉnh đốn tư thế , vẻ mặt nghiêm túc và chăm chú tột cùng.
Cứ như thế, văn võ bá quan áp lực ngút trời của Nguyên Đế trải qua một buổi tảo triều dài đằng đẵng.
Bước khỏi Thái Hòa Điện, Giang Nguyệt Dạng cảm thấy việc liên tục mười mấy tiếng đồng hồ cũng chẳng mệt mỏi bằng hai tiếng tảo triều .
Nàng các quan viên xung quanh cũng đang rã rời cả về thể xác lẫn tinh thần, lầm bầm : “Lần Bệ hạ và Thái hậu nương nương cãi đến thật đấy, hai con họ thể lành ?”
Hệ thống tò mò hỏi: [Ký chủ hy vọng bọn họ lành ?]
[Hy vọng chứ, ngày nào thiết triều cũng thế thì mệt c.h.ế.t .]
[ Thái hậu đối xử với Hoàng đế .]
Giang Nguyệt Dạng đầu về hướng Thái Cực Cung, [ Bệ hạ lành với Thái hậu nương nương mà.]
[Sao cô ông ?]
[Nếu ông thì chẳng tức giận đến mức .]
Hệ thống lên tiếng nữa, Giang Nguyệt Dạng thở dài một , tiếp tục cất bước về phía ngoài cung.
Ở một diễn biến khác, Hoàng hậu nương nương đang vác bụng bầu lớn đến Thọ Khang Cung.
Thái hậu nương nương đang giận Hoàng đế, đ.â.m ghét lây sang cả Hoàng hậu nương nương, lập tức cho triệu kiến.
Hoàng hậu nương nương đợi ngoài điện hồi lâu, sắc mặt dần trở nên trắng bệch, phần vững.
Thượng Cô Cô thấy bèn khuyên nàng nên bảo trọng phượng thể và hoàng nhi trong bụng, để hôm khác tới thăm Thái hậu nương nương.
Hoàng hậu nương nương đến Thọ Khang Cung là hòa giải mối quan hệ giữa Thái hậu và Nguyên Đế, nhưng hiện tại thể nàng nặng nề, khó lòng lâu.
Hơn nữa, vì với mối quan hệ của Thái hậu và Nguyên Đế, nàng càng để tâm đến cốt nhục của hơn.
Mối quan hệ giữa hai con họ cũng chẳng chuyện ngày một ngày hai.
Nghĩ đến điểm , Hoàng hậu nương nương gật đầu: “Về cung thôi.”
Thế nhưng ngay khi Hoàng hậu nương nương xoay , chưởng sự cô cô bên cạnh Thái hậu nương nương bước mời nàng trong.
Hoàng hậu nương nương giường Thái hậu hành lễ với bà, Thái hậu thấy môi nàng tái nhợt liền quở trách: “Hoàng hậu, ngươi cũng đầu mang thai, bụng mang chửa còn chạy loạn cái gì? Cháu nội của ai gia nếu mệnh hệ nào, ngươi gánh vác nổi ?”
“Mẫu hậu dạy bảo đúng, con dâu nhất định sẽ chú ý.” Hoàng hậu nương nương cố hết sức chiều theo ý bà.
Thái hậu hừ nhẹ một tiếng: “Ngươi tới tìm ai gia việc gì? Nếu là vì Hoàng đế thì cần mở miệng .”
“Mẫu hậu, cho phép con dâu một câu vượt phận, thể hết đến khác đưa những yêu cầu vô lý với Bệ hạ, tổn thương Bệ hạ, chẳng qua là ỷ việc Bệ hạ yêu thương mà thôi.”
Thái hậu lập tức nổi giận: “Hoàng hậu, ngươi đến gan...”
“ Bệ hạ là Hoàng đế, là quân phụ của muôn dân.” Hoàng hậu nương nương khẽ ngắt lời Thái hậu, “Người gương cho vạn dân, gương cho văn võ bá quan, há thể xem thường quốc pháp, bỏ mặc bách tính?”
“Dù mẫu hậu tin , Bệ hạ khi đó căn bản hề ý định g.i.ế.c Vinh Thân vương. Là do Vinh Thân vương cam lòng, dốc lực liều mạng một phen cuối cùng.”
Thái hậu nương nương những lời của Hoàng hậu chọc tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt: “Ngươi... ngươi...”
Chưởng sự cô cô ở bên cạnh vội vàng tiến lên vuốt n.g.ự.c thuận khí cho bà.
Hoàng hậu nương nương thần sắc thản nhiên bà: “Mẫu hậu, hôm nay con dâu tới đây là xin mẫu hậu nghĩ cho thật kỹ, rốt cuộc còn cần đứa con trai là Bệ hạ nữa ?”
Dứt lời, nàng chậm rãi thẳng dậy, rèm mi khẽ rủ: “Người c.h.ế.t thì cũng c.h.ế.t , xin chớ đoạn tuyệt nốt chút tình mẫu t.ử cuối cùng .”