Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 457: Tìm Được Lối Vào Hầm Ngầm

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm chưởng quầy khí thế của Yến Vương chấn nhiếp, hình khẽ run rẩy nhưng bước chân hề nhượng bộ nửa phần.

 

Yến Vương mất hết kiên nhẫn, khẩy một tiếng vươn tay tóm chặt lấy cổ áo Thẩm chưởng quầy.

 

“Điện hạ.”

 

“Cha, xảy chuyện gì ?”

 

Tiếng của Giang Nguyệt Dạng và một giọng khác đồng thời vang lên.

 

Mọi tiếng qua, liền thấy một cô nương mặc váy trắng, mặt đeo mạng che mặt.

 

Giang Nguyệt Dạng âm thầm đ.á.n.h giá vóc dáng của Thẩm Chi Ý, chắc chắn nàng chính là kẻ đội mũ rèm sa màu đen lúc nãy.

 

Thẩm chưởng quầy thấy con gái trở về, trong lòng thầm kêu .

 

Kha Minh bước tới hỏi: “Thẩm chưởng quầy, ngươi chẳng bảo con gái ngươi ngoài ?”

 

Thân Thẩm chưởng quầy run lên: “Chuyện ... thảo dân...”

 

Hắn ấp úng, nhất thời giải thích thế nào cho qua chuyện.

 

“Bẩm đại nhân, dân nữ đó đúng là ngoài, mới từ cửa trở về, cha dân nữ hề .” Thẩm Chi Ý bình thản ung dung giải thích.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Cửa ? Người của Hình Bộ canh giữ nghiêm ngặt cả cửa lẫn cửa của Hồi Xuân Đường, Thẩm cô nương trở về thể ai báo cho bản quan?”

 

Thẩm Chi Ý hề hốt hoảng: “Lúc dân nữ trở về hề thấy bất kỳ vị quan sai nào, chắc là khi đó đại nhân vẫn tới.”

 

“Thẩm cô nương cớ đeo mạng che mặt?” Kha Minh hỏi tiếp.

 

Thẩm Chi Ý liền nâng tay vuốt nhẹ một bên gò má, trong mắt xẹt qua một tia ảm đạm: “Dân nữ tướng mạo xí, sợ khác giật sợ hãi nên từ nhỏ luôn đeo mạng che mặt, mong đại nhân thứ .”

 

Kha Minh còn định gì nữa thì Yến Vương vô cùng mất kiên nhẫn lên tiếng: “Kha Minh, ngươi còn định nhảm đến bao giờ nữa? Cứ theo cái tốc độ lục soát của ngươi thì đến tối mịt cũng chẳng xong việc.”

 

“Đi thôi, Giang Nguyệt Dạng, chúng hậu viện lục soát, bọn họ lề mề quá.” Yến Vương kéo cánh tay Giang Nguyệt Dạng vượt qua Thẩm chưởng quầy thẳng về phía hậu viện.

 

“Đại nhân...” Thẩm chưởng quầy vội vã đuổi theo.

 

“Cha.” Thẩm Chi Ý khóe mắt hàm chứa ý , “Các vị đại nhân lục soát, chúng đương nhiên nên phối hợp.”

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng liền đầu , nhíu mày hỏi: [Tiểu Qua, ả chẳng chút hoảng loạn nào ?]

 

[Bởi vì ả tin chắc các thể nào tìm căn hầm ngầm .]

 

Giọng của hệ thống dứt, Giang Nguyệt Dạng và Yến Vương bước hậu viện, thấy nét kinh ngạc trong mắt Thẩm Chi Ý.

 

Thẩm chưởng quầy chẳng màng gì khác, vội vã đuổi theo trong hậu viện.

 

Hắn bước liền thấy mấy tên sai dịch do Yến Vương mang tới đang lục soát từng gian phòng một, còn thấy hệ thống hỏi: [Ký chủ đoán xem lối hầm ngầm sẽ ở chỗ nào?]

 

“Đại nhân, các ngài lục soát Hồi Xuân Đường rốt cuộc là tìm thứ gì? Miệng là phát hiện ô đầu tại hiện trường vụ án, đối chiếu tình hình xuất nhập của ô đầu, nhưng thấy căn bản như !”

 

Giang Nguyệt Dạng chẳng buồn để ý tới Thẩm chưởng quầy, ánh mắt đảo khắp bốn phía, trong lòng suy tính về vị trí khả dĩ của lối hầm ngầm.

 

Đột nhiên, nàng thấy một miệng giếng nước, nghĩ thầm cái giếng đó thể là lối hầm ngầm, liền nhấc chân bước tới.

 

Kết quả, đến gần thử thì thấy trong giếng đầy ắp nước.

 

[Ký chủ, cái giếng lối .] Giọng điệu hệ thống ngập tràn ý cợt.

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi: [Ta thấy .]

 

[Ta , lối hầm ngầm chắc chắn phòng của Thẩm Chi Ý.] Nàng cất bước về phía một gian phòng.

 

“Đại nhân, các ngài mà còn như , thảo dân sẽ lên Hình Bộ kiện các ngài lạm dụng chức quyền, vô cớ lục soát nhà dân đấy!” Thẩm chưởng quầy vươn tay định tóm lấy bả vai Giang Nguyệt Dạng.

 

“Ngươi gì?” Yến Vương bên cạnh Giang Nguyệt Dạng lập tức đưa tay tóm chặt lấy cánh tay Thẩm chưởng quầy.

 

Cốc Vũ thấy cũng thu bàn tay đang chuẩn bóp nát bả vai Thẩm chưởng quầy.

 

Thẩm chưởng quầy đau đớn hừ khẽ một tiếng: “Đại nhân, thảo dân ý định gì cả, chỉ là các vị đại nhân tùy tiện lục soát như , thực sự khiến thảo dân vô cùng sợ hãi bất an.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-457-tim-duoc-loi-vao-ham-ngam.html.]

 

Yến Vương hừ lạnh một tiếng, buông cánh tay .

 

Lúc , Kha Minh và Thẩm Chi Ý cũng bước hậu viện cùng với mấy tên sai dịch.

 

Hệ thống bảo: [Ký chủ cần tìm trong phòng , lối hầm ngầm ở bất kỳ gian phòng nào cả.]

 

[Ta tìm nữa, mi thẳng luôn , lối hầm ngầm ở ?] Khuôn mặt nhỏ của Giang Nguyệt Dạng tức tối phúng phính cả lên.

 

Nghe thấy lời , Thẩm chưởng quầy âm thầm lùi bên cạnh Thẩm Chi Ý: “Chi Ý, bên ngoài thể , con mau ngoài trông coi .”

 

Hắn lén lút đưa mắt hiệu cho Thẩm Chi Ý, bảo nàng tìm cơ hội bỏ trốn.

 

Thẩm Chi Ý sâu mắt một hồi, kết quả xoay , Kha Minh lên tiếng: “Thẩm chưởng quầy cần lo lắng, của Hình Bộ sẽ giúp ngươi trông coi bên ngoài cẩn thận, để mất mát bất kỳ thứ gì .”

 

“Tuy , nhưng tiệm dẫu cũng là của chúng , trong lòng bao nhiêu cũng chút...”

 

Kha Minh lộ vẻ vui: “Thẩm chưởng quầy cho rằng của Hình Bộ sẽ tham lam đồ đạc của Hồi Xuân Đường các ngươi ?”

 

“Thảo dân tuyệt đối ý đó, chỉ là...”

 

“Vậy thì cần nhiều lời nữa.” Kha Minh chẳng tâm trạng lảm nhảm tiếp, “Bản quan còn việc hỏi Thẩm cô nương, xin cô nương cứ ở đây, chớ hết!”

 

Lời dứt, giọng của hệ thống liền truyền tới: [Ký chủ, cô cây đa xem đến ?]

 

[To.]

 

[Ý mi là lối hầm ngầm lòng đất phía cây đa ?]

 

Hệ thống: [Không, là ở lòng đất bên trong cây đa, cây đa đó khoét rỗng một nửa .]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng kìm ngẩng đầu tán cây cành lá xum xuê um tùm: [Thân cây khoét rỗng mà vẫn thể mọc tươi đến mức , sức sống của cây đa quả thực quá ngoan cường!]

 

Hệ thống cạn lời: [Ký chủ, bây giờ là lúc để cảm thán chuyện đó ? Còn mau tìm cớ bước qua đó kiểm tra .]

 

[Chuyện nhỏ như con thỏ.]

 

Nói xong, Giang Nguyệt Dạng liền bộ kinh ngạc thốt lên một tiếng “Oa”: “Cây đa đến thật đấy!”

 

Nàng bước về phía cây đa cổ thụ: “Thẩm chưởng quầy, cây đa ngươi trồng bao nhiêu năm thế?”

 

Yến Vương rảo bước theo sát phía , còn Kha Minh thì gắt gao dán chặt mắt từng cử chỉ của Thẩm Chi Ý.

 

Thẩm chưởng quầy vội vã chạy theo giải thích: “Đại nhân, cây đa... cây đa do thảo dân trồng, là do chủ nhân của trạch viện trồng , thảo dân cũng rõ là bao nhiêu năm .”

 

Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt Dạng tới cây đa lớn.

 

Nàng vươn tay sờ lên cây, vòng tròn xung quanh để tìm kiếm khe nứt vết cắt. Kết quả, hết một vòng vẫn chẳng thấy vết cắt nào.

 

Giang Nguyệt Dạng hoài nghi hỏi: [Tiểu Qua, mi nhầm lẫn , cây đa dấu vết từng rạch mở ?]

 

Sự im lặng của hệ thống vang dội đến đinh tai nhức óc: [Ký chủ, cô nên cắt một cặp kính cận .]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

[Ký chủ, cô kỹ nữa xem, vết cắt ngay lòng bàn tay của cô đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng dời tay , híp mắt kỹ, lúc mới thấy một đường cắt nhỏ li ti.

 

[Vết cắt nhỏ thế , bọn họ bằng cách nào ?]

 

[Đừng bận tâm chuyện đó nữa, mau mở trong tìm chứng cứ để kết thúc vụ án .] Hệ thống thúc giục.

 

Giang Nguyệt Dạng sang Yến Vương: “Điện hạ, cây đa hình như vấn đề?”

 

“Có vấn đề.” Yến Vương bước gần xem xét.

 

“Ừm, bên trong hình như rỗng.” Giang Nguyệt Dạng chỉ vết cắt, “Ngài chỗ xem.”

 

Yến Vương thấy vết cắt, hai lời liền rút phắt đoản đao , men theo đường cắt cạy bung lớp vỏ cây dày cộm, để lộ một cái cửa vuông vức dẫn bên trong.

 

 

Loading...