Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 454: Trâm Cài Ô Đầu

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Nguyệt Dạng cúi đầu mặt đất tìm kiếm xung quanh, nhưng ngay cả bóng dáng cây trâm cũng chẳng thấy .

 

[Ký chủ, cô về phía bên trái , bảo dừng thì dừng.]

 

Giang Nguyệt Dạng theo lời hệ thống, về phía thượng lưu bên tay trái, những khác tự nhiên cũng bước theo nàng.

 

Đi bao lâu, hệ thống hô dừng .

 

Giang Nguyệt Dạng quanh bốn phía, vẫn thấy cây trâm : [Tiểu Qua, trâm ?]

 

[Ngay chân cô đấy.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng theo bản năng nhấc chân lên, những khác cũng vô thức cúi đầu xuống.

 

[Ở cơ?] Giang Nguyệt Dạng chẳng thấy chân cây trâm nào cả.

 

[Lún sâu trong bùn .] Hệ thống giải thích, [Đêm Thẩm Chi Ý vứt xác trời đổ mưa, của quan phủ đến đây khám nghiệm hiện trường vô tình giẫm cây trâm lún trong bùn.]

 

[Cũng may hôm đó trời mưa, nước sông dâng cao, ngày hôm cuốn t.h.i t.h.ể dạt bờ sông. Bằng , đợi đến khi t.h.i t.h.ể nổi lên, Thẩm Chi Ý sớm phát hiện mất trâm mà tìm về .] Hệ thống tiếp.

 

Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ một chút, vẻ mặt đầy nghi hoặc về phía nhóm Kha Minh: “Kha đại nhân, chỗ chân hình như thứ gì đó.”

 

“Có thứ gì ?” Kha Minh xổm xuống kiểm tra.

 

Không đợi kịp động thủ, Giang Nguyệt Dạng cầm đoản đao của Cốc Vũ xổm xuống đào lớp bùn đất .

 

Đào mấy nhát, cây trâm lộ ngoài.

 

Kha Minh ngại bẩn nhặt cây trâm dính bùn lên, cẩn thận quan sát một hồi vờ như khó hiểu : “Cây trâm hình như bằng gỗ, mà dường như ...”

 

“Để xem thử.” Giang Nguyệt Dạng đưa tay về phía .

 

Kha Minh theo bản năng định đưa cây trâm qua, nhưng thấy những ngón tay trắng nõn của nàng rụt tay về.

 

Chỉ thấy móc khăn tay lau sạch bùn đất trâm, bấy giờ mới đưa qua.

 

Giang Nguyệt Dạng cầm cây trâm vờ vĩnh ngắm nghía một hồi, kề mũi gần ngửi ngửi.

 

“Cây trâm ...” Giang Nguyệt Dạng nâng mắt mấy , “Hình như một mùi thuốc.”

 

Nghe , Kha Minh vẻ ngạc nhiên nhận lấy cây trâm trong tay nàng, sức ngửi.

 

mùi thuốc.” Kha Minh ngầm đưa mắt hiệu cho Bạch Trạch, “Không là vị t.h.u.ố.c gì?”

 

Ánh mắt Bạch Trạch lóe lên, đưa tay đón lấy cây trâm ngửi ngửi, khẳng định chắc nịch: “Là ô đầu!”

 

“Ô đầu? Ngươi chắc ?” Kha Minh chấn kinh.

 

Bạch Trạch gật đầu: “Trong t.h.u.ố.c đây uống vị t.h.u.ố.c . Bởi vì ô đầu kịch độc, nên khi đại phu bốc t.h.u.ố.c còn cố ý lấy ô đầu giải thích kỹ càng cho .”

 

Nghe thấy Bạch Trạch dùng ô đầu thuốc, Giang Nguyệt Dạng kìm khẽ nhướng mày: [Tiểu Qua, nhớ ô đầu công hiệu trừ phong trừ thấp, ôn kinh chỉ thống và bổ nguyên hồi dương đúng ?]

 

[Ừm, chuẩn , đúng là những công hiệu đó.]

 

[Bạch đại nhân uống thứ t.h.u.ố.c , chẳng lẽ là dùng để...]

 

Hệ thống ha hả, nhất quyết thèm giải thích giúp Bạch Trạch.

 

Bạch Trạch thấy hệ thống chỉ lo , tròng mắt khẽ đảo liền xòa : “Chưa bàn tới chuyện khác, hiệu quả trị ho của ô đầu lắm. Ta uống hai thang là chứng ho đêm khỏi hẳn luôn.”

 

Kha Minh nén gật đầu, đó nghiêm sắc mặt : “Ô đầu vốn hiếm thấy, cây trâm ô đầu xuất hiện ở đây chắc chắn tầm thường.”

 

“Liệu do hung thủ đ.á.n.h rơi ?” Yến Vương lên tiếng hỏi.

 

Giang Nguyệt Dạng vốn định mở miệng câu , liền từ từ ngậm miệng .

 

Bạch Trạch đồng tình gật đầu: “Ta thấy khả năng.”

 

“Vậy hung thủ thể là một nữ tử.” Kha Minh theo đó phân tích một câu.

 

Giang Tuần cũng phân tích: “Thông thường, hung thủ đều thói quen hiện trường để thám thính. Kha đại nhân, mấy ngày nay các ngươi phát hiện nào khả nghi ở phụ cận ?”

 

Nghe , mấy mặt đều vô thức quanh bốn phía. Lúc , xung quanh đây chỉ sai dịch của Hình Bộ và một ít bá tánh từ xa xem náo nhiệt.

 

Kha đại nhân suy nghĩ một lát lắc đầu: “Mấy ngày nay từ khi Hình Bộ tiếp nhận vụ án, sai dịch đều lùng sục tìm kiếm manh mối ở xung quanh, chú ý thấy ai khả nghi cả, phía nha môn huyện Thanh Khê cũng nhắc tới chuyện .”

 

Lúc , Giang Nguyệt Dạng chú ý tới trong đám đông xem náo nhiệt bên bờ sông đối diện một đội mũ rèm sa màu đen.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-454-tram-cai-o-dau.html.]

Nhìn từ trang phục thì đó là một nam tử. vóc dáng thì nam t.ử dường như quá mức gầy nhỏ.

 

Hệ thống hỏi: [Ký chủ, cô đang gì thế?]

 

[Tiểu Qua, mi thấy kẻ đội mũ sa đen bên bờ đối diện chút khả nghi ?]

 

Nghe tiếng lòng của nàng, mấy mặt đều bất động thanh sắc dõi mắt theo hướng tầm mắt của nàng.

 

Trong đám bên sông năm đội mũ rèm sa, trong đó ba đội rèm trắng, hẳn là nữ tử.

 

Hai đội rèm đen đều mặc trang phục nam tử, một trong đó đang vén lớp sa đen lên.

 

Hệ thống liếc qua, khẽ ngạc nhiên thích thú: [Là Thẩm Chi Ý.]

 

[Không mi thấy mặt thì là ai ?] Giang Nguyệt Dạng men theo bờ sông sang phía đối diện nghi vấn.

 

Mấy rảo bước đuổi theo, Kha Minh tụt hai bước vẫy tay gọi tên sai dịch gần nhất .

 

Hắn hạ giọng phân phó: “Ngươi dẫn vòng từ phía bên sang bờ đối diện, nhất định chặn .”

 

Hệ thống kiêu hãnh : [Lớp sa đen đó là loại mỏng bán trong suốt, chắn tầm mắt của các chứ chắn .]

 

Bạch Trạch liếc bờ bên , thấy nọ rời khỏi đám đông, vội vàng hỏi: “Ty chính, ngài định ?”

 

Giang Nguyệt Dạng cũng thấy Thẩm Chi Ý sắp rời , vội rảo bước nhanh hơn đáp: “Ta cảm thấy kẻ đội mũ sa đen bên bờ đối diện chút khả nghi.”

 

“Kẻ nào cơ?”

 

“Kẻ bỏ đấy.”

 

Lời còn dứt, Kha Minh vụt nhanh qua bên cạnh nàng: “Tiểu Giang đại nhân, dẫn qua đó xem .”

 

Có lẽ nhận điểm bất thường, Thẩm Chi Ý càng càng nhanh, cuối cùng còn chạy thục mạng.

 

Kha Minh thấy thế cũng sải bước đuổi theo, nhưng khi chạy sang tới bờ đối diện thì chỉ kịp thấy một bóng lưng biến mất trong dòng .

 

Bọn họ đuổi theo, kết quả phát hiện trong một con ngõ nhỏ chiếc mũ rèm sa và y phục vứt bỏ .

 

Không lâu , Giang Nguyệt Dạng và nhóm Yến Vương cũng chạy tới hội hợp với Kha Minh.

 

Bạch Trạch và Giang Tuần lượt nhặt y phục và mũ rèm sa lên xem xét, y phục là vải thô bình thường, mũ rèm sa cũng chẳng gì đặc biệt.

 

Tuy nhiên, y phục còn vương một làn hương thơm thoang thoảng.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Kha đại nhân, Bạch đại nhân, đó liệu là hung thủ ?”

 

“Có khả năng.” Cả hai đồng thanh đáp.

 

Kha Minh ảo não: “Đáng c.h.ế.t, chỉ thiếu một chút nữa là bắt .”

 

Giang Nguyệt Dạng vỗ vỗ cánh tay : “Kha đại nhân chớ sốt ruột, linh cảm chúng sẽ sớm tóm hung thủ thôi.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Ty chính sai.” Bạch Trạch quơ quơ cây trâm ô đầu trong tay mặt , “Chúng tiên hãy đến các tiệm t.h.u.ố.c tra xét một lượt, xem thử lượng ô đầu nên cây trâm tuồn từ tiệm t.h.u.ố.c nào .”

 

Dược liệu kịch độc như ô đầu, mỗi tiệm t.h.u.ố.c mua bao nhiêu, bán bao nhiêu đều sổ sách ghi chép rõ ràng.

 

Hơn nữa, cây trâm ô đầu rõ ràng qua bào chế.

 

Người bào chế d.ư.ợ.c liệu thể là hành nghề y, hoặc là chuyên hái thuốc.

 

“Các ngươi định bắt đầu tra từ tiệm t.h.u.ố.c nào ?” Yến Vương hỏi trúng điểm mấu chốt.

 

“Tế Thế Đường.”

 

“Bách Thảo Đường.”

 

Kha Minh và Bạch Trạch đồng thời nêu tên một tiệm thuốc, bọn họ dám trực tiếp điểm mặt chỉ tên Hồi Xuân Đường.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy cái tên “Hồi Xuân Đường”, chút thất vọng hỏi: “Không thể cùng lúc điều tra bộ các tiệm t.h.u.ố.c ?”

 

“Làm động tĩnh quá lớn, e là sẽ gây hoang mang cho bá tánh.” Giang Tuần lên tiếng nhắc nhở.

 

Giang Nguyệt Dạng cau mày: “ mà... vạn nhất hung thủ chính là của một tiệm t.h.u.ố.c nào đó, thấy chúng điều tra tiệm t.h.u.ố.c vội vàng tiêu hủy chứng cứ hoặc bỏ trốn thì ?”

 

Nghe những lời , mấy đồng loạt sang Kha Minh. Vụ án do phụ trách, điều tra thế nào đều do định đoạt.

 

“... Vậy thì cùng lúc khám xét tất cả các tiệm thuốc!”

 

 

Loading...