Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 420: Giả Chết

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Văn An Huyện chủ từ bên hông móc một viên t.h.u.ố.c đút cho nam t.ử nuốt xuống, từ trong tay áo lấy một bình t.h.u.ố.c đưa cho .

 

Nam t.ử nhận lấy bình thuốc, mở nút , bên trong đựng chất lỏng màu đỏ, thoang thoảng mùi m.á.u tanh xộc tới.

 

“Đây là vật gì?” Nam t.ử rõ còn cố hỏi.

 

“Máu .”

 

Nghe , khóe môi nam t.ử khẽ cong lên một nét khó lòng nhận , hỏi: “Nàng cho uống thứ gì thế?”

 

“Thuốc giả c.h.ế.t.” Văn An Huyện chủ liếc ngoài cửa: “Chàng mau uống thứ m.á.u đó .”

 

Nói xong, nàng liền nắm lấy tay nam t.ử bảo uống chỗ m.á.u nàng chuẩn sẵn , hộc ngoài.

 

Có lẽ do t.h.u.ố.c giả c.h.ế.t phát huy tác dụng, ý thức của nam t.ử dần trở nên mơ hồ, chậm rãi ngã xuống.

 

Vào khoảnh khắc tiến trạng thái giả c.h.ế.t, một tia ý liền tràn từ đáy mắt.

 

Văn An Huyện chủ cất kỹ bình thuốc, đó trấn tĩnh tự nhiên mở cửa bước ngoài.

 

Thị vệ cùng nàng thấy nàng , liền bước phòng kiểm tra xem nam t.ử c.h.ế.t thật .

 

Sau khi xác định nam t.ử c.h.ế.t, thị vệ liền gọi khiêng nam t.ử ngoài.

 

Văn An Huyện chủ nam t.ử còn chút thở, rút khăn tay lau vệt m.á.u khóe môi , thâm tình : “Liễu Nghiên, kiếp , nhất định tới tìm .”

 

Nhân lúc đêm khuya thanh vắng, Văn An Huyện chủ và của công chúa phủ lén lút vận chuyển t.h.i t.h.ể ngoài thành.

 

Dọc đường, xe ngựa gặp sự cố, của Văn An Huyện chủ nhân lúc thị vệ chú ý tráo “thi thể” của nam t.ử ngoài.

 

Sau khi đến nơi hỏa táng, của Văn An Huyện chủ tránh mặt thị vệ khiêng t.h.i t.h.ể kẻ thế đặt lên đống củi gỗ.

 

Đích Văn An Huyện chủ đổ dầu hỏa lên đống củi, tự tay châm lửa đốt củi.

 

Mãi cho đến khi tất cả đều thiêu rụi và dọn dẹp sạch sẽ hiện trường, bọn họ mới rời .

 

Sau khi trở về công chúa phủ, Văn An Huyện chủ dẫn theo thị vệ đến phục mệnh với Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

“Đã xử lý sạch sẽ hết chứ?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa hỏi.

 

Thị vệ trả lời: “Hồi bẩm điện hạ, đều xử lý thỏa.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa khẽ “ừ” một tiếng: “Lui xuống .”

 

Thị vệ lệnh lui xuống, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liếc Văn An Huyện chủ với sắc mặt mấy vui vẻ, giọng điệu thản nhiên hỏi: “Trong lòng khó chịu ?”

 

“Vâng, nữ nhi khó chịu.” Văn An thành thật trả lời.

 

“Xem cái bộ dạng tiền đồ của con kìa.” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bước tới mặt nàng , chỉnh trâm cài tóc cho nàng : “Chẳng qua chỉ là một gã nam nhân hèn mọn mà thôi, sẽ hơn.”

 

“Lần đầu tiên nữ nhi thích một đến .”

 

“Thế con từng nghĩ tới chuyện gả cho ?”

 

Văn An Huyện chủ khựng , câu hỏi nàng từng nghĩ tới, bởi vì Liễu Nghiên cũng đang hầu hạ mẫu .

 

Thế nhưng nếu hỏi nàng bằng lòng gả cho Liễu Nghiên , nàng nghĩ, bản ... lẽ là bằng lòng.

 

Sự chần chừ của Văn An Huyện chủ khiến Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lầm tưởng nàng , bèn : “Con xem, tình cảm con dành cho cũng chẳng sâu đậm đến thế.”

 

Văn An Huyện chủ giải thích.

 

“Về , đợi khi chuyện kết thúc, tất cả sẽ trở như cũ.”

 

“Nữ nhi cáo lui.”

 

***

 

Trưa ngày hôm , Tần Thời cùng Thôi Nguyên và những khác đến Ích Châu thành, ngừng nghỉ gặp Tô huyện lệnh ngay lập tức.

 

Theo chứng cứ của Tô huyện lệnh và văn thư của nha môn, những gì Tô Diên ở Thái Hòa Điện hôm đó đều là sự thật.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa quả thực bắt phu quân tương lai của Tô Diên, Tô Diên cũng quả thực từng đến nha môn tố cáo Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

Tần Thời gấp văn thư trong tay hỏi: “Tô huyện lệnh, theo lời Tô thị , ngay trong đêm nàng tố cáo Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, Tô gia liền gặp thích khách ám sát, chuyện ?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Hôm ngày Tô thị tố cáo Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, ở Tô Gia Trang đến báo quan, năm nhà họ Tô đều g.i.ế.c tại nhà.

 

Hạ quan khi nhận tin báo án liền lập tức dẫn tới Tô gia điều tra, hiện trường một dấu vết ẩu đả, đồ đạc giá trị trong nhà đều cánh mà bay.

 

Ngoài , hai hộ hàng xóm của Tô gia đều ban đêm thấy tiếng đạo tặc đột nhập nhà trộm cắp.

 

Tô gia khi phát hiện đạo tặc vì tiếc của cải trong nhà nên liều mạng giằng co với đạo tặc, cuối cùng đều c.h.ế.t lưỡi đao.

 

Hai Tô thị vì ở nhà nên mới thoát một kiếp.” Tô huyện lệnh thành thật bẩm báo từng li từng tí.

 

“Đạo tặc chỉ cướp của một nhà họ Tô?” Tần Thời hỏi.

 

Tô huyện lệnh lắc đầu: “Đám đạo tặc đó khi cướp phá xong nhà họ Tô mò sang nhà của hai hộ hàng xóm bên cạnh, hai nhà đó tự thể lấy trứng chọi đá với đạo tặc nên liền giả vờ ngủ say, mặc cho đạo tặc vơ vét của cải trong nhà, nhờ mới bình an vô sự.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-420-gia-chet.html.]

“Trong hai nhà đó, ai c.h.ế.t lưỡi đao của đạo tặc ?” Tần Thời truy vấn.

 

“Phải.”

 

Thôi Nguyên khẩy: “Nghe chuyện mà giống như cố tình gây tiếng động cho khác thấy, để họ chứng chứng minh cả nhà họ Tô c.h.ế.t tay đạo tặc, chứ kẻ cố ý g.i.ế.c diệt khẩu ?”

 

Tô huyện lệnh im lặng.

 

Tần Thời cũng nghĩ như , nhưng biểu lộ ngoài, chỉ : “Báo cáo nghiệm thi ?”

 

Nghe , Tô huyện lệnh liền rút một quyển từ trong chồng sổ sách bàn đưa cho .

 

Tần Thời nhận lấy quyển sổ lật xem, năm nhà họ Tô đều c.h.ế.t binh khí sắc bén, ngỗ tác suy đoán hung khí là kiếm sắc.

 

Hơn nữa, cả năm nhà họ Tô đều một đòn chí mạng mất mạng ngay lập tức.

 

Sau khi xem xong báo cáo nghiệm thi, Tần Thời hỏi tiếp: “Công chúa phủ dạo gần đây hành động gì đặc biệt ?”

 

Tô huyện lệnh ngẫm nghĩ một lát đáp: “Theo lời binh sĩ đóng giữ cổng thành kể , đêm qua công chúa phủ nhiều cỗ xe ngựa rời thành.”

 

“Rời thành?” Ánh mắt Tần Thời ngưng : “Thôi Nguyên, ngươi lập tức dẫn ngoài thành men theo đường điều tra.”

 

“Rõ.” Thôi Nguyên nhận lệnh rời .

 

Sau khi , Tần Thời đặt văn thư nghiệm thi xuống, về phía Tô huyện lệnh: “Tô huyện lệnh, ngươi cùng bản quan đến công chúa phủ một chuyến.”

 

Tô huyện lệnh chắp tay lệnh.

 

Bọn họ hề trì hoãn, lập tức dẫn tới công chúa phủ. Rất nhanh, họ đến công chúa phủ.

 

Sau khi Tần Thời chứng minh phận, hạ nhân canh giữ ngoài cửa liền trong thông báo. Không lâu , hạ nhân liền nghênh đón Tần Thời cùng đoàn phủ.

 

Hạ nhân dẫn nhóm Tần Thời đến hoa viên, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa và Văn An Huyện chủ đang ở trong đình nghỉ mát của hoa viên.

 

Một đang vẽ tranh, một đang thưởng ngắm cảnh.

 

Tần Thời dẫn Tô huyện lệnh bước trong đình, những còn thì đợi bên ngoài đình.

 

“Hạ quan bái kiến Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ.” Tần Thời và Tô huyện lệnh đồng thanh cung kính hành lễ.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa thong thả đặt chén đang bốc khói nghi ngút trong tay xuống, sắc mặt thản nhiên : “Tần thiếu khanh dẫn theo nhiều đến công chúa phủ của như , là ý gì đây?”

 

“Hạ quan phụng mệnh mà đến.”

 

“Phụng mệnh mà đến?” Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhạo một tiếng: “Không Tần thiếu khanh phụng mệnh của ai? Lại là phụng mệnh lệnh gì?”

 

“Đương nhiên là mệnh lệnh của Bệ hạ.” Tần thiếu khanh điềm tĩnh trả lời: “Nhiều ngày , bách tính đ.á.n.h trống Đăng Văn Cổ tố cáo điện hạ cưỡng đoạt dân nam, coi thường mạng , g.i.ế.c diệt khẩu.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lạnh: “Thật là một tội danh đến tày trời, bổn cung chẳng hề những chuyện ác đức đến thế.”

 

“Chuyện liên quan đến mạng và sự trong sạch của điện hạ, nên Bệ hạ lệnh cho hạ quan tới điều tra cho rõ ràng, mong điện hạ phối hợp.”

 

“Không Tần thiếu khanh bổn cung phối hợp thế nào?”

 

Tần Thời: “Theo ghi chép trong văn thư của quan phủ Ích Châu, hai tháng điện hạ bắt một nam t.ử phủ.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lạnh lùng liếc Tô huyện lệnh một cái: “Kẻ đó hành vi khinh nhờn Huyện chủ, bổn cung vốn định bắt về răn đe trừng phạt một phen thả .

 

Ai ngờ ăn xấc xược, lời x.úc p.hạ.m bổn cung. Bổn cung là Trưởng công chúa của Đại Hạ, há thể dung túng cho hành vi phạm thượng của ?

 

Cho nên, bổn cung mới giữ trong phủ dạy dỗ quy củ cho đàng hoàng, để thế nào là tôn ti trật tự! Ai ngờ, đả thương của bổn cung bỏ trốn mất.”

 

Sắc mặt Tần Thời hề đổi, tiếp tục : “Những lời điện hạ , hạ quan rõ. Nếu quả thực hành vi phạm thượng, điện hạ chỉ sai dạy dỗ quy củ thì là sự khoan hồng tột bậc .

 

Thế nhưng... tố cáo điện hạ quả quyết rằng điện hạ bắt về công chúa phủ c.h.ế.t .”

 

Nghe , Nguyệt Hoa Trưởng công chúa bật : “Cho nên, Tô Diên liền cho rằng là do bổn cung g.i.ế.c , lên kinh thành cáo ngự trạng ?”

 

Ánh mắt Tần Thời lóe lên một tia sắc bén.

 

“Ả nhận định đó c.h.ế.t, thì ắt hẳn là tìm thấy t.h.i t.h.ể , t.h.i t.h.ể ở ?”

 

Tần Thời: “Tạm thời vẫn tìm thấy thi thể.”

 

“Đã tìm thấy thi thể, thì dựa mà dám đoán chắc c.h.ế.t?”

 

Tần Thời chắp tay: “Điện hạ lý, sống thấy , c.h.ế.t thấy xác. Song, điện hạ đó bỏ trốn khỏi phủ, hạ quan thể đến nơi đó từng ở xem thử một chút ?”

 

Nụ của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đổi, ung dung : “Văn An, dẫn Tần thiếu khanh xem một chút.”

 

Văn An Huyện chủ đó vẫn luôn im lặng vẽ tranh, lúc thấy lời của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liền đặt bút trong tay xuống dậy.

 

“Tần thiếu khanh, mời.”

 

Tần Thời chắp tay vái chào Nguyệt Hoa Trưởng công chúa , chỉ là mới hai bước dừng .

 

Chỉ thấy Nguyệt Hoa Trưởng công chúa, hỏi: “Điện hạ vì cho rằng tố cáo điện hạ là Tô Diên? Hạ quan giờ từng nhắc đến tên Tô Diên bao giờ.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa khựng .

 

 

Loading...