Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 422: Căn Nhà Gỗ Trong Núi

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thôi Nguyên dẫn trở khu rừng để tìm kiếm manh mối, đầu tiên chính là men theo con đường mòn nhỏ nơi phát hiện mảnh vải bên trong, nhưng mấy bước thì phía hết đường.

 

Thế nhưng phát hiện lớp cỏ dại phía con đường mòn dấu hiệu giẫm đạp, cành cây cũng chỗ bẻ gãy.

 

Nhìn từ dấu vết cành cây bẻ gãy, hẳn là mới bẻ cách đây lâu, thời gian quá một ngày.

 

Hơn nữa, một nhánh cây bẻ gãy còn vướng một sợi tơ, y hệt như mảnh vải tơ tằm mà phát hiện lúc .

 

Thế là dẫn men theo những dấu vết tiếp tục mò tiến về phía , cây cối xung quanh càng lúc càng rậm rạp, thỉnh thoảng còn thể thấy tiếng kêu quái dị của vài loài chim lạ.

 

Đi mãi mãi, phía liền xuất hiện hai ngã rẽ. Thôi Nguyên hề do dự chút nào, chia quân hai đường tìm kiếm.

 

Hắn dẫn theo con đường bên trái tương đối bằng phẳng, còn Vương bổ khoái của Đại Lý Tự thì dẫn con đường gập ghềnh hiểm trở bên .

 

Không qua bao lâu, Thôi Nguyên dựa chút manh mối nhỏ nhặt dọc đường mò đến bên ngoài một căn nhà gỗ trong núi.

 

Từ đằng xa, thấy bên ngoài căn nhà gỗ hai đang canh gác. Hai đó đều đeo kiếm bên hông, qua là kẻ luyện võ.

 

Nơi hoang vu hẻo lánh làng xóm, giữa chốn núi rừng quạnh quẽ một bóng đột nhiên xuất hiện một căn nhà gỗ, bên ngoài còn canh giữ.

 

Trực giác mách bảo rằng manh mối cần tìm ngay bên trong căn nhà gỗ .

 

Thế nhưng xung quanh liệu còn khác nên dám manh động, dẫu bọn họ cũng chỉ ba .

 

Thế là liền dẫn lén lút phía căn nhà gỗ.

 

Nhìn qua khung cửa sổ nhỏ hẹp bên trong, giường đang một nam t.ử áo trắng, nhưng chân nam t.ử đeo xiềng xích.

 

Thôi Nguyên phát hiện mảnh vải nhặt đó chính là xé rách từ bộ y phục mà nam t.ử đang mặc.

 

lúc , phía truyền đến tiếng trò chuyện.

 

“Các ngươi săn thứ gì ?”

 

“Hai con gà rừng và mấy con thỏ rừng, còn ít quả dại nữa.”

 

“Ta đem mấy quả dại cho vị bên trong .”

 

“Gấp cái gì, chúng còn ăn miếng nào .”

 

“Muốn c.h.ế.t ? Kẻ bên trong nếu mệnh hệ gì thì tất cả chúng đều gánh nổi .”

 

“Xì, chẳng qua cũng chỉ là một tên diện thủ mặc cho công chúa tùy ý đùa bỡn mà thôi. Nếu Huyện chủ vẫn chơi chán thì sớm c.h.ế.t queo .”

 

“Bớt mồm bớt miệng , nếu để thấy mách với Huyện chủ, ngươi xem là ngươi c.h.ế.t chơi chán . Huống hồ, bao nhiêu như thế mà chỉ một sống sót, đủ thấy lợi hại cỡ nào .”

 

Nghe thấy hai chữ “Huyện chủ”, Thôi Nguyên tìm đúng nơi, nhưng đối phương bốn .

 

Ba chọi bốn, bọn họ khó lòng nắm chắc phần thắng.

 

Giọng điệu khinh thường vang lên nữa: “Một đại nam nhân đến xác, nhịn đói một hai ngày cũng c.h.ế.t .”

 

“Hắn với bọn .”

 

Một tràng nhạo báng vang lên.

 

“Nhìn cái bộ dạng ẻo lả yếu ớt như gà rù của , mà cùng lúc thỏa mãn cả công chúa lẫn Huyện chủ nữa.”

 

“Hồi mới đến suy nhược thế , lẽ là công chúa với Huyện chủ vắt kiệt .”

 

“Ta bảo các ngươi bớt vài câu, càng càng quá trớn . Mau mau thịt gà rừng với thỏ rừng , mang quả cho .”

 

Nghe , Thôi Nguyên vội vàng thụp xuống.

 

Cọt kẹt một tiếng, canh giữ ngoài nhà đẩy cửa bước .

 

“Này tỉnh dậy .”

 

Có lẽ nam t.ử giường đ.á.n.h thức, : “Gà rừng còn nướng xong, ngươi ăn tạm mấy quả dại lót .”

 

Sau đó, tiếng đóng cửa vang lên.

 

Thôi Nguyên chậm rãi dậy, xuyên qua khung cửa sổ nhỏ hẹp bên trong, nam t.ử bên trong đang cầm một quả dại màu xanh ăn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-422-can-nha-go-trong-nui.html.]

Dẫu chỉ là một góc nghiêng sườn mặt, Thôi Nguyên cũng thấy rõ ràng trong mắt nam t.ử đang lóe lên tia sáng sắc bén.

 

Hắn cũng từ cuộc trò chuyện của mấy tên Nguyệt Hoa Trưởng công chúa g.i.ế.c nhiều , chỉ nam t.ử trong phòng nhờ Văn An Huyện chủ để mắt tới nên mới giữ mạng sống.

 

Chuyện , e là Nguyệt Hoa Trưởng công chúa căn bản hề .

 

nữa, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thể dứt khoát g.i.ế.c nhiều như thì tuyệt đối thể tự để mầm họa cho .

 

Nam t.ử bên trong chính là bằng chứng tố cáo Nguyệt Hoa Trưởng công chúa g.i.ế.c !

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nghĩ đến điểm , Thôi Nguyên hiệu bằng khẩu hình tiếng động với một thuộc hạ bên cạnh: “Đi tìm Vương bổ khoái.”

 

Thuộc hạ gật đầu, liền rón rén cẩn thận rời .

 

***

 

Nói chuyện bên phía công chúa phủ, mà Tần Thời dẫn tới lục soát khắp lượt công chúa phủ, ngoài một gian mật thất thì tìm thấy bất kỳ đồ vật nơi nào khả nghi nữa.

 

Thế nhưng, Tần Thời chú ý tới một tỳ nữ bên cạnh Văn An Huyện chủ thần sắc khác thường, cứ luôn nhân lúc Văn An Huyện chủ chú ý mà lén liếc , dường như lời với .

 

Thế là suy nghĩ một lát lên tiếng: “Huyện chủ, hạ quan chút khát nước, thể xin một chén uống ?”

 

Văn An Huyện chủ đầy vẻ hồ nghi một lát, phân phó: “Đào Hồng, dâng cho Tần thiếu khanh.”

 

“Rõ.”

 

Tỳ nữ lời lui xuống chuẩn nước, tiếc là nàng tỳ nữ lời với Tần Thời .

 

Đợi tỳ nữ xa, Tần Thời xoa xoa bụng : “Huyện chủ, liệu thể chuẩn thêm chút đồ ăn cho hạ quan ?”

 

Lần Văn An Huyện chủ đồng ý ngay, mà vẻ mặt đầy cảnh giác : “Tần thiếu khanh lật tung công chúa phủ của lên lục soát một lượt , nên rời ?”

 

“Vẫn , hạ quan còn tra hỏi từng trong công chúa phủ một lượt, xin Huyện chủ gọi hết tới đây.”

 

Nghe thấy lời của Tần Thời, mặt Văn An Huyện chủ lập tức đen như đ.í.t nồi: “Ngươi thẩm vấn của công chúa phủ ?”

 

“Đây là quy trình bắt buộc khi phá án.” Tần Thời mặt đổi sắc: “Trưởng công chúa điện hạ đó cũng sẽ lực phối hợp với cuộc điều tra của hạ quan, chắc hẳn sẽ từ chối.”

 

Văn An Huyện chủ nghiến răng nghiến lợi : “Phối hợp, đương nhiên phối hợp! bản Huyện chủ bẩm báo với mẫu một tiếng .”

 

Dứt lời, cũng chẳng màng Tần Thời đồng ý , Văn An Huyện chủ xoay định tìm Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

“Huyện chủ.” Tần Thời lên tiếng gọi nàng .

 

“Sao hả? Tần thiếu khanh thẩm vấn của công chúa phủ , còn cho phép bản Huyện chủ báo với mẫu ?” Ngữ khí của Văn An Huyện chủ vô cùng gay gắt.

 

“Huyện chủ hiểu lầm , hạ quan chỉ nhờ Huyện chủ chuẩn cho chút đồ ăn, việc thẩm vấn là một chuyện tốn thời gian.”

 

Lồng n.g.ự.c Văn An Huyện chủ tức đến phập phồng liên hồi, lời như rít qua từng kẽ răng: “Lục Ngạc, chuẩn đồ ăn cho Tần thiếu khanh.”

 

“Rõ.”

 

Nhìn thấy tỳ nữ lên tiếng đáp lời chính là nàng tỳ nữ điều với , Tần Thời khẽ nhếch khóe môi.

 

Tuy nhiên, Văn An Huyện chủ dẫu rời nhưng vẫn để thị vệ ở đây trông chừng bọn họ.

 

Hắn thể tiếp xúc với tỳ nữ ngay mí mắt của thị vệ, chỉ thể xem nàng tỳ nữ nhân cơ hội truyền tin tức cho mà thôi.

 

Chẳng mấy chốc, tỳ nữ nhận lệnh của Văn An Huyện chủ chuẩn đó bưng nước lên.

 

Tần Thời uống liền hai chén , hề lo lắng nước vấn đề, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa sẽ ngu ngốc đến mức hạ độc .

 

Khoảng chừng hơn nửa khắc , tỳ nữ tên Lục Ngạc liền bưng một đĩa bánh đậu xanh và bánh gạo nếp tới.

 

Khi bày biện điểm tâm, tỳ nữ Lục Ngạc cứ liên tục dùng ánh mắt hiệu về phía đĩa bánh gạo nếp.

 

Tần Thời bèn bất động thanh sắc cầm bánh gạo nếp lên ăn, kết quả ăn liền ba cái đều gì bất thường.

 

Mãi cho đến cái thứ tư, mới c.ắ.n trúng một vật thể lạ.

 

Chỉ thấy lấy khăn tay lau miệng, thần quỷ lấy vật đó từ trong miệng giấu .

 

Cũng chính lúc , Văn An Huyện chủ , còn dẫn theo cả Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tới.

 

 

Loading...