Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 445: Ta Chỉ Còn Lại Mỗi Ngươi
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe thấy tiếng gọi của Dạ Vô Hấn, hệ thống hề cảm thấy ngạc nhiên, hoặc thể là đoán từ sớm, thế nên nó mới luôn giữ im lặng.
Cũng chỉ Dạ Vô Hấn thôi, chứ đổi là khác, nó chắc chắn la toáng lên diễn một màn kịch .
Chờ mãi thấy hệ thống đáp , Dạ Vô Hấn lên tiếng: “Tiểu Qua, chứ, đừng giả c.h.ế.t.”
Hệ thống uể oải mở lời: [Ngươi chuyện gì với ?]
“Ngươi thấy những gì ?”
[Ban ngày ngươi rõ ràng thể nhờ ký chủ hỏi giúp, tại lén lút tự đến hỏi?] Hệ thống khó hiểu.
Dạ Vô Hấn khẽ mím môi, trong giọng mang theo một tia đau thương: “Ta ... bẩn tai nàng .”
Hệ thống thở dài: [Ta thấy nhà ngươi đang bàn bạc chuyện từ bỏ điều trị, nhưng vẫn quyết định dứt khoát.]
“Là ai đề xuất từ bỏ điều trị?”
[Mẹ của ngươi.]
Thân hình Dạ Vô Hấn khẽ chấn động, y ngờ đầu tiên từ bỏ chính là mang nặng đẻ đau chín tháng mười ngày sinh y.
“Người thái độ thế nào?”
Hệ thống: [Lời tuy do ngươi , nhưng quyết định là do cả cha lẫn ngươi cùng thống nhất.]
Nghe câu trả lời trong dự liệu , Dạ Vô Hấn tự giễu, quả nhiên...
Cha y bao giờ yêu thương y.
Hệ thống ẩn ý thêm: [Em trai ngươi sắp nước ngoài .]
Dạ Vô Hấn lạnh một tiếng, em trai sắp du học, sống đời thực vật như y nếu điều thì nên lập tức quy tiên cho rảnh nợ.
Là do y bất hiếu , còn để khác sắm vai kẻ ác.
Y đỏ hoe mắt giai nhân giường, ánh mắt dần dần trở nên kiên định: “Ông nội vẫn khỏe chứ?”
Đợi một lúc, thấy hệ thống mãi trả lời, Dạ Vô Hấn nhận điều chẳng lành.
Y sốt ruột dồn dập hỏi: “Ông nội ?”
Hệ thống thở dài một nặng nề: [Ngươi nghĩ xem tại cha ngươi dám đề xuất từ bỏ điều trị?]
Giọt lệ trong suốt lăn dài từ khóe mắt, y lắc đầu chịu tin: “Không thể nào, sức khỏe của ông nội vẫn luôn dẻo dai khỏe mạnh! Tiểu Qua, ông nội đúng ?”
Dù chút đành lòng, nhưng hệ thống vẫn trả lời đúng sự thật: [Ông nội ngươi xuất huyết não qua đời .]
Lời thốt , Dạ Vô Hấn cả dường như tức khắc mất linh hồn, cứng đờ tại chỗ như một cái xác hồn.
Mãi một lúc lâu , Dạ Vô Hấn mới phản ứng.
Chỉ thấy y nắm lấy bàn tay của Giang Nguyệt Dạng áp lên mặt , nước mắt tuôn rơi lã chã, đau đớn nghẹn ngào đến mức thốt nên nổi một lời.
Thân hình y run rẩy, lặng lẽ bộc lộ nỗi bi thương tột cùng.
Hệ thống an ủi y thế nào, cuối cùng chỉ một câu: [Thế giới bên còn ai bận tâm đến ngươi nữa , nhưng ở nơi , ngươi vẫn còn nàng .]
“... Nàng cũng thuộc về .”
[Nàng thuộc về ngươi , chẳng ngươi sớm đưa quyết định ?] Hệ thống mang giọng điệu thấu tất cả, [Lúc đồng xu rơi xuống rõ ràng là mặt ngửa, là ngươi lén lút lật úp nó .]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-445-ta-chi-con-lai-moi-nguoi.html.]
[Hơn nữa, đính chính một chút, ký chủ là tự do, nàng thuộc về bất kỳ ai cả.] Hệ thống cuối cùng bồi thêm một câu.
Dạ Vô Hấn đưa bất kỳ phản hồi nào đối với lời của hệ thống, chỉ chậm rãi gục đầu tựa mép giường, lặng lẽ ngắm Giang Nguyệt Dạng.
Giờ phút , trái tim y như ngàn vạn mũi kim đ.â.m mạnh , cơn đau nhói lan tràn khắp .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ánh trăng bên ngoài rọi , phủ lên y như khoác thêm một lớp lụa mỏng lạnh lẽo.
Dạ Vô Hấn vươn tay chạm khuôn mặt Giang Nguyệt Dạng, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm tới thì khựng .
Y nghẹn ngào cất giọng run rẩy: “Ta chỉ còn mỗi ngươi thôi...”
Nơi góc trời khác trong màn đêm, Lô Cách dẫn binh đ.á.n.h thẳng vương cung Nam Chiếu, c.h.é.m g.i.ế.c một đường đến tận bên ngoài tẩm cung của Nam Chiếu vương Lô Liệt.
Lô Liệt lưng đám binh sĩ, quát lớn: “Lô Cách, ngươi điên , ngươi dám dẫn binh tạo phản!”
“Lô Liệt, chiếu thư thoái vị , ngươi và vẫn là !”
“Ngươi đừng hòng!” Lô Liệt liếc mắt đám binh sĩ lưng Lô Cách, “Chỉ dựa ngần mà ngươi tưởng thể thành công ?”
“Ngần ?” Lô Cách khẽ, “Ngươi ngây thơ nghĩ rằng đám Thanh Bình Quan và Đại tế ty sẽ tới cứu giá đấy chứ?”
Sắc mặt Lô Liệt biến đổi: “Ngươi gì bọn họ ?”
“Ngươi tự đoán xem?” Lô Cách móc từ trong n.g.ự.c áo mấy khối binh phù, đó chính là binh phù do Thanh Bình Quan và Đại tế ty nắm giữ.
“Không thể nào!” Lô Liệt chịu tin, “Ngươi đừng hòng lừa , binh phù đó chắc chắn là giả!”
“Vậy ? Thế thì tại đến giờ bọn họ vẫn tới cứu giá?”
Lô Liệt nuốt nước bọt, trong mắt nhuốm màu hoảng loạn: “Ngươi bản đang gì hả! Bọn họ đều là đại thần rường cột của Nam Chiếu ! Ngươi xứng đáng với phụ vương, xứng đáng với những trận tắm m.á.u sa trường của họ ?”
Ánh mắt Lô Cách tối sầm : “Ta rõ đang gì! Vì bách tính Nam Chiếu, cho dù biến thành tội nhân thiên cổ, cũng tuyệt đối hối hận!”
“Vì bách tính Nam Chiếu ?” Lô Liệt lắc đầu lớn, “Ngươi ngươi dấy binh tạo phản là vì bách tính Nam Chiếu? Ngươi đạo đức giả quá hả?”
“Tùy ngươi thì , Nam Chiếu tuyệt đối thể khai chiến với Đại Hạ!”
Nghe câu , Lô Liệt hiểu vì y dấy binh mưu phản.
Hắn căm phẫn chỉ tay mặt Lô Cách mắng lớn: “Đồ hèn nhát nhà ngươi!”
“Không cần nhảm nữa, hoặc là chiếu thư thoái vị, hoặc là... c.h.ế.t!” Lô Cách giơ kiếm chĩa thẳng .
“Nếu để Nam Chiếu rơi tay ngươi, Nam Chiếu sẽ mãi mãi Đại Hạ giẫm chân!” Lô Liệt từ từ rút bội kiếm , “Ngươi bước lên vương vị, trừ phi c.h.ế.t! Toàn quân lệnh, g.i.ế.c!”
Theo tiếng quát của dứt lời, binh lính hai bên lập tức lao thẳng cùng với tiếng hò hét c.h.é.m g.i.ế.c dữ dội.
Sáng sớm, tia nắng đầu tiên rọi xuống mặt nền đá xanh của vương cung Nam Chiếu, chiếu rọi khung cảnh hỗn loạn tan hoang.
Vết m.á.u và t.h.i t.h.ể vương vãi khắp nơi, lặng lẽ kể t.h.ả.m cảnh đẫm m.á.u đêm qua.
Lô Cách bậc thềm đá loang lổ vết máu, binh lính khiêng dọn thi thể, cung nhân lau rửa vết máu.
Người bên cạnh y cất tiếng : “Vương thượng, ngài xem mặt trời hôm nay đặc biệt rực rỡ và ấm áp .”
Lô Cách ngước mắt lên, ánh mặt trời tựa như một luồng rạng đông, soi sáng tương lai của Nam Chiếu.
“Vương thượng, ngài đúng!”