Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 417: Đúng Là Gã Đàn Ông Ngốc Nghếch
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Quay trở căn phòng lấy máu, Giang Nguyệt Dạng sang một bên Cổ Linh Nhi truyền lượng m.á.u rút từ sai dịch Đại Lý Tự cơ thể một nam t.ử trẻ tuổi trông chừng mười tám, mười chín tuổi.
Nam t.ử vóc dáng gầy gò, sắc mặt tái nhợt, tay còn nhiều vết bầm tím cùng những vết thương thứ gì đó cào rách rõ nguồn gốc.
Nhìn độ sâu của vết thương, lúc bấy giờ hẳn là chảy nhiều máu.
Giang Nguyệt Dạng đoán những vết thương nam t.ử là do phạm nhân cùng phòng giam gây , trong phim ảnh diễn như mà, trong tù lúc nào chẳng một gã đại ca hung thần ác sát chuyên ức h.i.ế.p kẻ yếu!
Thế nhưng, nàng chút tò mò, nam t.ử trẻ tuổi thế rốt cuộc phạm tội gì mà kết án t.ử hình.
G.i.ế.c ư?
Hệ thống thấy Giang Nguyệt Dạng cứ chằm chằm nam t.ử nọ, giấu nổi vẻ hưng phấn hỏi: [Ký chủ, dưa của ?]
Trong phòng tổng cộng ba t.ử tù, hai trong đó đây truyền m.á.u , hiện đang trong thời gian theo dõi.
Trong thời gian thử nghiệm, nhằm phòng ngừa nhiễm trùng và các yếu tố khác dẫn đến việc thử nghiệm t.ử vong, ba t.ử tù đều tạm thời ở trong căn phòng , chuyên trách ngày đêm canh gác.
Cả ba tù nhân đều là đầu tiên tiếng lòng, trong mắt kìm lóe lên một tia kinh ngạc.
Bốn sai dịch mặt tại đó, ngay từ lúc hệ thống thốt chữ đầu tiên cực kỳ thành thạo nghiệp vụ bước tới mặt ba t.ử tù, dùng ánh mắt cảnh cáo bọn họ chớ manh động.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng “” trong miệng hệ thống là chỉ nam t.ử mà đang , đầy hứng thú đáp: [Kể xem nào.]
Hệ thống hắng giọng: [Gã tên là Trần Khang, vì tội g.i.ế.c cha mà phán xử c.h.é.m đầu, nhưng thực do g.i.ế.c.]
[Lại là gánh tội khác ?] Giang Nguyệt Dạng chút thất vọng.
Lần đầu tiên nàng tới đây, phụ nữ nàng gặp cũng là vì gánh tội con gái mà ngục.
Các sai dịch mặt bất động thanh sắc đưa mắt , Cổ Linh Nhi thì sắc mặt như thường quan sát tình hình của “chuột bạch”.
Người trong cuộc là Trần Khang chống tay lên ván giường dậy, sợ khi hệ thống chân tướng thì chuyện đây đều đổ sông đổ bể.
“Đừng động đậy.” Cổ Linh Nhi tay nhanh mắt lẹ đè xuống châm một cây kim huyệt đạo nào đó của .
Trần Khang lập tức thể nhúc nhích, cũng chẳng phát bất kỳ âm thanh nào.
Cổ Linh Nhi thấy trợn tròn mắt liền tiện tay lấy chiếc khăn tay dùng để ấn lỗ kim che mắt , còn cố ý : “Ngươi đừng căng thẳng quá, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát .”
Hệ thống ừ một tiếng: [Người thực sự g.i.ế.c cha của Trần Khang là thê t.ử của .]
Giọng của Cổ Linh Nhi và hệ thống đồng thời vang lên, Giang Nguyệt Dạng cảm thán: [Nam nhân như quả là hiếm khó tìm.]
[Nam nhân á?] Hệ thống khẩy: [ thấy là gã đàn ông ngu ngốc nhất quả đất thì .]
[Ồ?] Giang Nguyệt Dạng hứng chí bừng bừng: [Xem Trần Khang lừa nhỉ! Hắn lừa như thế nào ?]
Nghe Giang Nguyệt Dạng bảo lừa, biểu cảm của Trần Khang tức khắc đờ đẫn, lừa ư?
Hệ thống: [Tối hôm đó, cha Trần Khang bước phòng của thê t.ử Trần Khang, định giở trò đồi bại với ả...
Thê t.ử của Trần Khang liều mạng chống cự, trong lúc giằng co vớ lấy một món đồ đập gáy đối phương.
Cha Trần Khang mất mạng tại chỗ, Trần Khang khi trở về thấy ngã gục trong vũng m.á.u bèn gặng hỏi đầu đuôi sự tình.
Thê t.ử của Trần Khang kể ngọn ngành chuyện từ đầu đến cuối, còn lóc với Trần Khang rằng c.h.ế.t, tù, van xin Trần Khang cứu lấy ả.
Trần Khang khuyên thê t.ử chủ động đến nha môn tự thú, hứa rằng nhất định sẽ chứng cầu xin cho ả, xin quan lớn khai ân.
Thê t.ử Trần Khang dám đ.á.n.h cược lòng từ bi của quan phụ mẫu, bèn với Trần Khang là thai, nếu tự thú sẽ là một xác hai mạng, cầu xin Trần Khang đừng tuyệt tình nhẫn tâm với ả như .
Cuối cùng, Trần Khang vì vợ và con mà chọn cách thê t.ử tự thú nhận tội, hy vọng ả thể chăm sóc cho đứa con của bọn họ.
Thê t.ử Trần Khang hứa với sẽ sinh đứa bé nuôi nấng nên , đồng thời thủ tiết vì Trần Khang. Thế nhưng bản án của Trần Khang hạ xuống, ả lập tức uống t.h.u.ố.c phá thai, còn chuẩn tái giá nữa cơ.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-417-dung-la-ga-dan-ong-ngoc-nghech.html.]
Nghe những lời của hệ thống, hốc mắt Trần Khang lập tức ướt nhòe, mấp máy môi thành tiếng rằng chuyện đó thể nào, chịu tin lời của hệ thống.
Con của nhất định vẫn còn, thê t.ử của nhất định sẽ đối xử với như thế...
Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: [Trần Khang lúc tự thú hẳn là khai vì bảo vệ thê t.ử nên lỡ tay g.i.ế.c chứ? Thế mà cũng phán c.h.é.m đầu ?]
[Luật pháp Đại Hạ quy định: Con cháu mưu sát ông bà, cha , bất kể thành thành, đều xử trảm.
Trần Khang lấy phận bề phạm thượng bề , cho dù là vì bảo vệ thê t.ử thì cũng khó thoát tội c.h.ế.t.]
Giang Nguyệt Dạng thở dài: [Chân tình trao lầm , thật là đáng tiếc.]
Nghe , những mặt tại đó đều khỏi ném về phía Trần Khang ánh thương hại, còn trẻ tuổi như thế.
Nghe đến đây, nội tâm Trần Khang vẫn tin thê t.ử đối xử tệ bạc với như , thầm nghĩ đợi đến khi ả tới thăm nuôi sẽ đích hỏi cho nhẽ.
Hệ thống cũng thở dài theo: [Chuyện vẫn dừng ở đó . Thê t.ử của Trần Khang cảm thấy Trần Khang một ngày c.h.ế.t thì ả một ngày ăn ngon ngủ yên.
Thế là, ả ngầm tìm mua chuộc đám t.ử tù giam chung với Trần Khang, Trần Khang c.h.ế.t rấp trong lao ngục. Như , ả mới thể kê cao gối ngủ kỹ, tìm bến đỗ mới.
Tội nghiệp cho Trần Khang ngốc nghếch còn tình nguyện đăng ký tham gia thử nghiệm y thuật của Cổ Linh Nhi, chỉ mong để một khoản bạc cho vợ con.]
Giang Nguyệt Dạng chậc chậc hai tiếng: [ là một gã đàn ông khổ.]
[ là một gã đàn ông ngốc xít.] Hệ thống phụ họa thêm một câu.
Lúc , tim Trần Khang nguội ngắt mất một nửa.
Những kẻ chung phòng giam với , thuở ban đầu vui cũng đ.á.n.h đập trút giận, nhưng tay vẫn còn chừng mực.
Thế nhưng về đ.á.n.h là nhắm thẳng mạng sống của mà đánh, cho dù ngục can ngăn cũng chịu dừng tay.
Hơn nữa, trong nhiều đêm tối, đều suýt chút nữa mấy tên siết cổ đến c.h.ế.t.
Nghĩ đến những điều , Trần Khang bắt đầu tin lời hệ thống .
Vào lúc , m.á.u trong bình truyền cơ thể của Trần Khang.
Cổ Linh Nhi rút kim cho , thấy sắc mặt bình tĩnh bèn âm thầm giải khai huyệt đạo.
“Ngươi cảm thấy chỗ nào khỏe ?” Cổ Linh Nhi hỏi.
Trần Khang ngây dại một lát lắc đầu.
Giang Nguyệt Dạng thấy xong việc bèn dậy : “Linh Nhi cô nương, về , cô cùng ?”
“Không , mới truyền m.á.u xong, còn ở đây theo dõi tình hình của một chút.”
“Vậy đây.”
“Ừ, ngày mai sẽ ở đây đợi cô.”
Sau đó, Giang Nguyệt Dạng liền bước khỏi căn phòng.
Đợi nàng xa, Cổ Linh Nhi liền với Trần Khang: “Những lời cô đều là thật đấy.”
Một sai dịch trong đó phụ họa theo: “Tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân bao giờ sai sót cả, thê t.ử của ngươi lừa gạt ngươi, còn tìm g.i.ế.c ngươi nữa. Ngươi tự cứu lấy một mạng của ?”
Nghe , Trần Khang ngẩng đầu viên sai dịch lên tiếng: “ dịch đại ca, thể giúp gọi thê t.ử của tới đây ?”
“Ngươi vẫn tin ?”
“Đệ đích hỏi cho rõ ràng.”
Cổ Linh Nhi lắc đầu, con thế gian mà, quả thực là thấy quan tài đổ lệ...