Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 466: Nói Sớm Quá Rồi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nương t.ử qua cửa của Lý Cẩm Huyền triệu đến Giám Sát Ty, để tránh đông nàng sợ hãi, chỉ Bạch Trạch và Giang Tuần tiến hành thẩm vấn.
Trong gian phòng tiếp khách, vị tân nương khép nép ghế, thần sắc vô cùng bất an.
Giang Tuần thấy bèn đích rót cho nàng một chén : “Cô nương đừng sợ, chúng chỉ hỏi vài câu đơn giản thôi.”
Vị tân nương nơm nớp lo sợ gật đầu, hai tay bưng chén ấm lên nhấp một ngụm.
Giang Tuần cách nàng xa, thong thả cất lời: “Hiện tại, chúng cơ bản xác định Tào Văn Hạo chính là hung thủ sát hại Lý Cẩm Huyền...”
“Choảng” một tiếng, chén trong tay vị tân nương rơi xuống đất.
Nước ướt đẫm nền đất, một vài giọt còn b.ắ.n lên vạt áo trắng muốt của nàng .
Giang Tuần vội vàng cúi nhặt mảnh chén vỡ đất đặt lên bàn, tiếp tục nốt câu :
“Theo điều tra của chúng , cô nương từng Tào gia.” Giang Tuần chăm chú quan sát phản ứng của nàng , “Hôm nay gọi cô nương tới đây là hỏi xem liệu cô nương điều gì ?”
Lúc Giang Tuần lấy bản thảo của Tào Văn Hạo, tiện thể dò hỏi những sống quanh vùng đó.
Một bạn đồng môn kể rằng, một về muộn dường như thấy tân nương của Lý Cẩm Huyền Tào gia.
lúc đó rõ lắm, nếu Giang Tuần tới hỏi thì tuyệt đối hé răng nửa lời.
Dù ngộ nhỡ nhầm sẽ hủy hoại danh tiết của con gái nhà .
Vị tân nương căng thẳng sợ hãi nắm chặt lấy vạt váy, ngập ngừng : “Ta... từng đến... Tào gia, ... ... ... cái gì cũng .”
Đối với câu trả lời , Giang Tuần chẳng hề cảm thấy bất ngờ, tiếp tục dẫn dắt từng bước: “Cô nương, Lý Cẩm Huyền năm nay mới hai mươi mốt tuổi, trong nhà còn một bà tuổi cao sức yếu.
Hắn nỗ lực sống, an phận , vô duyên vô cớ sát hại, ngay lúc sắp thành với con gái hằng thương mến...”
“Đừng nữa.” Vị tân nương cất tiếng ngắt lời Giang Tuần, nước mắt lưng tròng.
Không là điều thể, Giang Tuần tiếp tục : “Cô nương, nàng lúc Lý Cẩm Huyền c.h.ế.t đang mặc hỷ phục ?
Nàng bàn sách của vẫn đặt hôn thư của hai ? Nàng tên nàng bao nhiêu ? Nàng một kẻ thủ ác sẽ...”
“Ta , hết cho các , xin đừng nữa.” Vị tân nương như mưa, giọng nghẹn ngào vẻ đau đớn và hối hận.
Khóe môi Giang Tuần cong lên vẻ hài lòng, Bạch Trạch cũng gật đầu tán thưởng .
Cuối cùng, vị tân nương đem bộ chuyện qua giữa và Tào Văn Hạo khai hết, kể ngọn ngành những gì thấy trong đêm đó, đồng thời chỉ chứng Tào Văn Hạo chính là kẻ sát hại Lý Cẩm Huyền.
Nhân chứng vật chứng đều đủ cả, Giang Nguyệt Dạng lập tức mở phiên tòa tuyên án, Tào Văn Hạo g.i.ế.c đền mạng, xử tội c.h.ế.t, ba ngày áp giải chợ c.h.é.m đầu thị chúng.
Tuyên án xong xuôi thì trời cũng về chiều.
Giang Nguyệt Dạng từ Giám Sát Ty trở về nhà, lúc ngang qua “Hoa Hạ Tạp Hóa Phố” liền ghé một lát.
Dạ Vô Ngân đưa câu trả lời của , chọn ở Đại Hạ, về nữa.
Giang Nguyệt Dạng tôn trọng sự lựa chọn của , vỗ vỗ vai rời , chẳng thêm điều gì.
Dạ Vô Ngân hiểu, nàng đang với rằng, đời ải nào là thể vượt qua, chuyện sẽ cả thôi!
Nửa tháng .
Giám Sát Ty liên tục phá nhiều kỳ án, chính thức quỹ đạo, các phân ty ở khắp nơi cũng bắt đầu triển khai công việc.
Cùng lúc đó, Thương Ngô quân truyền tin báo tiệp, Đông Đột Quyết diện đầu hàng, Đại Hạ đại thắng!
Trên Thái Hòa Điện, lòng phấn khởi, cả triều đình rộn ràng hoan hỉ!
Nguyên Đế rồng mở cờ trong bụng, hào hứng bàn bạc với Lễ bộ Thượng thư và Thái thường Tự khanh về việc khao thưởng ba quân.
Trong lòng Giang Nguyệt Dạng cũng vô cùng vui mừng, A Việt của nàng... thiếu niên tướng quân của nàng cuối cùng cũng sắp trở về .
Hệ thống cảm nhận niềm vui sướng trong lòng nàng, kìm tò mò hỏi: [Ký chủ, nếu Lục Vân Đình trở về cầu hôn cô, cô đồng ý ?]
Lời truyền , âm thanh đại điện lập tức nhỏ vài phần, đều dỏng tai lên lắng .
Giang Nguyệt Dạng suy nghĩ một chút, ngượng ngùng đáp: [Ta... chắc là... sẽ đồng ý.]
[ chẳng cô bảo ít nhất mười tám tuổi mới thành ? Năm nay cô mới mười sáu mà.]
[Mỗi lúc một khác chứ bộ!] Giang Nguyệt Dạng cong mày mỉm , trong đầu hiện lên khung cảnh nàng và Lục Vân Đình thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-466-noi-som-qua-roi.html.]
Hệ thống: [Ừm... Hai thành sớm chút cũng . Bằng cứ sợ hai cuối cùng be (kết cục buồn) mất.]
[A Việt còn về đấy, ngươi đừng quạ mồm.] Trong giọng của Giang Nguyệt Dạng mang theo một tia cảnh cáo.
Hệ thống thèm để ý: [Yên tâm , Lục Vân Đình vẫn bình an vô sự. Tầm bốn năm ngày nữa là bọn họ về tới kinh thành .]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Nhanh ?] Giang Nguyệt Dạng vô cùng kinh ngạc.
Hệ thống như lẽ đương nhiên: [Tin báo tiệp gửi mấy ngày thì Lục Vân Đình bọn họ dẫn đại quân hồi kinh . Tính theo thời gian thì họ cũng sắp tới nơi .]
Nghe xong lời của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng lúc nóng lòng gặp Lục Vân Đình lắm .
Nàng đang thầm nghĩ, hơn ba tháng gặp, giữa nàng và liệu trở nên xa cách , lúc gặp mặt nên những gì đây?
Nghĩ mãi nghĩ mãi, nàng bắt đầu xuất thần.
Chẳng mấy chốc, mí mắt nàng bắt đầu trĩu nặng, đầu cứ gật gù từng nhịp lúc nào .
Nguyên Đế chứng kiến bộ quá trình nàng ngủ gật, dáng vẻ ngủ say sưa của nàng, ông khỏi khẽ mỉm .
Con cái lớn , cũng đến lúc thành thôi.
“Xin Bệ hạ tam tư!”
Giang Nguyệt Dạng đang ngủ say thì bất thình lình tiếng hô của văn võ bá quan cho giật tỉnh giấc. Nàng bừng mở mắt, tim đập thình thịch từng hồi.
Đợi đến khi định thần cơn hoảng hốt, nàng mới phát hiện đang bò chiếc bàn con, văn võ bá quan dường như đang phản đối chuyện gì đó.
[Tiểu Qua, chuyện gì thế?] Nàng mờ mịt hỏi.
[Thái hậu đón Vinh Thân vương thế t.ử trở về.]
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Rốt cuộc là ?]
[Không thọ thần của Thái hậu sắp tới ? Văn võ bá quan đồng ý tổ chức rình rang, hôm qua Thái hậu nhượng bộ . Bà bảo tiệc thọ thể lớn, nhưng bà tổ chức một bữa gia yến.
Đã là gia yến thì cả nhà quây quần đông đủ ăn một bữa cơm mới gọi là gia yến chứ. Thế nên Thái hậu nhân cơ hội đề nghị đón Vinh Thân vương thế t.ử về, đợi tiệc thọ kết thúc đưa .
văn võ bá quan ai nấy đều hiểu rõ, đón về thì dễ chứ đưa mới khó. Cho nên bọn họ đều đồng ý đón về.]
Giang Nguyệt Dạng đồng cảm Nguyên Đế đang văn võ bá quan dỗi cho nên lời: [Bệ hạ khó xử thật đấy! mà cũng , nãy Bệ hạ với bọn họ chẳng đang bàn chuyện khao thưởng ba quân ? Sao tự dưng nhảy sang chuyện thọ yến của Thái hậu nương nương ?]
[Vừa nãy cái gì chứ? Các ngủ nửa canh giờ đấy! Khao thưởng ba quân là chuyện của nửa canh giờ .]
[Ta ngủ tận nửa canh giờ cơ á?] Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc, lén liếc Nguyên Đế một cái, [Bệ hạ phát hiện ngủ gật đấy chứ?]
[Phát hiện .]
Giang Nguyệt Dạng: [... Sao ngài gọi dậy?]
[Bạch Trạch bảo là nửa tháng nay ngày nào cô cũng bận rộn vì các vụ án, vô cùng vất vả. Lại còn bảo cô tuổi còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, mong Hoàng đế hãy lượng thứ cho cô.]
[Thế nên Bệ hạ mới gọi dậy ?] Giang Nguyệt Dạng hết sức bất ngờ, trong lòng khỏi dâng lên niềm vui sướng, [Bệ hạ thực cũng thương xót thần t.ử đấy chứ.]
Nghe thấy câu , văn võ bá quan trong lòng thi phản đối: Bệ hạ chỉ thương xót mỗi ngươi thôi!
Hệ thống nhịn mà bật : [Ký chủ , Hoàng đế tuy gọi cô dậy, nhưng ngài phạt cô ba tháng bổng lộc .]
Giang Nguyệt Dạng: [...]
Nói sớm quá .
Văn võ bá quan lúc mới sực nhớ chuyện Giang Nguyệt Dạng lên triều ngủ gật phạt bổng lộc, tranh luận với Bệ hạ hăng quá bọn họ suýt thì quên mất chuyện .
Hảo cảm của Giang Nguyệt Dạng đối với Nguyên Đế lập tức tụt về mốc ban đầu, nhưng nàng cũng chẳng thấy bực bội gì.
Một tháng năm lượng bổng lộc, , nàng thăng chức , giờ là một tháng mười lượng bổng lộc, mất thì mất thôi, nàng chẳng thèm bận tâm.
lúc nàng định nhắm mắt chợp mắt thêm chút nữa, thể để trừ bổng lộc oan uổng , thì bỗng nhiên nàng sực nhớ điều gì đó.
[Khoan !] Giang Nguyệt Dạng giật thốt lên.
Hệ thống khó hiểu: [Có gì đúng ?]
[Vừa nãy ngươi bảo “các ngủ nửa canh giờ”, cái chữ “các ” , ngoài thì còn ai đến gan dám đây ngủ gật nữa hả?]