Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 419: Ta Muốn Chàng Sống

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong đình viện, mảnh giấy chân bồ câu đưa thư thị vệ cận của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa gỡ xuống, bên thình lình mười hai chữ: Tô Diên cáo ngự trạng, đang tìm cách g.i.ế.c c.h.ế.t.

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa nhận lấy mảnh giấy liếc , sắc mặt lập tức trở nên âm trầm tột độ: “Đồ vô dụng, ngay cả một ả đàn bà cũng giải quyết xong.”

 

Ánh mắt bà lóe lên tia sáng phẫn nộ và tàn nhẫn, móng tay nhuộm màu hoa móng tay đỏ rực chọc thủng một lỗ mảnh giấy.

 

“Tô Diên...” Bà lạnh đầy vẻ âm hiểm: “Chỉ bằng thứ tiện nhân như ngươi mà cũng bắt bổn cung đền mạng!”

 

Những mặt đều cảm nhận cơn thịnh nộ của bà, lũ lượt cúi gằm đầu xuống, ai dám lên tiếng.

 

lúc , Văn An Huyện chủ dẫn theo nam t.ử tuấn mỹ từng gảy đàn trợ hứng cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa lúc tới.

 

Nam t.ử tuấn mỹ khoác một bạch y, trong lòng còn ôm cây đàn, xem chừng là gọi đến để gảy đàn cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa .

 

Vừa bước đình viện, Văn An Huyện chủ cảm nhận bầu khí đúng, kìm hỏi: “Mẫu , xảy chuyện gì ?”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa tiếng liền liếc Văn An Huyện chủ một cái, đó dậy bước tới mặt nam t.ử tuấn mỹ .

 

Chỉ thấy bà giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve gò má nam tử, khẽ cất giọng: “Dẫu chút nỡ, nhưng giữ các ngươi rốt cuộc vẫn là một mối họa.”

 

Nghe thấy lời , tim nam t.ử thắt , sắc mặt dần trở nên trắng bệch, dường như cũng lờ mờ đoán điều gì.

 

Văn An Huyện chủ suy nghĩ một lát cũng đoán đôi phần: “Mẫu , Tô...”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa giơ tay ngắt lời nàng , ánh mắt dừng gương mặt nam tử, nụ nơi khóe môi hề giảm bớt: “Ngươi ? Trong ngần , bổn cung thích ngươi nhất.”

 

“Được điện hạ thương yêu, Nghiên nhất định sẽ càng tận tâm hầu hạ.”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa trầm ngâm một lát, xoay về chỗ xuống: “Gảy đàn cho bổn cung, hãy gảy khúc nhạc mà đầu gặp mặt ngươi từng đàn cho bổn cung .”

 

Nam t.ử xuống, đầu ngón tay khẽ gảy dây đàn, tiếng đàn du dương liền vang vọng trong đình viện.

 

***

 

Cùng lúc đó ở một nơi khác, Lô Kiệt khi lễ tang kết thúc liền bí mật triệu tập quần thần Nam Chiếu bàn bạc chuyện tấn công Đại Hạ.

 

Đại thần chủ trương khai chiến với Đại Hạ lên tiếng: “Nay Đại Hạ khai chiến với Đông Đột Quyết, binh lực ắt hẳn phân tán, chính là thời cơ ngàn năm một để Nam Chiếu xuất binh.

 

Quân binh hùng tướng mạnh, nhất định thể một mồi bắt trọn một phần thành trì của Đại Hạ, mở rộng cương thổ Nam Chiếu .”

 

Lô Kiệt khẽ gật đầu, trong mắt tràn đầy dã tâm: “Ái khanh lý, nhưng cũng thể khinh địch.

 

Dẫu đối phương binh lực phân tán, Nam Chiếu cũng chuẩn sẵn sàng cho cuộc chiến trường kỳ. Lương thảo và chiến mã cung ứng theo kịp ?”

 

Lúc , một đại thần chủ trương hòa bình bước : “Xin Đại vương nghĩ , chiến tranh chỉ mang cảnh lầm than sinh linh.

 

Bách tính Nam Chiếu hiện tại đang an cư lạc nghiệp, cơm áo ấm, chúng thật sự nên đem chiến loạn cho bọn họ.”

 

Lô Kiệt nhíu mày: “Hòa bình cố nhiên là , nhưng cương thổ Nam Chiếu quá đỗi nhỏ bé. Nay Đại Hạ trải qua một trận nội loạn, xuất binh thảo phạt Đông Đột Quyết, nếu Nam Chiếu thừa cơ hành động, e rằng còn cơ hội như nữa.”

 

Đại thần phái chủ chiến vội vàng phụ họa: “Đại vương minh, lúc đ.á.n.h thì còn đợi đến khi nào. Chúng thần nguyện vì Đại vương xông pha khói lửa, mở rộng bờ cõi.”

 

Đại thần phái chủ hòa lo sốt vó toát mồ hôi hột, nhưng cũng dám cố chấp lên tiếng can ngăn nữa.

 

Lô Kiệt dậy, đảo mắt quanh quần thần: “Chuyện cứ quyết định như . Truyền lệnh xuống, lập tức chuẩn lương thảo, chiến mã, huấn luyện binh sĩ, nửa tháng xuất binh.”

 

Chúng thần đồng loạt lĩnh mệnh.

 

Đại thần theo Lô Cách khi bước khỏi vương cung liền thẳng tới tìm Lô Cách.

 

Về việc Lô Kiệt xuất binh thảo phạt Đại Hạ, Lô Cách khi chuyện cũng hề cảm thấy bất ngờ.

 

Ngay từ khi phụ vương còn tại thế, Lô Kiệt nung nấu ý định tấn công Đại Hạ, chỉ là giờ tìm thời cơ thích hợp.

 

Nay, trận nội loạn của Đại Hạ khiến Đại Hạ tổn thất ít binh mã, đồng thời cũng khiến Thiên Khả Hãn trong thời gian ngắn dám tùy tiện điều động Lục gia quân.

 

Đây quả thực là một cơ hội trời ban.

 

Thế nhưng sự hùng mạnh của Đại Hạ vốn thứ mà Nam Chiếu thể sánh bằng, dẫu cho Đại Hạ trải qua một trận nội loạn, Nam Chiếu cũng thể giành chiến thắng.

 

Bằng , Thiên Khả Hãn chẳng xuất binh thảo phạt Đông Đột Quyết lúc .

 

Vị đại thần đến báo tin thấy Lô Cách cứ mãi im lặng , khỏi sốt ruột hỏi: “Nhị vương tử, chuyện nên thế nào cho ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-419-ta-muon-chang-song.html.]

Lô Cách thu hồi dòng suy nghĩ, về phía vị đại thần , thong thả cất giọng: “Lô Kiệt dự tính nửa tháng xuất binh, chúng vẫn còn thời gian.”

 

“Nhị vương t.ử ...”

 

“Không sai.”

 

“Thần thề c.h.ế.t theo Nhị vương tử.”

 

***

 

Thấm thoắt màn đêm buông xuống, Văn An Huyện chủ mang theo một bầu rượu độc tới một căn phòng.

 

Chỉ thấy nam t.ử trong phòng hai chân đang mang xiềng xích, giường về phía khung cửa sổ đóng chặt.

 

Nam t.ử thấy Văn An Huyện chủ, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc.

 

Văn An Huyện chủ bước tới mặt nam tử, đó cầm bầu rượu rót một ly rượu độc đưa cho : “Công tử, mẫu niệm tình ngươi hầu hạ chu đáo, đặc biệt ban thưởng cho ngươi một ly rượu ngon.”

 

Nghe , sắc mặt nam t.ử lập tức tái mét, kinh hoàng lùi về phía : “Công chúa tha mạng, Huyện chủ tha mạng, tiểu nhân c.h.ế.t.”

 

“Việc tới lượt ngươi quyết định.” Văn An Huyện chủ đưa chén rượu trong tay tới mặt thị vệ cùng: “Đổ miệng .”

 

Dứt lời của Văn An Huyện chủ, thị vệ liền nhận lấy chén rượu, bóp chặt cằm nam t.ử đổ cả chén rượu độc họng .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Chẳng mấy chốc, nam t.ử liền hộc m.á.u mà c.h.ế.t, c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Tiếp theo đó, Văn An Huyện chủ dẫn và rượu độc sang mấy căn phòng khác, cứ theo cách cũ mà .

 

Đi hết mười mấy căn phòng, bọn họ tới bên ngoài căn phòng cuối cùng.

 

Văn An Huyện chủ dừng bước cửa: “Mấy các ngươi canh chừng ở bên ngoài, tự .”

 

Mấy mặt đều chuyện giữa Văn An Huyện chủ và bên trong, bèn trầm giọng đáp lời.

 

Văn An Huyện chủ cầm lấy bầu rượu và chén rượu cất bước về phía căn phòng đó, bàn tay ngọc khẽ đẩy cửa , khép cửa .

 

Lúc , bên trong đang giường sách, chân cũng mang xiềng xích tương tự.

 

Nam t.ử thấy tiếng động sang, thấy Văn An Huyện chủ cùng bầu rượu tay nàng , liền thong thả đặt cuốn sách trong tay xuống.

 

Nam t.ử chính là từng gảy đàn cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa trong hồ tắm, cũng là ban ngày ở trong đình gảy đàn cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa .

 

Văn An Huyện chủ bước tới mặt nam tử, câu nào, rót một chén rượu đưa tới mặt .

 

Nam t.ử cũng chẳng buồn hỏi han, giơ tay nhận lấy chén rượu định uống cạn.

 

Thế nhưng đúng lúc , Văn An Huyện chủ đưa tay đoạt chén rượu, chút giận dữ hỏi: “Ngươi đây là rượu độc ?”

 

“Ta .”

 

“Biết mà ngươi còn uống?”

 

Nam t.ử bình tĩnh hỏi : “Ta thể uống ?”

 

Văn An Huyện chủ im lặng.

 

Nam t.ử thấy liền vươn tay định lấy bầu rượu trong tay nàng , rượu trong chén khi nãy sánh đổ ngoài.

 

Văn An Huyện chủ né tránh: “Ngươi c.h.ế.t đến thế ?”

 

“Ta c.h.ế.t.”

 

“Đã c.h.ế.t, cầu xin ?”

 

Nam t.ử dùng ánh mắt dịu dàng nàng , thản nhiên : “Văn An, còn sống chính là một mối nguy hiểm đối với nàng.”

 

“Chàng sợ gặp nguy hiểm ?” Văn An Huyện chủ trong lòng chấn động dữ dội.

 

Nam t.ử đáp, chỉ chăm chú nàng .

 

Cốp một tiếng, Văn An Huyện chủ vứt phắt bầu rượu xuống đất, ôm lấy gương mặt nam t.ử hôn say đắm.

 

Một lát , Văn An Huyện chủ chủ động kết thúc nụ hôn nồng cháy , kiên định : “Ta sống!”

 

 

Loading...