Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 438: Tỉnh Lại

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:21:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sáng sớm, Tần Thời tỉnh cơn hôn mê.

 

Hắn chút động tĩnh, Liễu Trần đang nhắm mắt túc trực bên giường liền nhận ngay, khẽ gọi: “Tần thí chủ.”

 

“Nước...” Tần Thời cất giọng mơ màng.

 

Liễu Không dậy rót nước cho Tần Thời. Đợi khi uống nước xong, qua một lát , mới tỉnh táo .

 

“Liễu Không?” Tần Thời gượng dậy định lên, kết quả động đến vết thương khiến đau đớn hít một ngụm khí lạnh.

 

“Tần thí chủ chớ cử động, vết thương của ngài vẫn còn đang rỉ m.á.u đấy.” Liễu Không vội vàng tiến lên ngăn cản .

 

Tần Thời hòa hoãn một chút, cất tiếng hỏi: “Ta đang ở đây?”

 

“Nơi là phủ của Uông huyện lệnh tại Mi Huyện. Ngày hôm đó ngài trọng thương, cần một nơi sạch sẽ và an , Thôi thí chủ liền đưa ngài tới đây.” Liễu Không giải thích.

 

Nhắc đến Thôi Nguyên, Tần Thời nhớ mang máng y cũng thương, vội hỏi: “Thôi Nguyên thế nào ?”

 

“Thương thế của Thôi thí chủ nguy hiểm đến tính mạng.”

 

Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, Thôi Nguyên từ ngoài đẩy cửa bước , liếc mắt thấy Tần Thời đang mở đến hai mắt giường.

 

“Đại nhân!” Thôi Nguyên kích động chạy bước nhỏ tới, “Ngài rốt cuộc cũng tỉnh ! Ngài mà còn tỉnh nữa, ... ...”

 

Một đấng nam nhi bảy thước như y kìm mà đỏ hoe cả vành mắt.

 

Tần Thời Thôi Nguyên, thấy sắc mặt y tuy còn tái nhợt nhưng tinh thần coi như thỏa, trong lòng mới an tâm đôi chút.

 

“Vết thương của ngươi...”

 

“Đại nhân yên tâm, vết thương chỉ là vết thương ngoài da thôi, qua mấy ngày là khỏi hẳn mà.” Thôi Nguyên xua xua tay.

 

Lúc , Uông huyện lệnh dẫn theo thầy t.h.u.ố.c cùng bữa sáng tới, thấy Tần Thời tỉnh thì cũng mừng rỡ vô cùng.

 

Đại Lý Tự Thiếu khanh mà mất mạng tại địa bàn do ông quản hạt thì cái chức huyện lệnh của ông cũng coi như xong đời.

 

Ông khó nén nổi niềm vui mừng, vội : “Đại phu, mau, mau tới xem cho Tần Thiếu khanh.”

 

Nghe , vị đại phu vội xuống bắt mạch cho Tần Thời.

 

Một lát , ông thu tay về, mấy : “Tần đại nhân thể tỉnh còn gì đáng ngại nữa , chỉ cần uống t.h.u.ố.c tĩnh dưỡng cho , qua một thời gian là sẽ bình phục thôi.”

 

“Vậy thì quá, quá .” Uông huyện lệnh về phía Tần Thời, “Tần Thiếu khanh cứ an tâm dưỡng thương tại quý phủ của hạ quan, hạ quan nhất định sẽ dốc hết lực bảo vệ an cho đại nhân.”

 

Tần Thời nặn một nụ nhợt nhạt, khẽ gật đầu với Uông huyện lệnh: “Làm phiền Uông huyện lệnh .”

 

“Không phiền, phiền chút nào.” Uông huyện lệnh vội xua tay, đó sang bữa sáng mà nha đang bưng, “Hạ quan sai chuẩn chút cháo thanh đạm cùng dưa muối, Tần Thiếu khanh tỉnh, vặn thể dùng một chút.”

 

Đợi nha bày biện bữa sáng xong xuôi, Uông huyện lệnh liền thức thời : “Hạ quan quấy rầy Tần Thiếu khanh nghỉ ngơi nữa.”

 

“Uông huyện lệnh thong thả.”

 

Lúc bấy giờ tại một gian phòng khác trong phủ, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cũng nhận tin tức Tần Thời tỉnh từ miệng nha .

 

Chỉ thấy bà bỗng nhiên đập mạnh bát cháo trong tay xuống đất, ánh mắt hung ác : “Mạng cũng lớn thật đấy!”

 

“Điện hạ, cần hạ độc trong t.h.u.ố.c của ...” Nha thăm dò hỏi.

 

“Đồ ngu xuẩn!” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa giận dữ quát, “Ngươi nghĩ trải qua bao nhiêu đợt ám sát như , đồ ăn thức uống đưa miệng mà bọn họ kiểm tra chắc?”

 

“Thứ vô dụng, nổi một chuyện hồn!” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhịn mắng thêm một câu.

 

Nha chẳng dám lên tiếng nữa.

 

Văn An Huyện chủ bất an : “Mẫu , Mi Huyện cách kinh thành còn xa nữa ...”

 

Lời thốt , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liền rơi trầm tư.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-438-tinh-lai.html.]

rõ Tần Thời là thật sự tra gì, chỉ là giả vờ tra , càng trong lòng Nguyên Đế đang tính toán điều chi.

 

Thế nhưng nếu bỏ trốn, đó chẳng khác nào lạy ông ở bụi .

 

Tiến thoái lưỡng nan, kinh chẳng mà trốn cũng xong, bà nhất thời chẳng ứng phó với cục diện hiện tại .

 

Nha Lục Ngạc một bên bất động thanh sắc quan sát hai con bọn họ, nơi khóe môi khẽ nhếch lên một nụ khó lòng phát giác.

 

Ba ngày , thương thế của Tần Thời chuyển biến hơn một chút, phủ của Uông huyện lệnh cũng đón tiếp viện quân Long Vũ Quân của Nguyên Đế.

 

Hơn nữa, dẫn Long Vũ Quân tới chính là Tạ Bắc Kiêu.

 

Ngay từ lúc Tần Thời tỉnh , bí mật truyền tin về kinh thành, khẩn cầu Nguyên Đế phái binh mã đến tiếp ứng.

 

Khoảnh khắc Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thấy Long Vũ Quân, bà thể hành động thiếu suy nghĩ nữa, chuyến chắc chắn hồi kinh .

 

Tạ Bắc Kiêu bước phủ gặp Tần Thời, thấy và những khác đều đầy thương tích thì khỏi khẽ nhíu mày.

 

“Tướng quân là...?” Tần Thời vốn quen Tạ Bắc Kiêu, ánh mắt mang theo vẻ cảnh giác .

 

“Long Vũ Quân Tạ Bắc Kiêu, mới nhậm chức.” Tạ Bắc Kiêu đơn giản giới thiệu bản một câu.

 

Tần Thời thầm nhẩm cái tên “Tạ Bắc Kiêu” trong lòng một lượt, cảm thấy cái tên quen tai, dường như từng thấy ở đó .

 

Thế nhưng còn đợi kịp nhớ , Thôi Nguyên ở bên cạnh kinh ngạc vui mừng kêu lên: “Ngài chính là vị Tạ Bắc Kiêu từng giao đấu bất phân thắng bại với Lục tướng quân đó ? Tiểu công t.ử của Tạ đại nhân!”

 

Nghe Thôi Nguyên , Tần Thời lập tức nhớ ngay.

 

Tạ Bắc Kiêu nhắc chuyện tỷ thí với Lục Vân Đình năm đó cho lắm, chỉ thản nhiên ừ một tiếng.

 

“Tuyệt quá ! Có ngài hộ tống chúng trở về, chúng nhất định sẽ bình an về tới kinh thành.” Thôi Nguyên vô cùng mừng rỡ.

 

Tạ Bắc Kiêu về phía Tần Thời, thần sắc phần nghiêm túc : “Long Vũ Quân thể lưu bên ngoài kinh thành quá lâu, Tần Thiếu khanh xem thử ngày mai ngày thì khởi hành?”

 

“Hôm nay khởi hành.”

 

“Đại nhân.” Thôi Nguyên cất tiếng với vẻ đồng tình.

 

Tạ Bắc Kiêu cũng nhíu mày liếc vết thương n.g.ự.c : “Vết thương ngươi...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Không .” Ánh mắt Tần Thời kiên định mà quyết tuyệt, “Vết thương vẫn c.h.ế.t .”

 

Thấy hạ quyết tâm, Tạ Bắc Kiêu cũng chẳng khuyên can nhiều, vẻ mặt lãnh đạm buông một câu: “Giờ Thân khởi hành.”

 

Hiện tại đang là giờ Ngọ, cách giờ Thân vẫn còn hơn một canh giờ nữa. Long Vũ Quân hành quân cấp tốc tới đây, cần nghỉ ngơi chốc lát.

 

Tần Thời gật đầu, sang Thôi Nguyên: “ thông báo cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ, chúng giờ Thân sẽ khởi hành hồi kinh.”

 

Thôi Nguyên thể xoay chuyển quyết định của Tần Thời, đành ngoài gọi báo cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

Chẳng mấy chốc, hơn một canh giờ trôi qua, bọn Trần Nhất cũng từ khách điếm tới đây.

 

Đoàn Tần Thời bái biệt Uông huyện lệnh xong xuôi liền rầm rộ khởi hành trở về kinh thành.

 

Ngay lúc bọn họ khởi hành hồi kinh, phía biên cương cũng nhận quân lệnh từ kinh thành truyền tới.

 

Lúc Lục Vân Đình nhận quân lệnh, Trương Tri Viễn đang chuẩn chấp hành ý chỉ của Nguyên Đế, thi hành trượng hình đối với tướng sĩ Thương Ngô Quân.

 

“Đã xảy chuyện gì ?” Trương Tri Viễn cất tiếng hỏi.

 

Lục Vân Đình đưa bức mật báo khẩn trong tay cho y: “Phong tướng quân bắt tù binh, Bệ hạ hạ lệnh cho chúng thống lĩnh năm vạn Thương Ngô Quân lập tức đến chi viện, nhất định cứu bằng Phong tướng quân và tiêu diệt Đông Đột Quyết.”

 

“May mà mật báo đến kịp lúc, bằng trượng hình mà giáng xuống thì chẳng còn ai thể chiến trường g.i.ế.c địch nữa .” Trương Tri Viễn thầm thấy may mắn khôn xiết, “Bây giờ điểm binh ngay.”

 

Lục Vân Đình khẽ gật đầu, trong lòng bắt đầu tính toán kế sách để giải cứu Phong tướng quân và đối phó với quân Đông Đột Quyết.

 

Chẳng mấy chốc, tiếng tù và vang rền khắp chân trời...

 

 

Loading...