Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 448: Đại Náo Thái Hòa Điện

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng mấy chốc, hai con Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thấy tiếng bước chân truyền đến từ phía .

 

Họ theo âm thanh đầu , đôi mắt dần trợn tròn.

 

Đồng t.ử Văn An Huyện chủ run rẩy kịch liệt, gương mặt đầy vẻ kinh ngạc tột độ nam t.ử đang từng bước tiến gần.

 

Tại xuất hiện ở nơi ?

 

Chẳng vì sự an của nàng mà thà rằng chịu c.h.ế.t ?

 

Chẳng ... yêu nàng ư?

 

Văn An Huyện chủ tự hỏi hỏi trong lòng vô , tài nào tin nổi những gì đang diễn mắt.

 

Lúc , nam t.ử dừng bước ngay bên cạnh Văn An Huyện chủ.

 

Chỉ thấy chậm rãi quỳ xuống, hành đại lễ bái lạy: “Cử nhân Liễu Nghiên tham kiến Bệ hạ, Bệ hạ vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!”

 

Nghe thấy hai chữ “cử nhân”, trong mắt Nguyên Đế và tất cả những mặt đều xẹt qua một tia kinh ngạc.

 

Nguyên Đế đ.á.n.h giá Liễu Nghiên đang quỳ đất một lượt, thong thả mở lời: “Đứng dậy chuyện.”

 

“Tạ Bệ hạ.” Liễu Nghiên theo lời dậy.

 

“Ngươi là cử nhân ở ?”

 

Liễu Nghiên kiêu ngạo cũng tự ti đáp lời: “Hồi bẩm Bệ hạ, Liễu Nghiên là tân khoa cử nhân trong kỳ thi hương Giang Nam năm .”

 

“Liễu Nghiên, theo lời Tần Thiếu khanh bẩm báo, ngươi tự xưng hoàng của Trẫm bắt phủ cưỡng ép diện thủ?”

 

!” Liễu Nghiên chút do dự đáp một tiếng.

 

Nguyên Đế mặt biểu cảm : “Ngươi thử xem, hoàng của Trẫm bắt ngươi phủ như thế nào?”

 

“Hoàng .” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa vội vã cất lời: “Nguyệt Hoa từng gặp bao giờ, hoàng tuyệt đối đừng tin...”

 

Nguyên Đế giơ tay ngắt lời Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, bên khóe miệng mang theo nụ thản nhiên: “Nguyệt Hoa chớ vội, cứ xem thế nào .”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa siết chặt nắm tay, móng tay sơn đỏ thắm cắm sâu da thịt mà chẳng hề .

 

hoang mang lo sợ, sắc mặt cũng ngày càng tái nhợt.

 

Liễu Nghiên hít sâu một , bắt đầu trần thuật: “Năm ngoái, khi Nghiên lên kinh ứng thí ngang qua Ích Châu, do thể lực chống đỡ nổi nên dừng chân nghỉ tạm tại một ngôi đình ở ngoại ô.

 

Trong lúc đó, thấy cảnh sắc xung quanh tươi , Nghiên nhất thời nổi hứng bèn gảy một khúc đàn.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tình cờ ngang qua, thấy tiếng đàn của Nghiên thì hết lời khen ngợi, mời Nghiên phủ khách.

 

Nghiên lấy lý do vội lên kinh ứng thí để khéo léo từ chối lời mời của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa. Nào ngờ, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lập tức hạ lệnh cho trói Nghiên ngay tại chỗ.

 

Nghiên chịu khuất phục, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bèn... g.i.ế.c c.h.ế.t tiểu thư đồng theo Nghiên. Để bảo tính mạng, Nghiên chỉ đành tạm thời thuận theo.

 

Sau đó, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đưa Nghiên về công chúa phủ, ép Nghiên cùng bà ân ái nam nữ, thỏa mãn d.ụ.c vọng dâm loạn của bà ...”

 

Đổi , Liễu Nghiên tuyệt đối thốt nổi những lời nhục nhã bực . hiện tại, vì để Nguyệt Hoa Trưởng công chúa trả cái giá thích đáng, chẳng còn lời nào là dám !

 

“Nói hươu vượn!” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nghiêm giọng quát tháo: “Bản cung từng gặp ngươi, cũng từng những chuyện như ngươi !”

 

về phía Nguyên Đế với ánh mắt khẩn thiết: “Hoàng , xin hãy tin Nguyệt Hoa, Nguyệt Hoa oan!”

 

“Oan uổng?” Liễu Nghiên lạnh: “Điện hạ, quên ? Chúng từng thành thật tương đãi, trần trụi đối diện qua bao ngày đêm...”

 

“Càn rỡ!” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa ngắt lời Liễu Nghiên “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống, gạt nước mắt lóc kể lể: “Hoàng , từ khi phò mã qua đời, Nguyệt Hoa luôn thủ tiết tuân theo phụ đạo, từng hành vi vượt quá giới hạn với bất kỳ ai.

 

Kẻ nhận sự sai khiến của kẻ nào, vô duyên vô cớ bôi nhọ sự trong sạch của Nguyệt Hoa, xin hoàng chủ cho Nguyệt Hoa!”

 

Ánh mắt Liễu Nghiên âm lãnh liếc Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đang quỳ đất, lạnh giọng tiếp tục : “Từng tấc da thịt Điện hạ, Nghiên đều nhịn nỗi buồn nôn mà l.i.ế.m láp qua...”

 

“Câm miệng! Hoàng , định dung túng cho tên du côn chẳng từ chui nhục Nguyệt Hoa ?”

 

Liễu Nghiên nhanh chóng : “Nếu Bệ hạ tin, thể sai cung nữ kiểm tra. Tận sâu bên trong đùi của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa một vết bớt, ngực...”

 

“Đủ !” Nguyên Đế trầm giọng ngắt lời : “Người , đưa Trưởng công chúa lui xuống kiểm tra.”

 

“Hoàng !” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa phẫn nộ chỉ tay về phía Liễu Nghiên: “Chỉ dựa một câu của tên du côn đòi nghiệm Nguyệt Hoa ?”

 

“Ngươi trong sạch thì việc gì sợ nghiệm ?” Sắc mặt Nguyên Đế vô cùng lạnh lùng.

 

“Hừ” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa giễu cợt một tiếng: “Thể diện của hoàng thất Đại Hạ nay thể tùy tiện để khác giẫm đạp chân ? Sự trong sạch của Trưởng công chúa như đây cũng thể mặc cho phỉ báng ?”

 

“Ta!” Bà dùng sức vỗ mạnh lồng n.g.ự.c mấy cái: “Nguyệt Hoa Trưởng công chúa của Đại Hạ thà c.h.ế.t chứ tuyệt đối chịu nỗi nhục nhã !”

 

Dứt lời, bà liền lao thẳng đầu về phía cây cột bên cạnh.

 

“Mẫu !” Văn An Huyện chủ thảng thốt kêu lên.

 

Nguyên Đế đột nhiên phắt dậy: “Cản bà !”

 

Khổng Tế Tửu gần Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhất lập tức nhào tới húc văng , bản ông cũng ngã lăn đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-448-dai-nao-thai-hoa-dien.html.]

 

Khổng Tế Tửu rên lên một tiếng, bộ xương già suýt chút nữa vỡ vụn.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa rạp mặt đất, gào : “Hoàng , tin , để c.h.ế.t !”

 

Lúc , Đại Lý Tự Khanh cất tiếng : “Điện hạ, hành động của Bệ hạ cũng là vì chứng minh sự trong sạch của Điện hạ mà thôi.”

 

“Đại Lý Tự Khanh, nếu Bản cung nữ nhi của ngươi tàng tị vụng trộm với khác, ngươi cũng bắt nàng tự chứng minh sự trong sạch ?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nghiêm giọng chất vấn!

 

Đại Lý Tự Khanh nghẹn lời thể phản bác.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bò dậy từ đất, vẻ mặt bi lương Nguyên Đế: “Hoàng , trong mắt , Nguyệt Hoa là loại nữ nhân giữ đến thế ?”

 

Nguyên Đế im lặng.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày, [Tiểu Qua, Bệ hạ bộ dạng là mềm lòng đấy chứ?]

 

[Hoàng đế chắc đang cân nhắc đến thể diện của hoàng thất thôi.]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

[Thể diện hoàng thất mà quan trọng hơn mạng ?] Giọng điệu của Giang Nguyệt Dạng vô cùng gay gắt, [Không , tuyệt đối thể để Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cứ thế lấp l.i.ế.m cho qua chuyện!]

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đảo tròn mắt quanh bốn phía tìm kiếm, là cái âm thanh ...

 

“Bệ hạ!” Giang Nguyệt Dạng bước khỏi hàng ngũ: “Chuyện liên quan đến tính mạng của mấy con , thần cho rằng tất cả những điểm đáng ngờ đều cần điều tra cho thật rõ ràng!”

 

Nguyệt Hoa trợn đến hai mắt trừng trừng Giang Nguyệt Dạng, là nàng , âm thanh chính là phát từ nàng !

 

Nàng là ai?

 

Tại xuất hiện đại điện ?

 

“Thần phụ nghị!” Ngụy đại nhân cùng Giang Thượng thư đồng loạt bước khỏi hàng phụ nghị!

 

Ngay đó, những tiếng phụ nghị liên tiếp vang lên dứt.

 

Nhìn thấy trận thế mắt, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đầy vẻ khó hiểu chậm rãi bước về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

Một nha đầu miệng còn hôi sữa như nàng , vì cớ gì ở chốn triều đình sức hiệu triệu lớn đến nhường ?

 

Thấy Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tiến gần, những phía Giang Nguyệt Dạng lượt chắn mặt nàng.

 

Trong đó, động tác nhanh nhất chính là Yến Vương.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa khẽ ngước mắt đối diện với Yến Vương, đáy lòng càng thêm mờ mịt khó hiểu.

 

Tam hoàng t.ử và các bá quan văn võ khẩn trương bảo vệ nàng đến thế?

 

“Cô cô, xin hãy lùi .” Yến Vương lạnh lùng .

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thể tin nổi chỉ ngón tay : “Tam hoàng tử, ngươi bảo lùi ?”

 

“Cô cô lầm .”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa khẽ híp mắt, ánh vượt qua Yến Vương dừng Giang Nguyệt Dạng phía : “Ngươi là ai?”

 

“Nàng là nữ quan ngũ phẩm phụ hoàng đặc cách sắc phong.” Yến Vương giành nàng.

 

Lúc , Nguyên Đế trầm giọng gọi: “Nguyệt Hoa.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tiếng bèn đầu , đó thấy Nguyên Đế : “Ủy khuất cho .”

 

Cùng với tiếng của Nguyên Đế hạ xuống, hai gã thái giám rảo bước tiến về phía bà , định áp giải bà lui xuống nghiệm .

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa hất mạnh tay thái giám : “Tránh , cút hết cho Bản cung, Bản cung nghiệm!”

 

“Bà kháng cự như , chẳng lẽ là chột !” Tô Uyên thấy thế liền cố ý hét lớn.

 

“Bản cung việc gì chột ? Cho dù Bản cung vết bớt thì thể chứng minh cái gì?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhếch môi khẽ: “Các tỳ nữ hầu hạ Bản cung tắm rửa đều đùi Bản cung vết bớt, chừng chính là tỳ nữ đem chuyện tiết lộ cho tên du côn !”

 

“Vậy xin hỏi Điện hạ!” Liễu Nghiên từng bước ép sát bà : “Trước đó chẳng từng gặp ? Tỳ nữ của cớ đem chuyện cơ mật bực cho ?”

 

“Đương nhiên là vì để hôm nay thể hãm hại Bản cung!”

 

“Thế mục đích của là gì?” Liễu Nghiên tiếp tục dồn ép: “Một cử nhân như , tiếc tự hủy hoại tiền đồ để hãm hại , rốt cuộc là mục đích gì? Vì để kêu oan cho Tô Uyên ?”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bức đến mức lùi từng bước: “Bản cung các ngươi bày mưu tính kế !”

 

Giang Nguyệt Dạng tặc lưỡi lắc đầu, [Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thực sự xem Bệ hạ cùng văn võ bá quan đều là lũ ngốc cả chắc?]

 

[Kẻ giảo biện ai mà chẳng như .] Hệ thống hờ hững đáp một câu.

 

“Đủ !” Nguyên Đế thẳng tay đập vỡ chén : “Nguyệt Hoa, Trẫm là Hoàng đế của Đại Hạ, kẻ ngốc!”

 

Nghe thấy lời , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa hiểu rằng bất kể bản giảo biện thì Nguyên Đế cũng sẽ tin nữa.

 

Thế là, bà lập tức quỳ sụp xuống nhận tội.

 

“Hoàng , Nguyệt Hoa sai ! Nguyệt Hoa nên tùy tiện bắt , nên ép diện thủ, cầu xin hoàng khai ân!”

 

 

Loading...