Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 424: Chuẩn Bị Về Kinh

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi thẩm vấn xong đám trong Công chúa phủ thì trời cũng dần tối.

 

Lúc Tần Thời đưa yêu cầu tới doanh trại thẩm vấn binh của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thoái thác rằng trời muộn, để ngày mai hãy thẩm.

 

Trải qua một ngày thẩm vấn, Tần Thời tra hỏi binh cũng chẳng tra manh mối gì, liền kiên quyết nữa.

 

Thế là liền dẫn rời khỏi Công chúa phủ.

 

Vừa rời khỏi Công chúa phủ lâu, Tần Thời liền lấy thứ mà Lục Ngạc giấu trong bánh nếp .

 

Đó là một mẩu giấy nhỏ chỉ dài bằng một đốt ngón tay, cuộn tròn .

 

Chỉ thấy chậm rãi mở , năm chữ “Còn sống” hiện rõ mặt giấy.

 

Lục Ngạc khi dọn dẹp phòng của Liễu Nghiễn phát hiện Liễu Nghiễn để ám hiệu cho , ám chỉ rằng vẫn còn sống.

 

Lục Ngạc giấu ở nơi nào.

 

Tần Thời mảnh giấy trầm ngâm suy nghĩ. Hắn hiểu ý tứ của câu “Còn sống”, chính là trong những diện thủ mà Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nuôi dưỡng vẫn còn kẻ sống sót.

 

Lục Ngạc đem tin tức báo cho , ý tứ vô cùng rõ ràng, tên diện thủ còn sống chính là bằng chứng xác thực cho tội g.i.ế.c của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

Đêm qua, nhiều xe ngựa của Công chúa phủ nối đuôi khỏi thành trong đêm như , e là để tiêu hủy thi thể, xóa sạch dấu vết.

 

Hắn phái bọn Thôi Nguyên khỏi thành dò la chính là vì nghĩ tới điểm , chẳng rõ bọn họ mang thứ gì hữu dụng trở về .

 

Chỉ là... Lục Ngạc chọn cách phản bội? Nàng trông rõ ràng là Văn An Huyện chủ tín nhiệm.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đang suy nghĩ thì Tô Huyện lệnh, theo hầu cả ngày trời, bèn lên tiếng : “Tần đại nhân, những ngày ở Ích Châu ngài hãy tạm ngụ tại phủ của hạ quan nhé?”

 

“Đa tạ Tô Huyện lệnh, bản quan ở tại huyện nha là .”

 

“Chuyện ...” Tô Huyện lệnh cảm thấy chút thỏa đáng, “Trong huyện nha nha hầu hạ, đại nhân sợ rằng sẽ...”

 

“Không , bản quan quen tự lấy việc .”

 

Lời đến nước , Tô Huyện lệnh cũng khăng khăng nữa, gật đầu : “Vậy hạ quan sẽ sai dọn dẹp phòng ốc tươm tất.”

 

“Ừ.”

 

...

 

Nhóm Tần Thời trở về huyện nha, bước đại môn, Thôi Nguyên và Vương bổ khoái từ phía nghi môn rảo bước đón tới.

 

“Đại nhân.” Thôi Nguyên mang theo ánh mắt đầy ẩn ý gọi Tần Thời một tiếng.

 

Tần Thời bọn họ tra manh mối, Tô Huyện lệnh thấy thế cũng ý tìm cớ rời nơi khác.

 

Sau đó, bọn họ tìm một căn phòng gần đó để chuyện kín đáo, Vương bổ khoái gác bên ngoài đề phòng kẻ lén.

 

Thôi Nguyên hạ giọng: “Chúng thuộc hạ theo dấu vết xe ngựa, ở một nơi đồng m.ô.n.g quạnh tìm một căn nhà gỗ, bên trong căn nhà đó nhốt một nam tử.”

 

Tần Thời nheo mắt, trong lòng đoán rằng nam t.ử mà nhóm Thôi Nguyên tìm chính là mà Lục Ngạc nhắc tới.

 

“Nam t.ử tên là Liễu Nghiễn, là diện thủ Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cưỡng ép bắt về. Liễu Nghiễn , tận mắt thấy vị hôn phu tương lai của Tô Uyên c.h.ế.t ngay mặt , còn thể chứng chỉ tội Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.” Thôi Nguyên tiếp tục .

 

Tần Thời: “Người hiện giờ đang ở ?”

 

“Thuộc hạ vốn định mang Liễu Nghiễn về đây, nhưng Liễu Nghiễn bảo trong thành Ích Châu tai mắt của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhiều, thể lộ diện.” Thôi Nguyên ép giọng xuống thấp hơn nữa, “Thuộc hạ sắp xếp cho ở tại Phạn Âm Tự, giao cho Trần Nhất .”

 

Tần Thời khi nhậm chức Đại Lý Tự Thiếu khanh từng Huyện lệnh ở Ích Châu suốt ba năm, kết mối duyên cạn với Trần Nhất, cũng hiểu rõ Trần Nhất là cương trực chính trực, sợ cường quyền.

 

Quan trọng nhất là công phu của Trần Nhất khá, địa vị tại Phạn Âm Tự cũng đủ trọng lượng, Liễu Nghiễn an bài ở chỗ ông thì vô cùng an .

 

Tần Thời gật đầu: “Tô Uyên của Tô Gia Trang đều thể chứng cho nàng , ngày mai ngươi hãy tới đó xem thử ai bằng lòng chứng .”

 

“Thuộc hạ thấy e là khó.”

 

“Không , Liễu Nghiễn là đủ .” Tần Thời dừng một chút, “Hơn nữa, trong Công chúa phủ cũng một nhân chứng.”

 

Thôi Nguyên khẽ nhướng mày, một lát liền : “Đại nhân, chúng nên sớm ngày trở về kinh thành, để lâu ắt sinh biến.”

 

“Ngày khởi hành về kinh.”

 

Bệ hạ phái xuống đây điều tra, một là cho Tiểu Giang đại nhân xem, hai là nếu bằng chứng, Bệ hạ cũng khó lòng xử lý.

 

Dù cho nỗi oan khuất mà Tô Uyên kể là sự thật, chỉ cần Nguyệt Hoa Trưởng công chúa c.ắ.n chặt nhận tội thì Bệ hạ cũng chẳng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-424-chuan-bi-ve-kinh.html.]

 

Cũng giống như Vinh Thân vương, nếu bằng chứng thép là mười vạn đại quân ẩn giấu ở Hạnh Hoa Thôn thì Bệ hạ cũng khó mà tùy tiện xử trí.

 

Nhiều nhất cũng chỉ thể tìm một cái cớ để giam lỏng mà thôi.

 

Bây giờ nắm nhân chứng trong tay thì cần lãng phí thời gian thêm nữa.

 

Tuy nhiên, con đường trở về kinh thành e là sẽ đầy rẫy hiểm nguy.

 

Thôi Nguyên thăm dò hỏi: “Đại nhân, là chúng tự về kinh, là...”

 

“Đương nhiên là mang theo bọn Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cùng .”

 

“Nếu như điện hạ chịu theo chúng trở về thì ?”

 

Tần Thời trả lời một cách hiển nhiên: “Bệ hạ tiếp nhận trạng từ của Tô Uyên, bất kể chúng điều tra , kẻ tố cáo đều nghĩa vụ theo chúng trở về để tiếp nhận thẩm vấn.”

 

Thôi Nguyên gật đầu.

 

Ngày hôm , Tần Thời một nữa tới Công chúa phủ.

 

Thôi Nguyên thì dẫn tiến về phía Tô Gia Trang, chỉ là khỏi thành xa phát hiện phía vài cái đuôi bám theo.

 

Hắn thèm để ý tới những cái đuôi phía , cứ mặc kệ cho bọn chúng bám theo.

 

Về phía Tần Thời, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa vô cùng phối hợp dẫn Tần Thời tới khu doanh trại.

 

Đối mặt với một ngàn binh, Tần Thời tra hỏi từng một như ngày hôm qua mà lấy danh sách binh đối chiếu từng một.

 

Năm cùng , nửa canh giờ đối chiếu, phát hiện binh của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thiếu mất hai mươi .

 

Tần Thời cầm danh sách hỏi: “Điện hạ, binh của dường như còn thiếu hai mươi . Không rõ hai mươi đó hiện đang ở ?”

 

“Bọn họ bổn cung đến các nơi thu mua đồ đạc .”

 

Tần Thiếu khanh khẽ nhếch khóe môi, thản nhiên : “Không bọn họ đều những ? Có lẽ khi điện hạ theo hạ quan về kinh sẽ ngang qua, đến lúc đó cũng tiện gọi tới hỏi han vài câu đơn giản.”

 

“Về kinh?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhíu mày.

 

, điện hạ tố cáo, cần cùng hạ quan hồi kinh để tiếp nhận sự thẩm vấn của Bệ hạ.”

 

Ánh mắt Nguyệt Hoa Trưởng công chúa sâu thẳm chằm chằm Tần Thời, một lát hỏi: “Không Tần Thiếu khanh dự tính khi nào sẽ hồi kinh?”

 

“Ngày mai.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thấy ngày mai về kinh, trong lòng lập tức khẳng định Tần Thời nhất định tra điều gì đó.

 

hai ngày nay đều chạy tới Công chúa phủ, tất cả các cuộc điều tra đều tận mắt chứng kiến, lẽ tra thứ gì hữu dụng mới chứ...

 

Trong lòng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa dâng lên nỗi bất an mơ hồ, kìm hỏi: “Tần Thiếu khanh điều tra nhanh như ?”

 

“Nơi cần lục soát lục soát, cần thẩm vấn cũng thẩm vấn xong, tự nhiên nên trở về kinh phục mệnh .”

 

“Vụ việc bổn cung cáo trạng, Tần Thiếu khanh kết luận ?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa gặng hỏi.

 

“Chưa .” Tần Thời thầm nghĩ, kết luận còn xem Bệ hạ định đoạt thế nào, “Hạ quan chỉ là trở về đem những chuyện điều tra bẩm báo cho Bệ hạ mà thôi.”

 

Cho dù Tần Thời như , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa từ đầu đến cuối vẫn cảm thấy bất an.

 

“Trưởng công chúa điện hạ, Văn An Huyện chủ, xin hãy mau chóng thu xếp hành lý, ngày mai chúng sẽ lên đường.” Tần Thời lên tiếng nữa.

 

“Ta cũng ?” Văn An Huyện chủ kinh ngạc hỏi.

 

“Huyện chủ cũng trong danh sách tố cáo.”

 

Lúc tại Tô Gia Trang, Thôi Nguyên hỏi khắp tất cả các hộ gia đình trong trang, tất cả đều chỉ Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bắt , còn đó sống c.h.ế.t thì bọn họ rõ.

 

Hơn nữa, đối với chuyện Tô gia sơn tặc sát hại, bọn họ đều khẳng định là do sơn tặc gây .

 

Hai hộ gia đình mất trộm đồ còn hỏi xem quan phủ thể bắt sơn tặc , nếu bắt thì bồi thường tổn thất cho bọn họ .

 

Nói tóm , một chút manh mối hữu dụng cũng thu .

 

Vừa hỏi bọn họ bằng lòng lên kinh thành chứng chuyện Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bắt , bọn họ đều sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy.

 

Bọn họ hiểu rõ đạo lý dân đấu với quan, huống chi đối phương còn là của hoàng thất.

 

 

Loading...