Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 451: Ban Rượu Độc
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chiếu theo luật pháp Đại Hạ , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa chuyện trái luân thường đạo lý, sát hại nhiều mạng , trong đó thiếu những học t.ử thi đỗ công danh, đáng tội c.h.é.m đầu thị chúng ngay lập tức!” Ngụy đại nhân cất giọng nghiêm nghị và đanh thép .
“Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhận sự phụng dưỡng của vạn dân, mà chuyện tàn hại bách tính bực , tuyệt đối thể dung thứ!”
“Những học t.ử c.h.ế.t t.h.ả.m , tương lai đều là trụ cột của Đại Hạ . Hành vi tổn hại đến dân sinh và xã tắc của Đại Hạ! Xin Bệ hạ lập tức xử t.ử bà !”
“Nguyệt Hoa Trưởng công chúa c.h.ế.t, khuất thể nào an nghỉ!”
Văn võ bá quan lũ lượt dâng lời thỉnh cầu Nguyên Đế xử t.ử hai con Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, nhất là c.h.é.m đầu thị chúng!
Nước mắt Nguyệt Hoa Trưởng công chúa vỡ òa như đê vỡ, ngừng lắc đầu quầy quậy, qua là đang cầu xin Nguyên Đế tha mạng.
Văn An Huyện chủ thì về phía Liễu Nghiên, giàn giụa nước mắt hỏi: “Chàng từng thích dù chỉ một ?”
“Chưa, từng! Từng giây từng phút ở bên cạnh ngươi, đều cảm thấy vô cùng buồn nôn!” Liễu Nghiên lạnh lùng vô tình .
“Hừ” Văn An Huyện chủ tự giễu: “Phải diễn kịch cùng lâu như , thật là khó cho .”
“Liễu Nghiên... xin ...” Văn An Huyện chủ rút cây trâm cài đầu xuống.
“Mau né...”
Lời của Liễu Nghiên còn dứt, Văn An Huyện chủ đ.â.m thẳng cây trâm tim .
Nàng từ từ ngã vật sang một bên: “Liễu Nghiên, là thật lòng... thích . Nế... nếu như chúng ...”
Lời trong miệng còn dứt, nàng tắt thở bỏ mạng, đến cả mắt cũng kịp nhắm .
Liễu Nghiên hề bất kỳ phản ứng nào, lạnh lùng dời tầm mắt .
Nguyên Đế thu hồi tầm mắt, mặt biểu cảm mở lời: “Nguyệt Hoa Trưởng công chúa coi thường luật pháp, tàn hại bách tính vô tội, tội ác tày trời, đáng tội c.h.é.m đầu thị chúng ngay lập tức.
xét thấy phận đặc thù, công khai c.h.é.m đầu sẽ tổn hại đến thể diện hoàng thất, bèn ban cho một chén rượu độc, giữ thây.”
Tả tướng cùng Ngụy đại nhân và những khác cảm thấy tình hình nghiêm trọng thế , xử quyết lén lút là điều vô cùng thỏa đáng, định nữa thỉnh cầu Nguyên Đế c.h.é.m đầu Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thị chúng để tỏ rõ sự công minh!
Nguyên Đế cho họ cơ hội mở lời, dứt khoát luôn: “Ý Trẫm quyết, các vị ái khanh cần nhiều lời nữa. Người , mang rượu độc lên.”
Nghe thấy Nguyên Đế xử quyết Nguyệt Hoa Trưởng công chúa ngay đại điện, văn võ bá quan ai lên tiếng can ngăn thêm nữa.
Chẳng bao lâu , Lý Phúc Toàn dẫn theo một thái giám bưng một bầu rượu độc tiến lên.
Lúc , Tô Uyên cất tiếng khẩn cầu: “Bệ hạ, liệu thể cho dân nữ tiễn Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đoạn đường cuối cùng ?”
Nguyên Đế nàng trầm ngâm trong giây lát phất tay đồng ý.
Sau đó, Tô Uyên liền bưng rượu độc bước qua.
Chỉ thấy nàng rút chiếc khăn đang nhét trong miệng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa , lạnh: “Bà từng nghĩ sẽ ngày hôm nay ?”
Nguyệt Hoa Trưởng công chúa trừng mắt Tô Uyên với ánh mắt hung dữ độc địa, ngay đó liền về phía Nguyên Đế van xin: “Hoàng , Nguyệt Hoa tự tội ác tày trời, thể tha thứ.
Nguyệt Hoa nguyện cả đời hầu hạ cửa Phật, vì Đại Hạ cầu phúc, vì bách tính cầu an, siêu độ cho những khuất, cầu xin hoàng tha cho Nguyệt Hoa một mạng!”
Nguyên Đế Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cầu xin, nét mặt chút biểu cảm, trong đáy mắt hề một tia gợn sóng. Ông lạnh lùng bà , dường như đang một kẻ xa lạ.
Tô Uyên sợ Nguyên Đế mềm lòng, lập tức bóp chặt cằm Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, giọng điệu hung hãn: “Bà g.i.ế.c nhiều như mà còn vọng tưởng sống tiếp, sợ đêm đêm bọn họ tìm đến đòi mạng !”
“Hôm nay bà nhất định c.h.ế.t!” Tô Uyên dứt lời liền dốc thẳng chén rượu độc trong tay miệng bà .
Nguyệt Hoa Trưởng công chúa sức giãy giụa, rượu độc tràn một ít vương vãi vạt áo bà .
Chẳng mấy chốc, gương mặt bà biến thành màu tím tái, co giật dữ dội, ánh mắt dần dần tan biến vẻ thần sắc.
Nguyệt Hoa Trưởng công chúa từ từ gục ngã xuống sàn, đó cố bò về phía Nguyên Đế hai cái tắt thở .
Giang Nguyệt Dạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bất động đất, hoài nghi hỏi: [Tiểu Qua, Bệ hạ là giở trò gì trong rượu đấy chứ?]
[Sao hỏi thế?] Hệ thống khó hiểu.
[Ừm... những c.h.ế.t vì trúng độc chẳng đều sẽ chảy m.á.u cả bảy lỗ ? ngươi xem, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa khi uống rượu độc xong, một giọt m.á.u cũng chẳng thèm chảy.] Giang Nguyệt Dạng đưa tay xoa cằm, vô cùng nghi ngờ, [Bà thực sự c.h.ế.t ?]
Lời thốt trong lòng, đều đồng loạt quăng ánh mắt đầy hoài nghi về phía Nguyên Đế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-451-ban-ruou-doc.html.]
Nguyên Đế: “!!!”
Ông hề giở trò gì cả!
Ngay khi ông đang chuẩn dùng ánh mắt chất vấn Lý Phúc Toàn, thì hệ thống lên tiếng trả lời: [Theo quét qua thì Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thực sự c.h.ế.t . Không chảy m.á.u lẽ là do độc d.ư.ợ.c chất lượng đấy.]
[C.h.ế.t thật ?]
[C.h.ế.t thể nào c.h.ế.t thêm nữa.]
[Có cần bồi thêm hai đao ?] Giang Nguyệt Dạng vẫn yên tâm lắm.
Hệ thống: [... Ký chủ, thể dành chút lòng tin cho , bà c.h.ế.t thật !]
Giang Nguyệt Dạng ngượng ngùng , lên tiếng nghi vấn nữa.
“Báo...” Bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng cấp báo tràn đầy vui mừng, đồng loạt đầu ngoài.
Cùng với tiếng hô ngày một tới gần, một gã cấm quân chạy nhanh trong đại điện.
Chỉ thấy còn kịp quỳ hẳn xuống sốt sắng cất lời: “Bệ hạ, Lục tướng quân truyền về tiệp báo, Phong tướng quân giải cứu thành công!
Ngoài , quân đại thắng Đông Đột Quyết, bắt sống vô quân địch, thu giữ lượng lớn lương thảo chiến mã!”
Lời thốt , trong điện lập tức rộ lên tiếng hoan hô chấn động, văn võ bá quan mừng rỡ khôn xiết!
Nguyên Đế rồng mở cờ trong bụng, long nhan đại duyệt: “Tốt! Tốt lắm! Truyền chỉ của Trẫm, đợi ngày bọn họ khải trở về, Trẫm nhất định sẽ trọng thưởng!”
“Bệ hạ thánh minh!” Văn võ bá quan đồng thanh hô vang.
Giang Nguyệt Dạng thấy Nguyên Đế hỏi han gì đến tình hình của Lục Vân Đình và , đắn đo một thoáng bước về phía gã cấm quân .
Nàng nhỏ giọng hỏi: “Cái đó, cấm quân đại ca, tiệp báo ai thương ?”
“Không .” Gã cấm quân nọ nhỏ giọng đáp một câu.
Giang Nguyệt Dạng liền thở phào nhẹ nhõm, thương là .
Nguyên Đế ở phía thu trọn hành động đáy mắt, bất đắc dĩ khẽ lắc đầu.
Sau niềm hân hoan, buổi thiết triều hôm nay cũng kết thúc.
Giang Nguyệt Dạng bước chân nhẹ nhàng hớn hở ngoài, nhưng mới hai bước nắm lấy cánh tay.
Nàng đầu , phát hiện là Yến Vương.
“Điện hạ việc gì ?” Giang Nguyệt Dạng khó hiểu hỏi.
Yến Vương vẻ mặt cạn lời hỏi ngược : “Ngươi việc gì ?”
“Ta việc gì mà, thì việc gì chứ?” Giang Nguyệt Dạng cảm thấy chút kỳ lạ.
Thấy phản ứng của nàng, Yến Vương nhịn đảo mắt một cái: “Giang Nguyệt Dạng, ngươi cảm thấy quên mất chuyện gì ?”
Nghe hỏi , Giang Nguyệt Dạng bất giác nghiêng đầu suy nghĩ: “Ta... quên cái gì cơ chứ? Không mà?”
Lúc , Khổng Tế Tửu như một bóng ma lướt qua bên cạnh bọn họ, giọng nhẹ tênh buông ba chữ: “Giám Sát Ty.”
Nghe thấy ba chữ “Giám Sát Ty”, Giang Nguyệt Dạng tức thì nhớ quên mất chuyện gì, ngượng ngùng trừ với Yến Vương.
Yến Vương: “Nhớ chứ?”
“Ta... mà quên .” Giang Nguyệt Dạng chối quanh: “Ta chỉ là cố ý trêu ngươi chút thôi.”
“Hì hì” Yến Vương bày vẻ mặt “ngươi xem tin ”.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Được , mau thôi, bọn họ chắc đang sốt ruột đợi đấy.” Giang Nguyệt Dạng xoay sải bước ngoài.
Hôm nay, Giám Sát Ty chính thức hoạt động, chủ quan như Giang Nguyệt Dạng cần mặt để gặp gỡ .
“Giang Nguyệt Dạng, cái đầu của ngươi rốt cuộc nhớ cái gì hả?” Yến Vương rảo bước đuổi theo.
“Điện hạ, nhớ kỹ ngươi đấy!”