Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 43: Bị Hặc Tấu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong Thủy Vân Gian, Giang Nguyệt Dạng tiên hỏi ca ca xem chuyện vu oan đạo văn cho Khổng Tế Tửu , khi nhận câu trả lời chắc nịch mới từ từ hé lộ mục đích thực sự của chuyến .
Chỉ thấy nàng tít mắt Giang Tuần, hết khen chữ , văn chương sắc sảo.
Lại khen tuấn tú khôi ngô, là ca ca nhất đời...
Tóm , đủ loại lời nịnh nọt tâng bốc đều tuôn một tràng.
Ban đầu Giang Tuần còn thích thú lắng , về càng càng quá đà, cũng ngượng ngùng nỡ tiếp nữa.
“Nói , chuyện gì cầu xin ?” Giang Tuần lên tiếng cắt ngang màn nịnh hót bảy sắc cầu vồng của nàng.
Giang Nguyệt Dạng hì hì : “Ca ca, Thái t.ử điện hạ bảo phục hồi một tập thơ, trình độ của thế nào cũng đấy. Cho nên thể... ?”
Giang Tuần khi xong thỉnh cầu của nàng, lập tức trả lời mà chỉ chăm chú nàng chớp mắt.
Giang Nguyệt Dạng đến mức chột , ánh mắt đảo quanh dám hó hé lời nào.
Một hồi lâu , khi Giang Nguyệt Dạng sắp chống đỡ nổi nữa thì Giang Tuần mới thở dài một tiếng.
“Tập thơ ?”
Giang Nguyệt Dạng mừng rỡ: “Lát nữa sẽ bảo Hương Lăng mang qua. Muội ngay ca ca là nhất thiên hạ mà.”
“Bớt ba hoa .”
Giang Nguyệt Dạng hì hì, đó bày tỏ công lao đều thuộc về hết.
Giang Tuần chẳng bận tâm đến công lao gì, chỉ mong nhà trong thời gian quan thể bình an vô sự.
“Được , trời còn sớm nữa, mau về thôi.”
“Rõ ạ!” Giang Nguyệt Dạng động tác nhận lệnh.
Giang Tuần cưng chiều lắc đầu, dõi mắt nàng nhảy chân sáo rời khỏi Thủy Vân Gian.
Hôm , Giang Nguyệt Dạng thức dậy từ sớm.
Khi Hương Lăng gọi nàng, thấy nàng dậy thì khỏi chút kinh ngạc.
Đây vẫn là đầu tiên tiểu thư nhà nàng tự giác thức dậy mà cần khác gọi.
Thế là, nha tò mò hỏi: “Hôm nay tiểu thư dậy sớm thế ạ?”
“Bởi vì hôm nay kịch để xem.”
Hương Lăng như lọt màn sương mù mịt, nhưng cũng gặng hỏi thêm.
Giang Nguyệt Dạng ăn xong bữa sáng, cầm theo đồ ăn vặt mà Hương Lăng chuẩn cho nàng cùng một cuốn thoại bản cửa lên triều.
Lúc Giang Thượng thư khỏi cửa thì chỉ kịp thấy bóng lưng chiếc xe ngựa phía .
Lúc xếp hàng kiểm tra, thị vệ canh cổng cung lật lật cuốn thoại bản Giang Nguyệt Dạng mang theo, ánh mắt nàng đầy thâm ý.
Giang Nguyệt Dạng chột giải thích: “Đây chỉ là cuốn thoại bản bình thường thôi, sách cấm, mang trong chứ?”
Thị vệ gấp cuốn thoại bản trả cho nàng: “Vào .”
“Đa tạ thị vệ đại ca, ngày mai sẽ mang đồ ăn ngon cho các .”
Thị vệ: “...”
Các quan viên ngang qua: Công nhiên đút lót hối lộ ?
Thế , mới bắt đầu buổi thiết triều, Giang Nguyệt Dạng liền hân hoan rinh về một phiếu hặc tấu.
Hơn nữa, hặc tấu nàng chính là Ngự sử Đại phu Ngụy đại nhân danh tiếng lẫy lừng.
Ngụy đại nhân hặc tấu nàng tròn bổn phận, trong giờ việc ngủ gật, hôm nay còn dám mang cả sách tạp nham cung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-43-bi-hac-tau.html.]
Giang Nguyệt Dạng: [Chậc chậc! Trước đây từng cha ngự sử xuất quỷ nhập thần, thường xuyên nấp trong bóng tối để tóm thóp khác. Ta còn tưởng cha quá lên, ngờ là thật.]
[Haha, ký chủ nên cảm thấy may mắn vì ông hôm qua chính cô là ném đá trúng đầu ông , bằng sẽ hặc tấu thêm một tội danh nữa đấy.]
Giang Nguyệt Dạng lén liếc cục u trán Ngụy đại nhân, nàng còn đang lấy lạ ai đến gan lớn mật sống nữa mà dám đ.á.n.h Ngự sử Đại phu.
Hóa là do nàng ném trúng.
Hôm qua, khi Giang Nguyệt Dạng ném giấy Ngụy phủ, vì cục giấy quá nhẹ ném lọt qua tường rào nên nàng bọc một viên đá vụn bên trong.
Nàng thầm vỗ vỗ lồng ngực: [May quá, may quá.]
Ngụy đại nhân: Ngại quá, lão phu tỏng nhé.
Nguyên Đế cũng nhịn liếc cục u đầu Ngụy đại nhân, là chút hả hê khi khác gặp họa.
Ngụy khanh cũng khó nhằn y như Tả tướng , cho dù là ông chỗ nào đúng thì Ngụy khanh cũng chiếu theo lệ mà hặc tấu như thường.
Điểm khác biệt duy nhất giữa hai là Tả tướng mắng thẳng mặt, còn Ngụy khanh thì dâng tấu sớ lên mắng.
Nguyên Đế nghiêm mặt hỏi: “Giang Nguyệt Dạng, đối với vấn đề Ngụy đại nhân hặc tấu khanh, khanh lời gì ?”
Giang Nguyệt Dạng bước khỏi hàng, chắp tay đáp: “Khởi bẩm Bệ hạ, những điều Ngụy đại nhân đều là sự thật. thần nghĩ rằng, những giờ việc căng thẳng cũng thể thả lỏng một chút một cách thích hợp ạ.”
“Tiểu Giang đại nhân đó là thả lỏng ? Đó rõ ràng là buông thả bản thì !”
Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày: [Tiểu Qua, Ngụy đại nhân là xuyên tới ? Sao còn cả từ “buông thả bản ” nữa thế?]
[... Không , ông là bản địa chính cống đấy.]
Bá quan văn võ: Bản địa nghĩa là địa phương ? Thế còn “xuyên ” rốt cuộc là cái ý tứ gì ?
Ngụy đại nhân - học cụm từ từ một cuốn tiểu thuyết võ hiệp nào đó - bỗng nhiên cảm thấy một trận chột dâng lên.
Nguyên Đế kịp thời lên tiếng: “Ái khanh là lý, nhưng thả lỏng cũng chọn đúng thời gian và địa điểm.”
“Vâng, vi thần nhất định sẽ ngủ gật và sách tạp nham ở Văn Uyên Các nữa ạ.”
Ta sang Tàng Thư Lâu !
Nguyên Đế một cách kỳ diệu hàm ý ngầm của nàng, bất đắc dĩ lắc đầu: “Đã như , phạt ái khanh một tháng bổng lộc.”
“Tuân chỉ.”
Giang Nguyệt Dạng lui về vị trí của : [Tiểu Qua, bổng lộc một tháng của là bao nhiêu bạc nhỉ?]
[Năm lượng bạc.]
[Ít thế á? Còn chẳng bằng tiền tiêu vặt một ngày của nữa, kiểu chán ngắt thật sự.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hệ thống: [Tiền tiêu vặt một ngày của ký chủ một trăm lượng, công việc nào mà vì bì cho nổi chứ.]
Bá quan văn võ thầm hít sâu một khí lạnh, Giang gia giàu đến mức ?
S Các ngự sử của Ngự Sử Đài thì thầm nghĩ, Giang Thượng thư bòn rút của công, nhận hối lộ ?
Giang Thượng thư thật sự bịt kín miệng hai kẻ , tiền tài để lộ hiểu hả?
Lúc , ông dùng ngón chân để nghĩ cũng đám ngự sử nhất định nghĩ xiên xẹo , chừng lát nữa sẽ hặc tấu ông cho xem.
Ông giải thích, nhưng chẳng lý do thích hợp nào để giải thích.
Giang Nguyệt Dạng đắc ý : [Biết , ai bảo một và một ông ngoại siêu cấp giàu chứ! Thật hiểu nổi cha tại cứ tự tìm khổ gì, chẳng lẽ cơm mềm ăn ngon ?]
Phụt! Tam hoàng t.ử nhịn nổi bật thành tiếng.
Giang Thượng thư: Hôm nay đến lượt biến thành trò ?