Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 467: Tự Đào Hố Tự Chôn Mình
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Kìa Đại Lý Tự Khanh Thẩm đại nhân, giờ vẫn còn đang ngủ kìa!]
Giang Nguyệt Dạng theo bản năng về phía Đại Lý Tự Khanh, thấy liền cạn lời tập: [Tiểu Qua, ngươi tỉnh ngủ đấy? Mắt ông mở đến thế , ngươi bảo ông đang ngủ á?]
[Ký chủ, cô thể nghi ngờ trêu cô, nhưng cô phép nghi ngờ tỉnh ngủ, cần ngủ !]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
[Dưa của đảm bảo thật một trăm phần trăm!] Hệ thống tức tối hừ hừ: [Mở mắt thì , cho mở mắt ngủ ?]
Mọi :!!!
Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc trừng đến hai mắt: [Thẩm đại nhân ngủ mà mở mắt á?]
[ thế!] Hệ thống dõng dạc đáp.
Văn võ bá quan lén lút sang vị Đại Lý Tự Khanh đang mở trừng trừng hai mắt, ngoại trừ vẻ mặt chút đờ đẫn thì là đang ngủ gật.
Cái tuyệt kỹ mở mắt ngủ ...
Đỉnh quá mất!
Lên triều ngủ gật mà chẳng ai luôn!
Giang Nguyệt Dạng ngưỡng mộ đến phát hờn: [Ta cũng mở mắt ngủ ghê... Lên triều mà buồn ngủ thì cứ thế mà ngủ, chẳng ai phát hiện .]
Nghe , hệ thống dội ngay một gáo nước lạnh: [Đừng mơ, bản lĩnh học là học !]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Thấy giọng điệu của hệ thống vẫn còn gắt gỏng như thế, sắc mặt Giang Nguyệt Dạng khẽ trầm xuống: [Tiểu Qua, ngươi đừng mà gào mồm lên với nhé. Vừa nãy chỉ đặt câu hỏi hợp lý thôi chứ hề gào lên với ngươi . Ngươi mà còn đằng chân lân đằng đầu, xem thu phục ngươi ?]
Lời thốt , văn võ bá quan tức khắc cảm thấy lạnh sống lưng, bất giác co rúm .
Nguyên Đế cũng theo bản năng nuốt nước bọt một cái, điềm báo lúc nha đầu nổi giận mà khiến kinh hồn bạt vía đến thế.
Không gian tĩnh lặng trong giây lát...
Bỗng nhiên, hệ thống nịnh nọt hì hì: [Ký chủ , dám lấn lướt cô chứ? Vừa nãy là ... đột nhiên lên cơn thôi! , đột nhiên chập mạch đấy!]
Nó nãy chỉ là nhất thời khiêu chiến uy quyền của ký chủ một chút thôi mà.
Sự thật chứng minh, ký chủ của bạn vẫn mãi là ký chủ của bạn!
Câu “ tìm đường c.h.ế.t thì sẽ c.h.ế.t” quả nhiên ngày càng chuẩn xác...
Giang Nguyệt Dạng hừ nhẹ một tiếng: [Từ bây giờ trở , ngươi chỉnh đốn thái độ cho , ăn cho đàng hoàng !]
[Rõ ạ!]
Theo tiếng đáp lời của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng chuyển sự chú ý trở Thẩm đại nhân.
Nàng hỏi: [Thẩm đại nhân giờ vẫn còn đang ngủ ?]
[ ! Ngủ say sưa lắm, lúc nãy văn võ bá quan với Nguyên Đế cãi ầm ĩ như thế, ký chủ đều tỉnh mà ông vẫn tỉnh .]
Nghe thấy lời hệ thống , vị Thái úy phía Thẩm đại nhân liền khẽ gọi ông một tiếng.
Thấy phản ứng gì, ông gọi thêm một tiếng nữa.
Vẫn động tĩnh, quả nhiên là đang ngủ thật.
Còn Tần Thời ở phía Thẩm đại nhân thì thò tay chọc cho ông tỉnh , tiếc là với tới.
Giang Nguyệt Dạng thắc mắc: [Ông cái gì mà buồn ngủ dữ ?]
Nguyên Đế và văn võ bá quan cũng ông rốt cuộc cái gì, chẳng lẽ đêm qua...
[Đêm qua ông ở nhà đào hố suốt cả đêm đấy.]
[Đào hố?] Giang Nguyệt Dạng khó hiểu, [Đang yên đang lành, cớ ông đào hố?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-467-tu-dao-ho-tu-chon-minh.html.]
[Đêm qua ông cãi với phu nhân nhà , lúc cãi hăng m.á.u lên liền quát mặt phu nhân một câu: Suốt ngày chỉ đào hố cho nhảy, chi bằng để tự đào hố tự nhảy xuống chôn luôn cho xong, khỏi phiền phu nhân nhọc lòng!
Thẩm phu nhân lời của ông chọc tức điên lên, liền đáp một câu: Được thôi, ông đào , ông đào ngay bây giờ cho , đào đủ mười cái hố, một cái cũng thiếu, tự chôn xuống đấy, bằng thì hòa ly!
Thế nên Thẩm đại nhân vì hòa ly với thê tử, đêm qua ở trong viện của phu nhân cặm cụi đào mười cái hố, gần sáng mới đào xong, còn tự chọn lấy một cái hố chui xuống tự chôn đó nữa.]
Giang Nguyệt Dạng cạn lời tập: [Ông tự chôn thật luôn á?]
[Chứ nữa.] Hệ thống trả lời dứt khoát, [Không chôn là hòa ly đấy.]
[Lời đó của Thẩm phu nhân là lẫy lúc giận dỗi .]
Hệ thống : [ Thẩm đại nhân dám cược chứ, vạn nhất lẫy thì ?]
[Cũng đúng, chuyện cược nổi.] Giang Nguyệt Dạng sang Đại Lý Tự Khanh, [Thẩm đại nhân để ý Thẩm phu nhân thật đấy!]
Hệ thống ừ một tiếng: [Bằng thì chẳng cái trò ngốc nghếch tự đào hố chôn như thế.]
Câu như thể chọc trúng huyệt của văn võ bá quan, ai nấy đều mím chặt môi nhịn .
Ngốc nghếch quá chừng!
lúc , Đại Lý Tự Khanh giật một cái, tỉnh ngủ.
Ông há đến miệng ngáp một cái tiếng, đôi mắt lờ đờ quanh quất bốn phía.
Giang Nguyệt Dạng thấy liền hỏi: [Thẩm đại nhân tỉnh đấy ?]
[Ừm.]
Trên triều đường tới mấy vị quan viên họ Thẩm, Đại Lý Tự Khanh nhất thời nghĩ là đang về .
Hơn nữa, trong lòng ông còn đang thắc mắc Giang Nguyệt Dạng đang ăn dưa của vị Thẩm đại nhân nào thế nhỉ?
Giang Nguyệt Dạng bỗng dâng trào lòng hiếu kỳ: [ mà cũng , bản lĩnh mở mắt ngủ của Thẩm đại nhân là bẩm sinh là do luyện tập mà thành thế?]
Nàng tiếp: [Nếu là do luyện tập mà thành thì dù thế nào cũng tới thỉnh giáo ông một phen mới !]
Văn võ bá quan: Cho xin một chân với!
Ánh mắt của Đại Lý Tự Khanh lướt qua mấy vị đồng liêu họ Thẩm, ai mà mở mắt ngủ quái đản thế ?
Mối nghi hoặc trong lòng dứt thì ông liền phát hiện mấy vị đồng liêu họ Thẩm đang lén lút trộm.
Những khác cũng đang len lén liếc ông...
Ánh mắt đó, ông còn lạ lẫm gì nữa chứ.
Tiểu Giang đại nhân lúc đang ăn dưa... là dưa của ông ?
Ông... mở mắt ngủ ư?
Không thể nào!
Sao thể chứ?
Chưa từng ai với ông là ông cái tật cả mà!
Hệ thống tò mò hỏi: [Ký chủ, cô cảm thấy mở mắt ngủ trông kinh dị lắm ?]
[Có ai mà sợ.] Giang Nguyệt Dạng buột miệng đáp, [Hơn nữa, vẫn thể nhắm mắt ngủ mà.]
[Ở nhà thì nhắm mắt ngủ, lên triều thì mở mắt ngủ, nghĩ thôi thấy sướng !] Nàng mơ mộng viển vông đầy thích thú.
Hệ thống: [...]
Giang Nguyệt Dạng bỗng nhiên nghĩ điều gì, cảm thán: [Thẩm phu nhân quả là đỉnh thật! Thế mà cũng dọa c.h.ế.t khiếp. Đổi là , nửa đêm tỉnh dậy thấy một mở trừng trừng hai mắt bất động ngay bên cạnh, chắc sợ c.h.ế.t khiếp mất thôi!]
Đại Lý Tự Khanh: “...”