Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 461: Xắn Tay Áo Lên Mà Làm Thôi!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một canh giờ , buổi thiết triều kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng cùng Yến Vương sóng vai về phía Giám Sát Ty, thế nhưng mới hai bước thì Tạ Bắc Kiêu sải bước đuổi theo.

 

“Tiểu Giang đại nhân.”

 

Giang Nguyệt Dạng chút bất ngờ chớp chớp mắt: “Tạ tướng quân gọi chuyện gì ?”

 

“Lần thấy Tiểu Giang đại nhân và Dạ công t.ử quan hệ tệ, ...” Tạ Bắc Kiêu chút ngượng ngùng, “Không thể nhờ Tiểu Giang đại nhân giúp đỡ cầu nối trung gian một chút, để cùng Dạ công t.ử tỷ thí một trận ?”

 

Giang Nguyệt Dạng cần nghĩ ngợi liền từ chối: “Thành thật xin , việc giúp . Chàng xưa nay vốn thích tranh đấu tỷ thí với khác, là bằng hữu của , chuốc thêm phiền toái cho .”

 

“Chỉ là tỷ thí đơn giản một trận thôi mà, điểm tới là dừng.” Tạ Bắc Kiêu từ bỏ, ánh mắt đầy vẻ khẩn thiết.

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Tạ tướng quân tỷ thí với thì chỉ thể tự nỗ lực thôi, lực bất tòng tâm.”

 

Tạ Bắc Kiêu thấy thái độ của nàng kiên quyết, khẽ thở dài một tiếng, lên tiếng nữa.

 

“Vậy chúng xin phép .” Giang Nguyệt Dạng lịch sự gật đầu với nhấc chân bước .

 

Đi một đoạn đường, Yến Vương lắc đầu : “Cái điệu bộ cầu tỷ thí của Tạ Bắc Kiêu, chấp nhất chẳng khác nào cầu hôn con gái nhà cả.”

 

“Điện hạ đừng bậy.” Giang Nguyệt Dạng âm thầm lườm một cái, “Tạ tướng quân chỉ là tuổi trẻ nhiệt huyết, thấy võ công cao cường liền luận bàn một phen thôi, ý tứ gì khác .”

 

“Lời cũng chẳng ý gì khác.” Yến Vương đầy ẩn ý, “Giang Nguyệt Dạng, ngươi nghĩ lệch lạc .”

 

Giang Nguyệt Dạng cảnh cáo : “Bất kể thần nghĩ lệch lạc thì ngài cũng bừa bãi những lời như nữa.”

 

“Phải .” Yến Vương gật đầu , trong mắt ngập tràn ý .

 

Đến Giám Sát Ty, Giang Nguyệt Dạng định vài câu với ở Giám Sát Ty thì của Hình Bộ và Đại Lý Tự ôm một chồng lớn các cuốn án quyển tới.

 

Giang Nguyệt Dạng chiếc bàn vốn chỉ bút mực giấy nghiên, thoáng chốc chất đầy ắp án quyển, nhất thời kịp hồn .

 

Kha Minh mỉm , mở lời : “Những cuốn án quyển mà hạ quan mang tới đều là các vụ án trong hai năm gần đây Hình Bộ vẫn thể phá . Hôm nay xin bàn giao cho Giám Sát Ty, mong Giám Sát Ty sớm ngày tìm hung thủ.”

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng còn kịp lên tiếng thì Thôi Nguyên : “Tiểu Giang đại nhân, hạ quan mang tới là những vụ án trọng đại trong vòng ba năm trở đây của Đại Lý Tự, trong đó vài vụ án treo vô cùng ly kỳ cổ quái, phiền chư vị Giám Sát Ty .”

 

Giang Nguyệt Dạng: “...”

 

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nàng thật sự rút những lời lúc thiết triều sáng nay.

 

Thế nhưng nghĩ một chút, nàng thành lập Giám Sát Ty chính là vì dẹp tan nỗi oan khuất trong thiên hạ, thể mới bắt đầu chùn bước lùi chứ!

 

Chẳng qua chỉ là đống án tích cũ thôi mà, xắn tay áo lên mà thôi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-461-xan-tay-ao-len-ma-lam-thoi.html.]

Giang Nguyệt Dạng về phía bọn Bạch Trạch, phân phó: “Các ngươi hãy rà soát bộ những vụ án một lượt, phân loại theo mức độ khó dễ, bắt tay điều tra từ những vụ đơn giản nhất .”

 

Bạch Trạch cùng lĩnh mệnh, nhanh chóng bắt đầu chỉnh lý án quyển.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Yến Vương đối với việc phá án vô cùng hứng thú, cầm lấy một cuốn án quyển liền cẩn thận nghiền ngẫm phân tích.

 

Thôi Nguyên thấy bèn cáo từ, rằng Đại Lý Tự còn việc nên .

 

Kha Minh hiệu với Giang Nguyệt Dạng chuyện riêng, hai liền bước sang một bên.

 

“Tiểu Giang đại nhân, hạ quan hôm nay tới đây, ngoài việc bàn giao án quyển thì còn cùng Tiểu Giang đại nhân bàn về vụ án của Thẩm Chi Ý.”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Ừm, ngài .”

 

“Chúng cho gia quyến c.h.ế.t một lời giải thích thỏa đáng, nhưng Thẩm Chi Ý câm như hến, bất kể chúng tra hỏi điều gì ả cũng cự tuyệt trả lời.

 

Người trùng tên trùng họ đời nhiều vô kể, thành thử đến tận bây giờ chúng vẫn thể xác nhận phận của bộ những c.h.ế.t.” Kha Minh vô cùng buồn phiền.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Nhất định thông báo cho gia quyến ?”

 

“Theo quy củ thì thông báo cho nhà, đây là sự tôn trọng dành cho khuất. Thế nhưng vụ án điểm đặc thù, cũng hẳn là bắt buộc báo cho gia quyến.”

 

“Vậy thì đừng thông báo cho gia quyến nữa!” Giang Nguyệt Dạng dứt khoát, “Thời gian Thẩm Chi Ý gây án thể truy ngược về ba năm , thậm chí còn lâu hơn thế nữa.

 

Khoảng thời gian dài đằng đẵng như trôi qua, gia quyến của những c.h.ế.t lẽ nguôi ngoai phần nào. Nay chúng nhắc tới, e rằng sẽ khiến họ trải qua nỗi đau mất thêm một nữa.

 

Hơn nữa, c.h.ế.t qua đời trong bộ dạng t.h.ả.m khốc như . Thân nhân của họ thấy chắc chắn sẽ khó lòng mà tiếp nhận nổi.”

 

Kha Minh cảm thấy nàng lý, nhưng lo lắng những gia quyến của c.h.ế.t vẫn luôn đau đáu thể buông bỏ .

 

Giang Nguyệt Dạng ngay đang nghĩ gì trong đầu, bèn tiếp tục : “Có điều phận của c.h.ế.t thì vẫn cần tra xét rõ ràng. Còn việc thông báo cho gia quyến thì cứ tùy theo tình hình mà quyết định.

 

Còn về việc để xác nhận phận c.h.ế.t, các ngài thể bắt tay từ chỗ Thẩm chưởng quầy, thấy ông lòng hối cải đấy.”

 

Kha Minh lắc đầu thở dài: “Chúng hỏi qua Thẩm chưởng quầy , vài nạn nhân ông cũng chẳng là ai.”

 

“Bảo ông khuyên nhủ Thẩm Chi Ý mở miệng!” Giang Nguyệt Dạng nhớ ngày hôm qua lúc Thẩm Chi Ý bỏ chạy cũng quên mang theo cha , thể thấy là một kẻ lòng hiếu thuận.

 

Nàng : “Thẩm Chi Ý hiếu thuận với Thẩm chưởng quầy, để Thẩm chưởng quầy khuyên nhủ, lẽ ả sẽ bằng lòng phối hợp.”

 

Hai mắt Kha Minh sáng rực lên: “Hạ quan lập tức trở về ngay.”

 

Lời dứt, liền vội vã xoay rời .

 

Ngay khi bước tới cửa thì bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ trống dồn dập, gióng lên hồi trống Đăng Văn nha môn của Giám Sát Ty.

 

 

Loading...