Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 468: Mẫu Tử Quyết Liệt

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi buổi tảo triều dần hồi kết, cuộc tranh luận giữa Nguyên Đế và văn võ bá quan cuối cùng nghiêng về phần thắng của văn võ bá quan.

 

Thọ yến của Thái hậu nương nương chẳng những thể tổ chức linh đình rầm rộ, mà Vinh Thân vương thế t.ử cũng phép hồi kinh.

 

Về mặt tư tâm, Nguyên Đế thuận theo thỉnh cầu của Thái hậu nương nương.

 

Một mặt, ông tận hiếu, cũng cảm thấy Vinh Thân vương thế t.ử chẳng thể tạo nên trò trống gì. Mặt khác, thể Thái hậu ngày một sa sút, phỏng chừng cũng chỉ còn chống chọi một hai năm nữa thôi.

 

Tâm nguyện của một kẻ sắp gần đất xa trời, cớ thể tác thành một ?

 

Thế nhưng văn võ bá quan tâu rằng, sư t.ử vồ thỏ cũng dùng lực, khuyên Nguyên Đế chớ nên xem thường bất kỳ kẻ nào.

 

Lại còn hổ phụ sinh hổ tử, phòng ngừa mối họa từ trong trứng nước.

 

Cuối cùng, văn võ bá quan càng thẳng thắn bày tỏ Đại Hạ trong vòng đầy một năm liên tiếp xuất binh đ.á.n.h Xích Thủy và Đông Đột Quyết, hao tổn ngân lượng khổng lồ, quốc khố trống rỗng.

 

Lúc , triều đình nên dùng ngân lượng để khao thưởng tam quân, chứ ném một buổi thọ yến năm nào cũng .

 

Ngoài , thể quan viên Hộ Bộ còn tâu rằng hoàng cung nên cắt giảm chi tiêu, Nguyên Đế cần lấy gương.

 

Nguyên Đế văn võ bá quan, đành một một đối mặt với phong ba bão táp nơi Thái hậu nương nương.

 

Thọ Khang Cung.

 

Nguyên Đế cửa qua , do dự một hồi lâu mới cất bước .

 

Vừa bước nội điện, ông thấy Thái hậu nương nương đang xõa tóc giường, chưởng sự cô cô của Thọ Khang Cung đang đút t.h.u.ố.c thang cho bà.

 

Nghe thấy tiếng bước chân, Thái hậu nương nương ngẩng đầu sang.

 

Thấy là Nguyên Đế, thoạt đầu bà ánh lên nét mừng, nhưng khi rõ thần sắc mặt Nguyên Đế thì lập tức rơi thất vọng.

 

đoán kết quả.

 

Nguyên Đế xuống giường Thái hậu nương nương, đón lấy bát t.h.u.ố.c tay chưởng sự cô cô, đích đút cho bà uống.

 

Thái hậu nương nương im lặng uống từng muỗng t.h.u.ố.c đưa tới bên môi, lặng lẽ chờ đợi Nguyên Đế mở lời.

 

Đút hết thuốc, đặt bát xuống, Nguyên Đế mới chậm rãi : “Mẫu hậu, tiền tuyến truyền về tiệp báo, Đông Đột Quyết đầu hàng.

 

Trận chiến , chúng thắng. Không bao lâu nữa đại quân sẽ khải trở về, nhi t.ử hạ lệnh khao thưởng tam quân.”

 

Thái hậu nương nương ẩn ý trong lời của ông, nhưng bà một lời.

 

“Hai xuất binh hao tốn tiền của vô cùng lớn, nhi t.ử quyết định từ trẫm trở xuống, chi tiêu của tất cả trong cung đều cắt giảm ba thành.

 

Thọ yến của mẫu hậu năm nay đành giản tiện. Sang năm, nhi t.ử nhất định sẽ tổ chức cho một buổi đại thọ yến thật long trọng!” Nguyên Đế tiếp tục .

 

“Sang năm?” Thái hậu nặn một nụ nhợt nhạt, “Ai gia liệu còn sang năm ?”

 

Nguyên Đế đau xót trong lòng, vội vàng nắm lấy tay Thái hậu nương nương, “Mẫu hậu, tuyệt đối đừng . Người nhất định sẽ khỏe , nhi t.ử còn để thấy giang sơn phồn hoa thịnh thế nhiều hơn nữa.”

 

Thái hậu nương nương rút tay về, đầu sang một bên thèm Nguyên Đế, “Ai gia chỉ gặp đứa trẻ một mà thôi...”

 

“Mẫu hậu, đợi thể khá hơn một chút, nhi t.ử sẽ đưa thăm bọn họ.”

 

Nguyên Đế nghĩ một biện pháp thỏa hiệp, văn võ bá quan đồng ý cho Vinh Thân vương thế t.ử hồi kinh, thì ông sẽ đích đưa Thái hậu đến đó gặp.

 

Thái hậu nương nương lời chẳng hề cảm thấy vui mừng, bởi vì bà tự hiểu rõ tình trạng thể của , căn bản thể bước chân khỏi cửa.

 

“Mẫu hậu...” Hốc mắt Nguyên Đế đỏ hoe, “Nhi t.ử tuyên Giang Nguyệt Dạng đến chẩn trị cho ? Y thuật của nàng giỏi, nhất định thể giúp bình phục.”

 

Từ khi Thái hậu lâm trọng bệnh, Nguyên Đế nhiều đề nghị để Giang Nguyệt Dạng đến khám cho bà, nhưng vì chuyện của Vinh Thân vương, Thái hậu ôm hận trong lòng với Giang Nguyệt Dạng, thà c.h.ế.t chứ kiên quyết chịu để Giang Nguyệt Dạng chữa trị.

 

Lần cũng , bà căm phẫn Nguyên Đế: “Ai gia dù bệnh đến vô phương cứu chữa cũng quyết để con ả đó tới trị!”

 

“Mẫu hậu! Chuyện của Vinh Thân vương liên quan gì đến nàng !”

 

“Không liên quan?” Thái hậu nương nương , “Nếu tại nó, con trai thể c.h.ế.t?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-468-mau-tu-quyet-liet.html.]

Sắc mặt Nguyên Đế lập tức tối sầm: “Mẫu hậu, Vinh Thân vương c.h.ế.t là do tự tự chịu! Hắn mưu phản, soán ngôi đoạt vị đấy!”

 

Thái hậu nương nương nghẹn lời, đôi mắt trừng lớn, thở dốc chằm chằm Nguyên Đế, trong lòng vẫn khăng khăng đổ tội về cái c.h.ế.t của Vinh Thân vương lên đầu Giang Nguyệt Dạng.

 

Sau giây lát tĩnh mịch...

 

“Mẫu hậu, xin đừng lấy thể của để giận dỗi nữa ?” Nguyên Đế mở lời nữa, ngữ khí dịu đôi chút.

 

Thái hậu nương nương giơ tay chỉ ngoài cửa: “Ngươi , ai gia thấy ngươi. Sau , Thọ Khang Cung , ngươi cũng cần tới nữa.”

 

Một câu triệt để nguội lạnh trái tim Nguyên Đế. Ông chậm rãi dậy, cõi lòng tĩnh lặng như nước mà thưa: “Mẫu hậu chỉ, nhi t.ử dám theo. Về , trẫm sẽ bước chân Thọ Khang Cung nửa bước.”

 

Nghe , chưởng sự cô cô ở bên cạnh vội : “Bệ hạ, nương nương chỉ là nhất thời lời giận dỗi thôi, ngài đừng coi là thật.”

 

Lời còn dứt, Nguyên Đế xoay cất bước.

 

Chưởng sự cô cô sốt ruột đuổi theo, nhưng chạy hai bước Thái hậu nương nương quát lớn ngăn .

 

“Để cho !”

 

Nguyên Đế dừng bước chân, mặt chưởng sự cô cô thoáng hiện nét mừng, ngỡ rằng quan hệ mẫu t.ử chuyển biến .

 

Nào ngờ, Nguyên Đế lạnh giọng phán: “Thái hậu thể bất an, nên tĩnh dưỡng cho . Chuyện thọ yến... từ nay bãi bỏ!”

 

Một đạo khẩu dụ của Nguyên Đế hạ xuống, thọ yến của Thái hậu chính thức hủy bỏ.

 

Cùng lúc đó ở một nơi khác, Giang Nguyệt Dạng đang ở chính điện Đông Cung bắt mạch cho Cố Nhược.

 

Lúc tan triều, nàng vốn định ghé qua Giám Sát Ty một cái về nhà nghỉ ngơi.

 

Không ngờ Tô Diệp, nha hồi môn của Cố Nhược, đợi nàng ngay con đường bắt buộc qua để xuất cung.

 

“Dạng Dạng, thế nào ?”

 

Giang Nguyệt Dạng thu tay bắt mạch về, mỉm rạng rỡ: “Chúc mừng Thái t.ử phi, t.h.a.i một tháng .”

 

Lời thốt , các cung nữ thái giám trong điện đều đồng loạt lộ vẻ mặt mừng rỡ khôn xiết.

 

Tốt quá !

 

Trong lòng Cố Nhược cũng ngập tràn vui sướng, nàng giơ tay nhẹ nhàng xoa lấy phần bụng phẳng lì, nơi đây đang hoài t.h.a.i một sinh linh bé nhỏ.

 

Tuy thường ngày điện hạ đối xử với nàng , nhưng bọn họ thành hơn một tháng mà ân ái mặn nồng chẳng quá hai .

 

Sự xuất hiện của đứa trẻ khiến nàng an tâm hơn nhiều.

 

Cố Nhược nghĩ ngợi một hồi, hốc mắt bất giác ươn ướt: “Dạng Dạng, xem đứa bé là con trai con gái?”

 

[Là con trai đó.] Hệ thống chủ động đưa đáp án, [ mà theo lẽ thường, m.a.n.g t.h.a.i một tháng thì căn bản giới tính .]

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu ý nó, để tránh phiền toái, nàng chỉ đành : “Bẩm Thái t.ử phi, mới t.h.a.i một tháng thì thể giới tính của t.h.a.i nhi, ít nhất cũng tầm ba tháng trở lên.”

 

“Vậy chờ thêm chút nữa.” Đáy mắt Cố Nhược giấu nổi ý , “Dạng Dạng, giữa chúng cần xa cách như thế, cứ gọi như .”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm gật đầu: “A Nhược, chúc mừng tỷ.”

 

lúc , một tiểu thái giám bước , khi hành lễ liền cung kính tâu: “Thái t.ử phi, điện hạ tin Tiểu Giang đại nhân tới chơi, đặc biệt phân phó Điển Thiện Cục bên mấy món ăn mang tới ạ.”

 

Sắc mặt Cố Nhược biến đổi, nhưng nhanh nở nụ : “Điện hạ thật lòng, mau bày đồ ăn lên , và Dạng Dạng cũng thấy đói .”

 

Tiểu thái giám hướng ngoài vẫy tay một cái, của Điển Thiện Cục liền nối đuôi bưng thức ăn , bày biện kín cả bàn tiệc.

 

Cố Nhược kéo Giang Nguyệt Dạng xuống bàn, đích gắp thức ăn cho nàng: “Dạng Dạng, nhớ thích ăn cánh gà, ăn nhiều một chút nhé. Còn sườn nướng tỏi nữa, cũng thích ăn.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Tỷ cũng ăn .” Giang Nguyệt Dạng gắp cho nàng món củ sen và thịt cừu hầm mà nàng yêu thích, “Ta nhớ tỷ cực kỳ thích ăn ngó sen đấy.”

 

Lúc Cố Nhược mới nhận , bàn chỉ những món Giang Nguyệt Dạng thích ăn, mà còn cả những món nàng thích ăn nữa.

 

Hốc mắt nàng bỗng chốc nóng bừng, điện hạ...

 

 

Loading...