Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 434: Ai Cũng Chẳng Dễ Dàng Gì

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba ngày , Tạ Bắc Kiêu chính thức tiếp nhận chức vụ tướng quân của Đàm tướng quân tại Long Vũ quân, trở thành phó thủ của Đại tướng quân Long Vũ quân.

 

Sáng sớm, Thái Hòa Điện, Giang Nguyệt Dạng tới thấy Tạ Bắc Kiêu đang ở lối hành lễ qua với .

 

Chỉ thấy dáng cao ráo thẳng tắp, vai rộng eo thon, đường nét góc nghiêng sắc bén như đao khắc, khí khái dũng bức .

 

Mỗi một vị quan viên ngang qua đều ném về phía ánh mắt tán thưởng, chúc mừng trở thành tướng quân, khen tuổi trẻ tài cao.

 

Hắn đều kiên nhẫn đáp lễ cảm tạ từng một.

 

Tầm mắt Giang Nguyệt Dạng dừng một thoáng, đó liền thu hồi ánh , bước về vị trí của xuống.

 

Đợi khi văn võ bá quan lục tục kéo đến đông đủ, Nguyên Đế cũng dẫn theo đến đúng giờ.

 

Sau khi Nguyên Đế an tọa, bầu khí trong điện trở nên trang nghiêm tột bậc.

 

Ánh mắt ông quét qua khắp lượt trong điện, cuối cùng dừng Tạ Bắc Kiêu, trong đáy mắt lóe lên một tia hài lòng.

 

“Bắc Kiêu.” Nguyên Đế cất tiếng gọi.

 

Tạ Bắc Kiêu tiếng liền dậy bước khỏi hàng: “Thần mặt.”

 

“Chào hỏi một tiếng .”

 

Tạ Bắc Kiêu quanh năm ở nhà, đến cũng chẳng bao nhiêu.

 

Chẳng qua mấy ngày nay con trai út của Tạ Húc trở về, về tới liền bệ hạ trọng dụng, trực tiếp thế vị trí của Đàm tướng quân.

 

Đối với việc , những kẻ vốn dĩ hy vọng tiếp nhận vị trí của Đàm tướng quân đều phần bất mãn, bởi vì Tạ Bắc Kiêu đây từng lập bất kỳ quân công nào.

 

Tạ Bắc Kiêu xoay hướng về phía phía ôm quyền, dõng dạc : “Chư vị đại nhân, Bắc Kiêu mới đến, mong chiếu cố nhiều hơn.”

 

Thần sắc kiêu ngạo cũng tự ti, ánh mắt thản nhiên lướt qua đám đông.

 

lúc , một võ tướng liền mở miệng với giọng điệu quái gở: “Tiểu Tạ tướng quân tuổi còn trẻ gánh vác trọng trách thế , chỉ là Long Vũ quân vốn là đội quân tinh nhuệ bảo vệ đất nước, nếu quân công thì phục chúng?”

 

Lời thốt , bầu khí trong điện tức khắc trở nên căng thẳng.

 

Khóe môi Tạ Bắc Kiêu khẽ cong lên, ánh mắt bình tĩnh về phía vị võ tướng : “Đại nhân đúng, nếu quân công thì quả thực khó lòng phục chúng.

 

Thế nhưng Bắc Kiêu tuy từng chiến công hiển hách nơi sa trường, nhưng cũng chẳng kẻ bất tài vô dụng. Những năm qua, Bắc Kiêu theo ân sư học tập võ nghệ, nghiên cứu binh pháp mưu lược, ngày đêm nghiền ngẫm phương pháp bài binh bố trận, cũng chút thành tựu.

 

Long Vũ quân bảo vệ xã tắc, trách nhiệm nặng nề, Bắc Kiêu nhất định sẽ dùng những gì học để cống hiến sức lực cho Đại Hạ.

 

Nếu đại nhân cảm thấy năng lực của Bắc Kiêu đủ, chi bằng hãy cho Bắc Kiêu một cơ hội, đợi khi Bắc Kiêu lập quân công hãy bình phẩm cũng muộn.”

 

“Làm gì chuyện phong ...”

 

“Nghe đồn trong quân doanh cũng chẳng tất cả đều dựa quân công để luận chức.” Tạ Bắc Kiêu nhàn nhạt ngắt lời vị võ tướng , “Cũng ít dựa tài hoa và mưu lược của bản mà bộc lộ tài năng trong quân ngũ.”

 

“Võ nghệ của Bắc Kiêu cũng tạm , nếu ai cảm thấy Bắc Kiêu đủ tư cách đảm nhiệm chức tướng quân Long Vũ quân, hoan nghênh đến đây khiêu chiến.

 

Nếu Bắc Kiêu bại trận, xin tự nguyện từ bỏ chức tướng quân Long Vũ quân.” Tạ Bắc Kiêu tiếp tục .

 

Trận tỉ thí võ nghệ giữa Tạ Bắc Kiêu và Tác Lãng Đa Cát ít võ tướng tận mắt chứng kiến, lúc khỏi lộ vẻ e dè.

 

Họ chẳng qua chỉ phục việc Tạ Bắc Kiêu tới lên vị trí cao, chứ nghi ngờ năng lực thực sự của .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nguyên Đế thấy liền lạnh giọng lên tiếng: “Tài năng của Bắc Kiêu, trong lòng trẫm tự hiểu rõ, chúng khanh cần nhiều lời.”

 

Lời , vị võ tướng đành xám xịt lùi về chỗ.

 

Sau đó, buổi thiết triều hôm nay chính thức bắt đầu, văn võ bá quan lượt báo cáo công việc của bộ môn cho Nguyên Đế.

 

Lễ bộ Thượng thư tâu: “Bệ hạ, qua ít ngày nữa là đến thọ thần của Thái hậu, Thái hậu nương nương tổ chức long trọng.

 

Lễ bộ tuân theo ý chỉ của Thái hậu nương nương, bắt tay chuẩn các sự vụ cho thọ yến, chỉ là kinh phí cần dùng lớn, kính mong bệ hạ định đoạt.”

 

Nguyên Đế định mở miệng thì Ngự sử Đại phu Ngụy đại nhân bước khỏi hàng : “Bệ hạ, gần đây chiến sự liên miên, thọ yến của Thái hậu nên đơn giản.”

 

“Thần phụ nghị!”

 

“Thần phụ nghị!”

 

Văn võ bá quan hầu như đều bày tỏ chiến sự giữa Đại Hạ và Đông Đột Quyết vẫn ngã ngũ, thọ yến của Thái hậu nên xa hoa lãng phí, nhất là tổ chức.

 

Nguyên Đế lúc cũng hiểu thể rùm beng linh đình, nhưng kể từ vụ việc của Vinh Thân vương, mối quan hệ giữa Thái hậu nương nương và ông ngày càng trở nên gay gắt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-434-ai-cung-chang-de-dang-gi.html.]

Trước , hai con họ thỉnh thoảng còn thể ăn cùng một bữa cơm.

 

Bây giờ, ông đến Thọ Khang Cung tìm Thái hậu nương nương thì mười tới tám cho ăn bế môn canh.

 

Nếu như cho Thái hậu nương nương thọ yến, quan hệ con giữa hai sợ là sẽ đổ vỡ.

 

Nguyên Đế kẹp ở giữa rơi thế tiến thoái lưỡng nan, nhất thời khó mà quyết đoán, chỉ đành với bá quan rằng chuyện thọ yến cứ để ông suy nghĩ thêm.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy lắc đầu cảm thán, [Bệ hạ cái vị Hoàng đế đúng là chẳng dễ dàng gì!]

 

[Ai bảo chứ? Cơ mà, thấy khó khăn hơn lúc chính là Hình bộ Tả thị lang Kha Minh cơ.]

 

[Hửm?] Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày, [Kha đại nhân ông dễ dàng?]

 

Kha Minh thấy tên ngay Giang Nguyệt Dạng và hệ thống chuẩn hóng dưa của , kìm khẽ lẩm bẩm: “Ngày quả nhiên vẫn đến.”

 

Hình bộ là bộ môn duy nhất kể từ khi Giang Nguyệt Dạng triều tới nay từng nhân viên nào bóc phốt ăn dưa, đều vô cùng tò mò Kha Minh sẽ cống hiến cho họ một quả dưa như thế nào.

 

Tạ Bắc Kiêu khẽ nhướng mày, nghiêng đầu liếc Giang Nguyệt Dạng đang phía .

 

Đây chính là tiếng lòng mà phụ ?

 

Hệ thống : [Kha Minh đang mặc một chiếc quần lót đỏ.]

 

Giang Nguyệt Dạng: [...]

 

Nguyên Đế & Văn võ bá quan: “...”

 

Kha Minh âm thầm che mặt, thì mất mặt đến tận nhà ngoại .

 

Giang Nguyệt Dạng vẻ mặt cạn lời hỏi: [Chiếc quần lót đỏ đó điểm gì đặc biệt ?]

 

[Mẫu của Kha Minh kể từ khi xin một bát nước bùa từ chỗ một đạo sĩ du phương cứu tỉnh Kha Minh đang thương hôn mê thì liền trở nên vô cùng mê tín.

 

Đoạn thời gian , Kha Minh phá án thương, vết thương chữa mãi khỏi, mẫu Kha Minh bèn hỏi vị đạo sĩ du phương đó.

 

Đạo sĩ du phương bảo Kha Minh g.i.ế.c quá nhiều kẻ ác, suốt ngày những nơi hiện trường án mạng nên nhiễm sát khí, cần mặc quần lót đỏ để trấn áp sát khí thì mới thể việc thuận lợi, bình bình an an. Hơn nữa, một chiếc quần lót đỏ còn mặc liên tục hai mươi mốt ngày.]

 

Nghe thấy lời , Kha Minh một bên ngượng ngùng tới mức hận thể tìm một cái kẽ nứt đất mà chui .

 

Văn võ bá quan thì theo bản năng cảm thấy một cái quần lót mà mặc suốt hai mươi mốt ngày, chẳng sẽ tự hun c.h.ế.t chính ?

 

Giang Nguyệt Dạng tò mò hỏi: [Tại là bảy bảy bốn mươi chín ngày? Mấy đạo sĩ đó đều thích con bảy bảy bốn mươi chín ? Hai mươi mốt ngày trông thiếu chuyên nghiệp quá .]

 

Kha Minh: Xin đừng, như thế thì ông đây thực sự c.h.ế.t luôn cho !

 

Yến Vương nghĩ đến chuyện một cái quần lót mặc bốn mươi chín ngày liền nhịn rùng một cái, thế thì chẳng ngứa ngáy đến c.h.ế.t ?

 

Những khác thì lời của Giang Nguyệt Dạng dẫn dắt vòng quanh, đồng loạt thắc mắc trong lòng tại là hai mươi mốt ngày?

 

Hệ thống nén trả lời: [Bởi vì tên đạo sĩ sợ mặc lâu quá sẽ xảy chuyện, nên để đảm bảo an , đành rút ngắn thời gian .]

 

[Cái ...] Giang Nguyệt Dạng cạn lời tập, [Mẫu của Kha đại nhân thế mà cũng tin ?]

 

[Tin chứ! Dù thì nước bùa của tên đạo sĩ du phương quả thực từng cứu Kha đại nhân một mạng mà.]

 

Nhắc tới chuyện , Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Kha đại nhân thật sự cứu sống nhờ nước bùa của tên đạo sĩ đó ?]

 

Nguyên Đế và văn võ bá quan cũng vô cùng tò mò về vấn đề .

 

Hệ thống đáp mà hỏi ngược : [Ngươi nghĩ ?]

 

[Ta ! Vô Niệm đại sư lợi hại như , tên đạo sĩ cũng chút bản lĩnh thực sự thì ?]

 

[Không , chỉ là một tên thần côn chút y thuật mèo cào mà thôi!]

 

Nghe hệ thống đạo sĩ du phương chỉ là một tên thần côn lừa đảo, Nguyên Đế khỏi lộ vẻ tiếc nuối.

 

Nghe đồn đạo sĩ giỏi luyện đan, ông còn đang nghĩ nếu tên đạo sĩ thật sự bản lĩnh, chừng sẽ luyện chế loại đan d.ư.ợ.c kéo dài tuổi thọ.

 

Vô Niệm đại sư lợi hại thì lợi hại thật, nhưng chỉ thấu thiên cơ chứ luyện chế đan dược.

 

Hơn nữa, thiên cơ bất khả lộ, trừ phi thời cơ đến.

 

Năm đó, sở dĩ ông khăng khăng xây dựng một ngôi chùa Hộ Quốc đồ sộ cho Vô Niệm đại sư chính là vì Vô Niệm đại sư với ông rằng, tương lai ông sẽ trở thành Hoàng đế của Đại Hạ, và ông quả thực lên Hoàng đế.

 

Đây cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến ông tin Phật giáo.

 

 

Loading...