Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 437: Hôn Mê

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đại phu ngoài bao lâu thì một trong hai võ tăng theo Trần Nhất gõ cửa bước .

 

“Liễu Không, tới đây?”

 

Qua những ngày chung đụng qua, Thôi Nguyên pháp hiệu của hai võ tăng theo bên cạnh Trần Nhất.

 

Một tên Liễu Không, một tên Pháp Vân.

 

Liễu Không bước đến mặt Thôi Nguyên chắp tay ngực, mặt lấy một gợn sóng cảm xúc: “Thôi thí chủ, cứ nghỉ ngơi , tiểu tăng sẽ ở đây trông chừng Tần thí chủ.”

 

“Nếu đây thì bên phía Trần Nhất tính ?”

 

Để bại lộ Liễu Nghiễn mặt Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, bọn họ suốt dọc đường đều ở chung một chỗ với , trừ phi ngủ ngoài trời nơi hoang dã.

 

Lúc , bọn Trần Nhất đang trọ tại một khách điếm trong thành.

 

Liễu Không trả lời: “Trần Nhất sư còn lợi hại hơn cả và Pháp Vân cộng , sẽ xảy vấn đề gì .”

 

Thôi Nguyên thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì .”

 

“Thôi thí chủ mau nghỉ ngơi .”

 

“Vậy phiền .” Thôi Nguyên dậy .

 

Có Liễu Không trông coi Tần Thời, yên tâm, thậm chí còn yên tâm hơn cả việc chính ở đây túc trực.

 

Đi hai bước, Thôi Nguyên yên lòng ngoái đầu dặn dò: “Liễu Không, ở ngay phòng bên cạnh, đại nhân nhà chúng nếu vấn đề gì nhất định gọi đấy.”

 

“Tiểu tăng rõ.”

 

Sau đó, Thôi Nguyên liền bước khỏi phòng.

 

Nói sang phía bên , tỳ nữ của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đang bẩm báo với bà về thương thế của Tần Thời.

 

“Điện hạ, đại phu Tần đại nhân mất m.á.u quá nhiều, nếu cứ mãi tỉnh thì e rằng sẽ vĩnh viễn thể tỉnh nữa.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhếch môi nhạt: “Tần Thời, đây chính là kết cục của kẻ dám đối đầu với bổn cung!”

 

Tỳ nữ quan sát sắc mặt Nguyệt Hoa Trưởng công chúa một chút, tiếp: “Điện hạ, lúc nô tỳ về thấy một trong ba hòa thượng tới đây, hiện đang ở trong phòng của Tần đại nhân.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tức khắc biến đổi sắc mặt: “Hòa thượng tới đây gì? Chẳng lẽ là đến cứu Tần Thời?”

 

“Nô tỳ rõ.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa ngẫm nghĩ một hồi : “Văn An, theo bổn cung thăm hỏi tình hình thương thế của Tần Thiếu khanh một chút.”

 

“Vâng, mẫu .”

 

Không lâu , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liền dẫn theo Văn An huyện chủ tới bên ngoài gian phòng của Tần Thời.

 

Hai tên quan binh gác bên ngoài phòng chắp tay hành lễ với bọn họ.

 

“Bổn cung tới thăm Tần Thiếu khanh một chút.” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa rõ mục đích đến cho hai tên quan binh.

 

Hai tên quan binh đưa mắt , lộ vẻ khó xử.

 

“Sao thế? Bổn cung thể gặp Tần Thiếu khanh ?”

 

Nghe , hai quan binh lập tức quỳ một gối xuống, một nơm nớp lo sợ thưa: “Thôi đại nhân Tần Thiếu khanh hiện giờ cần tĩnh dưỡng, lệnh cho chúng thuộc hạ canh giữ ở đây để bất kỳ ai .”

 

“Bổn cung cũng thể ?”

 

Ngay lúc hai tên quan binh thì cửa phòng bên trong mở .

 

Liễu Không ở cửa, chắp tay n.g.ự.c : “A Di Đà Phật, mời hai vị nữ thí chủ trong.”

 

Liễu Không rõ nếu Nguyệt Hoa Trưởng công chúa gặp Tần Thời thì sẽ cứ dây dưa chịu buông tha, vì chủ động mở cửa mời bọn họ bước .

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa sa sầm nét mặt khẽ nhếch môi, dẫn Văn An huyện chủ bước trong phòng.

 

Tầm mắt rơi Tần Thời đang mê man bất tỉnh giường, nơi khóe miệng bà kìm nhếch lên một nụ lạnh khó lòng nhận .

 

chậm rãi bước tới bên giường, từ cao xuống Tần Thời, vờ vịt cất giọng quan tâm: “Thương thế của Tần Thiếu khanh thế nào ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-437-hon-me.html.]

“Tiểu tăng rõ.”

 

“Tiểu sư phụ chẳng lẽ tới đây để chữa thương cho Tần Thiếu khanh ?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa mỉm dò xét.

 

Liễu Không thần sắc tự nhiên trả lời: “Tiểu tăng y thuật.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đ.á.n.h giá Liễu Không mắt, trong lòng thầm tính toán, mấy vị hòa thượng suốt chặng đường tới đây, bất kể gặp kẻ hung thần ác sát đến cũng từng sát sinh, hẳn là sẽ dối.

 

Nghĩ tới điểm , Liễu Không đến để cứu Tần Thời, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liền yên tâm hẳn.

 

Hơn nữa, Liễu Không ở đây thì bên phía khách điếm thiếu một , bà thể nhân cơ hội tay.

 

Suốt dọc đường , tuy bà thể g.i.ế.c Tần Thời, nhưng cũng thăm dò xe ngựa của Trần Nhất giấu một .

 

Người nọ tuy mặc y phục của hòa thượng nhưng suốt ngày đội chiếc mũ rèm che màu đen, cho ai thấy diện mạo.

 

Nhìn thế nào cũng thấy vô cùng khả nghi!

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thu hồi tầm mắt, thở dài : “Hy vọng Tần Thiếu khanh thể sớm ngày tỉnh , chúng cũng sớm ngày lên đường.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Tần thí chủ hiền tự thiên tướng, nhất định sẽ tỉnh .”

 

“Bổn cung ngày thường cũng xem một vài cuốn kinh thư.” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nở nụ hòa nhã với Liễu Không, “Tiểu sư phụ rảnh giảng kinh cho bổn cung một phen chăng?”

 

Liễu Không chắp tay ngực: “Nữ thí chủ lượng thứ, Liễu Không tư lịch còn nông cạn, tạm thời thể giảng kinh cho khác.”

 

“Bổn cung bận tâm chuyện đó.”

 

“Quy củ của cửa Phật thể phá bỏ.” Liễu Không khéo léo từ chối.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lộ vẻ vui, kéo nhẹ khóe môi thành một nụ gượng: “Đã như thì bổn cung phiền nữa.”

 

“Nữ thí chủ thong thả.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa dẫn Văn An huyện chủ bước khỏi phòng, trong mắt lóe lên một tia âm độc tàn nhẫn.

 

Đợi khi xa một đoạn, bà liền hạ giọng căn dặn tỳ nữ: “Đi sắp xếp , đêm nay lẻn khách điếm mấy tên hòa thượng đang ở, dứt khoát g.i.ế.c c.h.ế.t tên hòa thượng đội mũ rèm che cho !”

 

Tỳ nữ lĩnh mệnh rời .

 

Dần dà, màn đêm buông xuống.

 

Năm tên hắc y nhân tìm tới khách điếm nơi Trần Nhất đang trọ, lén lút trèo lên lầu hai của khách điếm, mò tới bên ngoài căn phòng của Trần Nhất.

 

Chỉ thấy bọn chúng thuần thục cạy mở thì cửa phòng, đó rón rén nhẹ chân bước bên trong.

 

Thế nhưng năm mới bước qua ngạch cửa thì căn phòng bỗng chốc sáng bừng lên, cánh cửa phía lưng cũng Pháp Vân đóng chặt .

 

Trần Nhất hai tay chắp ngực, bình thản sừng sững giữa gian phòng, thần sắc hề lấy nửa phần hoảng loạn.

 

“A Di Đà Phật, mấy vị đêm khuya xông , chuyện gì chăng?” Giọng của bình tĩnh mà trầm .

 

Năm tên hắc y nhân chẳng buồn đáp lời, đưa mắt một cái lập tức đồng loạt tay với hai .

 

Trong ánh đao bóng kiếm lập lòe, bước chân Trần Nhất thoăn thoắt né tránh đòn công kích, đồng thời vươn tay chộp lấy hắc y nhân tiến hành phản kích.

 

Pháp Vân múa tít cây gậy trong tay, lao triền đấu với hai tên hắc y nhân.

 

Chỉ qua vài chiêu giao đấu, mấy tên hắc y nhân đòn tấn công của Trần Nhất rơi thế hạ phong.

 

Một tên trong đó thấy tình hình liền tông cửa bỏ trốn, nhưng lập tức Pháp Vân tung một cước đá bay ngược trở .

 

Tiếng giao đấu ầm ĩ đ.á.n.h thức nhiều , nhưng chẳng một ai dám bước tới kiểm tra tình hình, đều rúc sâu trong chăn mà run rẩy bần bật.

 

Không ai kêu cứu thì bọn họ cứ coi như thấy gì.

 

Chốc lát , cả năm tên hắc y nhân đều ngã lăn đất gượng dậy nổi, Pháp Vân lấy sợi dây thừng chuẩn từ trói gô từng tên .

 

Nghe thấy tiếng đ.á.n.h dứt, chưởng quầy của khách điếm mới đ.á.n.h bạo dẫn theo tiểu nhị tiến tới xem xét tình hình.

 

Sau đó, liền thấy Trần Nhất mỉm với : “Mấy tên tặc nhân nửa đêm xông phòng bần tăng hành hung, phiền thí chủ giúp đỡ báo quan một chuyến.”

 

“Ta... ngay đây!”

 

 

Loading...