Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 416: Muốn Cứu Nàng

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Tiểu Qua, ban nãy ngươi định Dạ Vô Hấn thích ?] Giang Nguyệt Dạng bước khỏi đại điện hỏi.

 

Không đợi hệ thống trả lời, nàng tự hỏi tự đáp: [Không thể nào, từ lâu lắm từng hỏi thích , phản ứng lúc của rõ ràng là thích .]

 

Hệ thống: [Ký chủ, xin hãy coi như .]

 

Giang Nguyệt Dạng bĩu môi: [Dạ Vô Hấn đối với một loại tình cảm đặc biệt, nhưng nguyên do vì thì ngươi và đều rõ nhất.

 

Hắn ở nơi bất an, mà duy nhất thể mang cho một chút an ủi. Tình cảm dành cho chắc chắn giống như ngươi nghĩ .]

 

[Ký chủ, cô đến nhà lao Đại Lý Tự xem Tô Uyên thế nào ? thấy cô thương nặng như , e là khó mà sống nổi.] Hệ thống giải thích thêm, bèn đổi chủ đề.

 

Giang Nguyệt Dạng cũng nó đang đ.á.n.h trống lảng, điều nàng cũng truy cứu sâu thêm về thứ tình cảm mà Dạ Vô Hấn dành cho .

 

thì nàng vẫn đinh ninh Dạ Vô Hấn tuyệt đối thích !

 

Hơn nữa, chuyện của Tô Uyên nàng cũng nhúng tay quản.

 

Chẳng , thoáng thấy bóng Tần Thời là nàng vội vã rảo bước đuổi theo.

 

“Tần Thiếu khanh.”

 

Tần Thời tiếng liền ngoảnh , thấy là Giang Nguyệt Dạng bèn dừng bước nguyên tại chỗ đợi nàng tới.

 

Giang Nguyệt Dạng bước đến mặt Tần Thời hỏi: “Tần Thiếu khanh, thể đến đại lao Đại Lý Tự thăm Tô Uyên ?”

 

“Bệ hạ hạ lệnh cấm thăm nuôi, chắc là .”

 

“Vậy cùng về Đại Lý Tự, xem tình hình của Tô Uyên .” Giang Nguyệt Dạng ngẫm nghĩ một lúc, “ phận Tô Uyên lúc nhạy cảm, nhất là cấm ngoài thăm nuôi.”

 

Tần Thời: “...” Rốt cuộc cô thăm đây.

 

Tần Thời gật đầu: “Tiểu Giang đại nhân cứ yên tâm, sẽ sắp xếp canh chừng ngày đêm.”

 

“Tần Thiếu khanh việc, đương nhiên yên tâm .”

 

Dứt lời, hai sóng vai rảo bước ngoài cung.

 

Đi vài bước, thấy Quách Viện chính, Giang Nguyệt Dạng vội gọi: “Quách Viện chính, ngài rảnh ?”

 

Quách Viện chính dùng đầu ngón chân cũng đoán nàng gọi là vì Tô Uyên, bèn bóng gió: “Linh Nhi cô nương dạo gần đây hình như đều ở Đại Lý Tự thử nghiệm y thuật mới đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu ý: “Thế thì việc gì nữa , Quách Viện chính thong thả.”

 

Sau đó, Giang Nguyệt Dạng và Tần Thời tiếp tục ngoài cung.

 

Đi một đoạn, Giang Nguyệt Dạng đột nhiên hỏi: “Tần Thiếu khanh, nếu như lời Tô Uyên sai, nắm chắc bắt Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ và Văn An Huyện chủ áp giải về đây ?

 

Hơn nữa, Tô Uyên gây động tĩnh lớn như thế, của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ chắc chắn chuyện nàng đ.á.n.h trống kêu oan .”

 

Tần Thời thần sắc thản nhiên : “Tô Uyên đ.á.n.h trống kêu oan, đồng nghĩa với việc Bệ hạ nắm rõ án tình. Phía Nguyệt Hoa Trưởng công chúa điện hạ lúc nếu như bỏ trốn thì chẳng khác nào lạy ông ở bụi .

 

Vì lẽ đó, các nàng phần lớn sẽ chạy trốn. Nếu lời Tô Uyên đúng sự thật, việc cần chính là tìm chứng cứ áp giải về.”

 

Giang Nguyệt Dạng như điều suy nghĩ gật đầu: “Vậy Tần Thiếu khanh nắm chắc tìm chứng cứ ?”

 

“Phàm là việc từng thì ắt sẽ để dấu vết, tin thể tìm , nhưng tiền đề là lời Tô Uyên đúng sự thật.”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Tự nhiên , tin Đại Lý Tự sẽ oan uổng một , cũng chẳng tha cho một kẻ nào.”

 

Câu chuyện dừng ở đó, đó là một quãng đường dài im lặng.

 

Về đến Đại Lý Tự, Tần Thời tập hợp nhân thủ, còn Giang Nguyệt Dạng thì tiên tìm Cổ Linh Nhi.

 

Bởi vì các phạm nhân tham gia thử nghiệm y thuật của Cổ Linh Nhi đều là t.ử tù nên tuyệt đối rời khỏi Đại Lý Tự.

 

Đại Lý Tự bèn bố trí một gian phòng cho nàng thử nghiệm y thuật, cắt cử sai dịch bên cạnh bảo hộ an .

 

Lúc Giang Nguyệt Dạng đến gian phòng đó, Cổ Linh Nhi đang rút m.á.u cho một sai dịch của Đại Lý Tự.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-416-muon-cuu-nang.html.]

 

Thấy cảnh , nàng khỏi nghi hoặc nhíu mày. Sợ kinh động đến Cổ Linh Nhi nên nàng lập tức mở miệng hỏi han.

 

Nàng chậm rãi bước qua, thấy Cổ Linh Nhi nhận sự xuất hiện của mới hỏi: “Không bảo dùng t.ử tù để thử nghiệm ? Sao rút m.á.u của sai dịch Đại Lý Tự thế ?”

 

Cổ Linh Nhi cố định kim truyền m.á.u trả lời: “Vì đám t.ử tù đều thiếu khí huyết, ít nhiều đều bệnh trong .

 

Nếu đem m.á.u của một t.ử tù như truyền một t.ử tù khác, tỷ lệ t.ử vong sẽ tăng vọt, mà t.ử tù rút m.á.u cũng thể vì mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t.

 

Cho nên, truyền m.á.u của khỏe mạnh cho họ.”

 

Cổ Linh Nhi dòng m.á.u đỏ tươi men theo ống ruột cừu bán trong suốt chảy trong bình, tiếp: “Các vị đại ca sai dịch thì kiếm bạc, thì trong quá trình thử nghiệm y thuật đạt mức ai t.ử vong, thế là thành cục diện đây.

 

cô cứ yên tâm, chỉ cần lượng m.á.u rút vượt quá giới hạn của cơ thể thì lấy m.á.u sẽ gặp nguy hiểm gì .”

 

Lúc , viên sai dịch đang lấy m.á.u : “Tiểu Giang đại nhân, trong chúng mấy lấy m.á.u , lấy xong đều chẳng cả. Huống chi, rút một m.á.u còn tận mười lượng bạc lận đó!”

 

“Linh Nhi cô nương, trong thời gian ngắn thể lấy m.á.u nhiều đấy.” Giang Nguyệt Dạng nhắc nhở.

 

“Ta chứ, mỗi chỉ rút một thôi.”

 

Đợi m.á.u rút hòm hòm, Cổ Linh Nhi liền rút kim, nới lỏng dây buộc, đó dùng khăn tay ấn giữ lỗ kim cho viên sai dịch.

 

Cổ Linh Nhi hỏi: “Cô đến Đại Lý Tự gì thế?”

 

“Ta nhà lao Đại Lý Tự thăm một , nàng thương nặng, qua khỏi .”

 

“Cô giúp cô cứu đó ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ “ừm” một tiếng: “Được ?”

 

“Đi thôi.”

 

Sau đó, hai liền sự dẫn đường của sai dịch Đại Lý Tự tới nhà lao Đại Lý Tự.

 

Nhà lao tăm tối ẩm ướt bốc lên mùi hôi thối khó ngửi, cả hai đều bất giác nhíu mày.

 

Chẳng mấy chốc, họ tới ngoài cửa phòng giam nhốt Tô Uyên.

 

Chỉ thấy cửa phòng giam hai sai dịch canh gác, hẳn là do Tần Thời phái tới để bảo đảm an cho Tô Uyên.

 

Còn bên trong phòng giam, Tô Uyên thở yếu ớt sấp chiếc giường ván gỗ lót rơm rạ.

 

Sau khi xuất trình phận, sai dịch canh cửa mở khóa phòng giam, để đám Giang Nguyệt Dạng .

 

Có lẽ thấy tiếng mở cửa và tiếng bước chân, Tô Uyên từ từ mở mắt, trông thấy Giang Nguyệt Dạng cùng Cổ Linh Nhi.

 

“Công... chúa.”

 

“Ừ, ngươi yên đó, đừng gượng ép bản chuyện.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cổ Linh Nhi liếc vết thương m.ô.n.g Tô Uyên, đó xổm xuống bắt mạch.

 

Một lát , Cổ Linh Nhi thu tay về hỏi Giang Nguyệt Dạng: “Cô cô nương sống sót?”

 

Giang Nguyệt Dạng gật đầu: “Cả nhà nàng đều g.i.ế.c sạch , đáng thương. Hơn nữa, rõ ràng là đến để kêu oan mà còn chịu ba mươi trượng hình .”

 

Nghe , Cổ Linh Nhi hỏi thêm gì nữa, móc một chiếc lọ t.h.u.ố.c nhỏ, dốc một viên t.h.u.ố.c đút cho Tô Uyên uống.

 

Nàng bảo: “Nếu cô cứu cô nương thì hãy nghĩ cách để ngày nào cũng thể gặp nàng .”

 

Giang Nguyệt Dạng thoáng suy nghĩ : “Ta Vũ lệnh của Bệ hạ, ngoài Bệ hạ ai cản cả.”

 

“Thế thì thành vấn đề.” Cổ Linh Nhi nhét chiếc lọ t.h.u.ố.c nhỏ trong tay tay Tô Uyên, “Sáng tối uống một viên.”

 

Ở một diễn biến khác, Tần Thời khi tập hợp xong nhân mã, đến thời gian báo cho nhà một tiếng cũng kịp, liền dẫn thúc ngựa phi nước đại hướng về Ích Châu.

 

Cùng lúc đó, nhóm đuổi g.i.ế.c Tô Uyên dọc đường cũng thả bồ câu đưa tin báo về cho Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

 

Loading...