Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 441: Về Đến Kinh Thành
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hai vị lân nhi trong bụng nương nương đều vô cùng khỏe mạnh.”
Hoàng hậu nương nương lo lắng : “Bổn cung thấy bụng dường như đến một chút, là do đứa nhỏ quá lớn ? Liệu ...”
Hiện tại bà m.a.n.g t.h.a.i tầm năm tháng , t.h.a.i bụng vì là song t.h.a.i nên trông vẻ lớn hơn bình thường một chút.
Cổ Linh Nhi an ủi: “Nương nương yên tâm, m.a.n.g t.h.a.i đôi thì bụng bầu lớn hơn một chút là chuyện hết sức bình thường.”
“Năm đó Lệ tần cũng m.a.n.g t.h.a.i đôi, nhưng bụng của nàng dường như chẳng lớn đến mức như Hoàng hậu.” Nguyên Đế cũng đầy vẻ lo lắng chen một câu.
Cổ Linh Nhi kiên nhẫn giải thích cho Đế - Hậu : “Thể chất của mỗi là khác , bất kể m.a.n.g t.h.a.i mấy đứa cũng quá lộ bụng. mới m.a.n.g t.h.a.i hai ba tháng thôi là bụng bầu lộ rõ rệt .
Nhìn từ tình hình hiện tại thì cả hai đứa trẻ đều khỏe mạnh. Chỉ cần nương nương tuân thủ đúng theo lời dặn của thầy t.h.u.ố.c thì nhất định thể thuận lợi sinh nở.”
Nghe Cổ Linh Nhi khẳng định chắc nịch như , Nguyên Đế và Hoàng hậu nương nương mới an tâm nhiều.
“Trẫm mấy ngày Linh Nhi cô nương ở ngoài cung dùng y thuật truyền m.á.u gì đó để cứu sống một thương nặng ở đùi ?” Nguyên Đế bất chợt cất tiếng hỏi.
Cổ Linh Nhi gật đầu: “Người đó tổn thương mạch m.á.u lớn ở đùi, chảy nhiều máu, rơi trạng thái hôn mê sâu.
Cơ thể một con nếu đủ lượng m.á.u tuần duy trì thì các cơ quan phủ tạng như tim và não bộ sẽ thiếu m.á.u cục bộ, dẫn đến t.ử vong.
Thời điểm đó, tình trạng cơ thể của thương thể tự sản sinh đủ lượng m.á.u để chống đỡ tính mạng, chỉ thể dùng phương pháp truyền m.á.u để thử liều cứu chữa một phen xem .”
Nguyên Đế nửa hiểu nửa gật đầu: “Y thuật bực nếu thể vận dụng thành thục thì nhất định sẽ cứu sống vô sinh mạng. Linh Nhi cô nương ắt hẳn sẽ là bậc kỳ tài xuất chúng đầu trong giới y giả.”
Chuyện Cổ Linh Nhi dùng phương pháp truyền m.á.u cứu sống gây một chấn động vô cùng lớn, Nguyên Đế khi tin còn phái Quách Viện chính tìm hiểu rõ ngọn ngành tình hình.
Biết bộ danh y khắp kinh thành đều bảo hết t.h.u.ố.c chữa , mà Cổ Linh Nhi thể kéo từ cõi c.h.ế.t trở về, Nguyên Đế mới thực sự cảm nhận sự lợi hại của thuật truyền m.á.u .
Nhận lời tán dương cao như từ Nguyên Đế, Cổ Linh Nhi hề tỏ mừng rỡ, trái biểu cảm còn chút nghiêm túc : “Y thuật truyền m.á.u chỉ cần sơ sẩy một chút là sẽ xảy hiểm họa c.h.ế.t ngay, tới bước đường cùng thì nhất nên sử dụng. Ngay cả cũng dám cam đoan tuyệt đối sẽ xảy vấn đề gì.”
Nguyên Đế thở dài: “Học hỏi thêm một môn bản lĩnh dẫu cũng chẳng hại gì.”
Ba ngày , các quan viên của Giám Sát Ty sự hộ tống của Cấm quân đồng loạt xuất phát lên đường đến Giám Sát Ty ở các địa phương để nhận chức.
Cùng lúc đó, bọn Tần Thời và Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cũng sự hộ tống của Tạ Bắc Kiêu cùng Long Vũ Quân mà về tới kinh thành.
Tạ Bắc Kiêu cưỡi tuấn mã ở vị trí dẫn đầu, tiếp theo là cỗ xe ngựa của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, phía nữa là xe ngựa của Tần Thời và Trần Nhất.
Long Vũ Quân đằng đằng sát khí hộ vệ bốn phía.
Bách tính kinh thành tò mò đổ dồn ánh mắt qua, ít bắt đầu thì thầm đến nhỏ bàn tán với .
“Kia chẳng là Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ ?”
“Ta bảo mấy hôm tự dưng nhiều quân Long Vũ Quân xuất thành thế chứ, hóa là đón Nguyệt Hoa Trưởng công chúa về kinh.”
“Ta vẫn còn nhớ như trong khung cảnh ngày xuất giá năm đó, quả thực đúng là mười dặm hồng trang, phong quang vô hạn luôn!”
“Đáng tiếc là Phò mã chẳng sống mấy năm tạ thế .”
“Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ và Phò mã tình thâm ý trọng, khi Phò mã qua đời vẫn thủ tiết chịu tái giá, quả là một nữ t.ử trọng tình trọng nghĩa hiếm thấy. Lần đột ngột trở về kinh, chẳng là vì cớ gì nhỉ?”
“Các ngươi còn ? Cách đây một thời gian gõ Đăng Văn Cổ để tố cáo Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tội g.i.ế.c đấy!”
“Vu khống! Tuyệt đối là vu khống ! Nguyệt Hoa Trưởng công chúa là lương thiện đến thế, thể g.i.ế.c chứ!” Có lập tức tin.
“Vu cáo hoàng thất là tội rơi đầu c.h.é.m cả họ đấy, nghiêm trọng là tru di cửu tộc như chơi.”
Ẩn ý trong lời của nọ chính là, chẳng ai dại dột đến mức sống mà vu cáo hoàng thất cả.
“Vậy thì chắc chắn là âm mưu ! Có kẻ hãm hại Trưởng công chúa điện hạ!”
“Thế thì chịu , chẳng . Hơn nữa chuyện đến tát bực đó cũng chẳng thứ bách tính thảo dân chúng thể quản nổi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-441-ve-den-kinh-thanh.html.]
lúc , Thôi Nguyên thúc ngựa tiến lên, chậm rãi sóng vai bên cạnh Tạ Bắc Kiêu.
Y cất tiếng: “Tạ tướng quân, đại nhân nhà còn mang thương tích, về phủ nghỉ ngơi , nên mới bảo tới đây hỏi một câu, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ là đưa về Trưởng công chúa phủ là đưa thẳng cung diện kiến Bệ hạ ?”
“Bệ hạ truyền lời, Trưởng công chúa phủ lâu ngày ở nên tiện nghỉ ngơi, lệnh cho chúng đưa thẳng điện hạ cung tạm trú.”
Thôi Nguyên nở nụ hài lòng: “Ta hiểu , bẩm báo với đại nhân nhà ngay đây. Chuyện của điện hạ xin nhờ cậy cả Tạ tướng quân.”
Tạ Bắc Kiêu khẽ gật đầu.
Chẳng mấy chốc, cỗ xe ngựa của Tần Thời và Trần Nhất liền tách khỏi hàng ngũ, đám nha sai của Đại Lý Tự cũng lục tục rời theo.
Nguyệt Hoa Trưởng công chúa xuyên qua rèm cửa sổ xe thấy tình cảnh , kìm liền sai mở cửa xe cất tiếng hỏi: “Tạ tướng quân, đường dường như hướng về Trưởng công chúa phủ thì ?”
Tạ Bắc Kiêu tiếng liền đầu : “Bệ hạ nhớ mong điện hạ, đặc biệt hạ lệnh cho chúng đưa điện hạ nhập cung tạm trú.”
Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thì sắc mặt khẽ biến đổi, trong đáy mắt lóe lên một tia cảm xúc phức tạp, nhưng nhanh đó gượng gạo nặn một nụ nhàn nhạt.
Bà khẽ : “Nguyệt Hoa cũng nhớ mong Hoàng , chẳng Hoàng bây giờ trông .”
Tạ Bắc Kiêu đáp lời, chỉ lẳng lặng dẫn đầu đoàn ngũ tiếp tục tiến về hướng hoàng cung.
Ngay lúc bọn họ rẽ một con phố khác, phía bỗng một cỗ xe ngựa chẳng vì lý do gì mà mất khống chế, lao vun vút như tên b.ắ.n xông thẳng về phía .
Mà ở ngay trống giữa đoàn của Tạ Bắc Kiêu và cỗ xe ngựa điên loạn , một tiểu cô nương chừng bốn năm tuổi đang ngơ ngác cầm chong chóng tre sững giữa lòng đường.
Tên phu xe cầm cương sức ghì ngựa gào thét thất thanh: “Tránh , mau tránh !”
Tiểu cô nương dọa sợ phát khiếp, chôn chân giữa đường thét lên òa òa.
Bách tính đường vội vã né sang hai bên phố thấy cảnh tượng ngàn cân treo sợi tóc thì tim đều vọt lên tận cổ họng, đành lòng tiếp mà nhắm chặt mắt .
Tạ Bắc Kiêu thấy thế lập tức tung phi xuống ngựa, tựa như một cơn gió lốc lao nhanh về phía tiểu cô nương hòng cứu .
Thế nhưng còn nhanh hơn cả !
Chỉ thấy một bóng đen vụt qua từ một cửa tiệm bên đường, nhanh như chớp ôm lấy tiểu cô nương lách né sang một bên.
Tạ Bắc Kiêu khi rõ diện mạo của nam t.ử cứu tiểu cô nương thì trong mắt chợt xẹt qua một tia nghi hoặc.
“Tướng quân, cẩn thận mau tránh !” Quân sĩ Long Vũ Quân đồng thanh hét lớn.
Cỗ xe ngựa mất khống chế đ.â.m thẳng băng về phía Tạ Bắc Kiêu, phu xe dù dùng hết sức bình sinh cũng tài nào hãm nổi.
Mọi xung quanh đều thầm nghĩ phen Tạ Bắc Kiêu chắc chắn lành ít dữ nhiều .
Thế nhưng Tạ Bắc Kiêu vô cùng ung dung nghiêng né qua cỗ xe ngựa đang lao tới, ngay đó liền bật nhảy tót lên càng xe, giật phăng dây cương trong tay phu xe dùng sức giật mạnh về phía .
Chỉ thấy hai vó của con ngựa chồm cao lên trời, con tuấn mã phát điên rít lên những tiếng hí chói tai x.é to.ạc gian.
Cỗ xe ngựa sự khống chế chuẩn xác của Tạ Bắc Kiêu rốt cuộc cũng chịu dừng hẳn .
Bách tính xung quanh thấy cỗ xe dừng thì tức khắc thở phào nhẹ nhõm một , đưa tay áo quẹt vội một vệt mồ hôi lạnh toát trán.
Tạ Bắc Kiêu khi xác định con ngựa sẽ phát điên nữa liền trả dây cương cho tên phu xe, trầm giọng hỏi: “Đã xảy chuyện gì?”
“Tiểu nhân... tiểu nhân cũng vì nữa, con ngựa tự dưng phát cuồng chịu khống chế.”
Tạ Bắc Kiêu thấy giống như đang dối, cho đến tận lúc sắp đ.â.m sầm cũng hề bỏ xe tháo chạy thoát , liền phất tay cho rời .
Cách đó xa, Dạ Vô Hấn đặt tiểu cô nương xuống đất, xoa xoa đầu con bé dịu dàng : “Về nhà nhé.”
“Cảm ơn ca ca!” Tiểu cô nương líu lo cảm ơn một tiếng tung tăng chạy mất.
Tạ Bắc Kiêu cất bước tới mặt Dạ Vô Hấn, ánh mắt mang theo vẻ dò xét đ.á.n.h giá , mở lời hỏi: “Các hạ còn nhớ tại hạ chăng?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.