Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 462: Tự Sát Hay Bị Giết

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng bước ngoài xem, một bà lão đang quỳ cổng Giám Sát Ty, nước mắt giàn giụa và liên tục kêu gào mấy chữ: “Cầu xin đại nhân chủ cho bà già !”

 

Nhìn thấy bước , bà lão nhanh chóng quét mắt qua một lượt, đó lập tức bò thẳng về phía Giang Nguyệt Dạng đang ở chính giữa.

 

đưa tay định ôm lấy chân Giang Nguyệt Dạng, Giang Nguyệt Dạng giật theo bản năng lùi né tránh.

 

“Đại nhân.” Bà lão quỳ bò về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng vội : “Bà lời gì thì cứ ở đó mà , cần áp sát gần như , thấy .”

 

Nghe , bà lão tiến gần nữa, Giang Nguyệt Dạng giọng nghẹn ngào : “Đại nhân, đứa cháu trai duy nhất của bà già sát hại , cầu xin ngài chủ cho bà già với!”

 

“Chuyện bà nên đến huyện nha nơi xảy vụ việc hoặc là đến Đại Lý Tự báo án mới .”

 

Xét theo quy trình, Giám Sát Ty trực tiếp thụ lý các vụ án của bách tính. Bằng đều kéo tới Giám Sát Ty kêu oan thì huyện nha và Đại Lý Tự thể trực tiếp dẹp bỏ .

 

Bởi bách tính kêu oan thì trải qua sự xét xử của huyện nha hoặc Đại Lý Tự . Nếu khi xét xử xong mà gia quyến của hại hoặc đương sự vẫn cảm thấy uẩn khúc oan sai thì mới thể tới Giám Sát Ty thỉnh cầu tái thẩm.

 

Bà lão dập đầu liên tiếp ba cái thật mạnh mặt Giang Nguyệt Dạng: “Đại nhân, bà già đến Đại Lý Tự báo án , nhưng các đại nhân ở Đại Lý Tự bảo cháu trai của là tự sát.

 

Thế nhưng đứa cháu trai đó của tuyệt đối sẽ bao giờ tự sát! Nó là một đứa trẻ hiếu thuận, sẽ bao giờ nỡ bỏ một bà già côi cút như cõi đời .

 

Hai bà cháu nương tựa lẫn mà sống, những chuỗi ngày cơ cực cay đắng đều cùng vượt qua cả . Mắt thấy cuộc sống mới khấm khá lên một chút, nó cũng sắp sửa thành , thể tự sát đúng lúc chứ!

 

Đại nhân, kẻ g.i.ế.c hại nó, nhất định là kẻ g.i.ế.c hại nó, cầu xin đại nhân chủ cho đứa cháu trai tội nghiệp của với...”

 

Nói xong, bà dập đầu thật mạnh về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng nỡ, phất tay hiệu cho ty bên cạnh tiến lên đỡ dậy.

 

Ty bước lên đỡ, nhưng bà lão kiên quyết chịu dậy.

 

đau đớn gào lên: “Cầu xin đại nhân thương xót cho đứa cháu trai của , nó thể c.h.ế.t một cách minh bạch như thế !

 

Đại nhân nếu chịu chủ cho đứa cháu của , hôm nay bà già sẽ đập đầu c.h.ế.t ngay cổng Giám Sát Ty !”

 

Yến Vương nổi giận: “Lời của ngươi là đang uy h.i.ế.p Giám Sát Ty chúng ?”

 

Đối mặt với sự uy nghiêm của Yến Vương, mặt bà lão hề lấy một tia sợ hãi, dường như chẳng còn điều gì đáng để sợ hãi nữa .

 

Đối diện với ánh mắt của Yến Vương, ánh mắt bà vô cùng quyết tuyệt : “Bà già uy h.i.ế.p Giám Sát Ty, chỉ kêu oan cho đứa cháu trai của thôi!”

 

Lúc , Giang Nguyệt Dạng bước lên một bước khom lưng đỡ lấy bà lão. Bà lão vẫn cố chấp quỳ rạp mặt đất, chịu lên.

 

“Vụ án của cháu trai bà khi qua Đại Lý Tự thẩm lý, bà với tư cách là gia quyến hại vẫn cảm thấy oan tình thì Giám Sát Ty thể thụ lý.” Giang Nguyệt Dạng một nữa đỡ lấy bà, “Bà dậy .”

 

Bà lão chút kịp phản ứng, ngơ ngác để cho Giang Nguyệt Dạng đỡ dậy khỏi mặt đất.

 

Giang Nguyệt Dạng sang Yến Vương bên cạnh: “Điện hạ, phiền ngài đến Đại Lý Tự mang án quyển của vụ án về đây.”

 

Yến Vương gật đầu.

 

Đợi khi rời , bà lão mới hồn trở .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

chút dám tin hỏi: “Thật ? Ngài thật sự bằng lòng điều tra cái c.h.ế.t của cháu trai ?”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Ta tuy nhận lời điều tra cái c.h.ế.t của cháu trai bà, nhưng kết quả thế nào cũng dám .”

 

“Tạ ơn ngài, tạ ơn ngài!” Bà lão cảm kích đến rơi nước mắt, “Đại nhân phá án như thần, nhất định thể điều tra rõ ràng xem cháu trai ai g.i.ế.c hại!”

 

Hôm nay bà sở dĩ đến Giám Sát Ty đ.á.n.h trống kêu oan là vì Giám Sát Ty phá vụ án t.h.i t.h.ể nữ mặt.

 

Vụ án đó huyện nha, Đại Lý Tự và Hình Bộ đều phá nổi, nhưng giao cho Giám Sát Ty điều tra thì chỉ trong vòng một ngày phá xong.

 

Theo góc của bà, Giám Sát Ty vô cùng lợi hại, nhất định thể giúp bà tìm hung thủ g.i.ế.c hại cháu trai !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-462-tu-sat-hay-bi-giet.html.]

 

Giang Nguyệt Dạng ngay bà lão vẫn kiên quyết khẳng định cháu trai sát hại.

 

Bên cạnh, Kha Minh nãy giờ vẫn luôn giữ im lặng trở về Hình Bộ mấy thôi.

 

Sau một hồi đắn đo, bèn gọi Giang Nguyệt Dạng sang một bên.

 

“Tiểu Giang đại nhân, vụ án đó của Đại Lý Tự cũng từng mang tới Hình Bộ để cùng chúng kiếp luận , chúng đều nhất trí cho rằng c.h.ế.t là tự sát.”

 

Đồng t.ử Giang Nguyệt Dạng co : “Nguyên nhân gì khiến các ngài cho rằng c.h.ế.t là tự sát?”

 

“Người c.h.ế.t treo cổ tự vẫn trong phòng ngủ của chính , cửa phòng khóa trái từ bên trong. Trong phòng dấu vết giằng co đ.á.n.h , cũng dấu vết ngoài đột nhập .” Kha Minh liếc bà lão một cái, “Hơn nữa khi c.h.ế.t đó còn để một phong thư tuyệt mệnh, câu từ toát lên sự tuyệt vọng, cho nên mới phán định là tự sát.”

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày, trầm ngâm một lát : “Theo như ngài thì khả năng tự sát là lớn.

 

Thế nhưng lời gia quyến c.h.ế.t cũng lý, một sắp sửa thành cớ tự sát?”

 

“Điểm khi xem án quyển cũng lấy nghi hoặc.” Hắn dừng một chút, “Thế nhưng Đại Lý Tự khám nghiệm bộ hiện trường vụ án mà hề phát hiện bất kỳ dấu vết nào của việc khác sát hại cả.”

 

Nhắc tới hiện trường vụ án, Giang Nguyệt Dạng cảm thấy bản cần đích tới xem xét hiện trường vụ án và t.h.i t.h.ể c.h.ế.t một chuyến.

 

Chỉ là vụ án xảy bao lâu , t.h.i t.h.ể còn đó .

 

Nghĩ đến điểm , Giang Nguyệt Dạng lập tức hỏi: “Kha đại nhân, vụ án xảy từ khi nào?”

 

“Năm ngày , ngày thứ hai khi xảy vụ việc, Tự chính của Đại Lý Tự mang vụ án đó tới bàn bạc với . Ngày hôm đó Huyện lệnh huyện Thanh Khê vặn bàn giao vụ án của Thẩm Chi Ý sang Hình Bộ, nhớ rõ ràng.”

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: “Đã trôi qua năm ngày ...”

 

Phía bên , bà lão thấy bọn họ sang một bên chuyện lâu như , sợ Giang Nguyệt Dạng đổi ý nên vội vàng bước gần.

 

“Đại nhân, ngài đồng ý điều tra cái c.h.ế.t của cháu trai , thể nuốt lời đấy.” Đôi môi bà lão khẽ run rẩy, đôi mắt ngấn lệ toát lên vẻ bất lực và khẩn cầu.

 

Giang Nguyệt Dạng trao cho bà một ánh mắt an ủi: “Bà cứ yên tâm, nhận lời bà thì tuyệt đối sẽ đổi ý. Thế , bà cứ về , tin tức sẽ phái tới thông báo cho bà.”

 

“Ta về.” Bà lão sức lắc đầu, “Đại nhân, ngài thể bắt tay điều tra ngay bây giờ ? Kéo dài thêm nữa thì cháu trai bắt buộc hạ táng ...”

 

Hai mắt Giang Nguyệt Dạng sáng lên: “Bà hạ táng c.h.ế.t ?”

 

“Cháu trai g.i.ế.c hại mà...” Bà lão ôm mặt nức nở, “Ta các ngài quan điều tra án đều khám nghiệm t.h.i t.h.ể và hiện trường, đều bảo vệ cẩn thận nguyên vẹn cả.”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng cần nghĩ ngợi liền ngay: “Bà lập tức dẫn tới nhà bà xem xét.”

 

“Được, .” Bà lão vội vàng đáp lời, khóe miệng khẽ cong lên một tia nhẹ nhõm lâu thấy.

 

Đây là tia hy vọng duy nhất mà bà cảm nhận trong suốt mấy ngày qua.

 

[Ký chủ.] Hệ thống đột nhiên lên tiếng, [Có cần giúp ngươi ? Vụ án ...]

 

[Tạm thời cần.] Giang Nguyệt Dạng một lời cự tuyệt, [Ta thể lúc nào cũng ỷ ngươi , Giám Sát Ty cũng thể lúc nào cũng ỷ , để bọn họ tự phá án. Bằng đợi đến khi c.h.ế.t thì Giám Sát Ty chẳng sẽ giải tán ngay tại chỗ ?]

 

Hệ thống: [...] Ký chủ một khi gở thì đến chính bản cũng chẳng tha.

 

Kha đại nhân và các quan viên Giám Sát Ty mặt ở đó cũng cảm thấy như , chỉ mỗi bà lão là sốt ruột mong mỏi hệ thống tay giúp đỡ.

 

Thế nhưng bà chẳng thể điều gì, chỉ thể đó sốt ruột suông.

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng liền dẫn theo Giang Tuần và Ôn Cẩm Niên, cùng với Bạch Trạch và hai tên ty theo bà lão tiến về phía hiện trường vụ án.

 

Trên đường , bọn họ bắt gặp Yến Vương lấy xong án quyển từ Đại Lý Tự đang trở về Giám Sát Ty.

 

“Các ngươi định thế?”

 

Giang Nguyệt Dạng đưa tay nhận lấy cuốn án quyển trong tay : “Chúng tới hiện trường vụ án, ngài cũng cùng luôn .”

 

 

Loading...