Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 414: Đánh Trống Kêu Oan

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bên ngoài cung môn, quan trực ban ở viện Đăng Văn Cổ khi thấy gõ vang trống Đăng Văn liền bước hỏi han sự tình.

 

“Kẻ nào đ.á.n.h trống?” Trong giọng của viên quan mang theo một tia uy nghiêm.

 

Người gõ vang trống Đăng Văn là một cô nương trẻ tuổi mặc áo vải mộc, nét mặt tiều tụy.

 

Nàng quỳ rạp hai gối xuống đất, giọng mang theo tiếng nấc nghẹn: “Dân nữ họ Tô tên Uyên, là ở Tô Gia Trang, Ích Châu.”

 

“Ngươi oan khuất gì?”

 

Tô Uyên hai tay dâng lên tờ trạng mang theo vết máu: “Dân nữ cáo trạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cưỡng đoạt phu quân của dân phụ, g.i.ế.c hại cả nhà họ Tô của dân nữ.”

 

Động tác ghi chép tay viên quan khựng , nhíu mày hỏi: “Chuyện , ngươi chứng cứ ?”

 

“Cả Tô Gia Trang đều thể chứng, Nguyệt Hoa Trưởng công chúa phái công khai bắt phu quân của dân nữ ngay trong ngày đại hôn.”

 

Viên quan hỏi: “Vậy ngươi việc cáo trạng hoàng quốc thích, bất kể oan tình thật đều chịu ba mươi trượng hình ?”

 

“Dân nữ .”

 

Nguyệt Hoa Trưởng công chúa là cùng cha khác của Hoàng đế, hiện nay đang định cư ở thành Ích Châu.

 

Viên quan thấy Tô Uyên tuổi đời còn nhỏ, dáng mảnh khảnh, hảo tâm nhắc nhở: “Ba mươi trượng đ.á.n.h xuống, ngươi thể sẽ mất mạng.”

 

Ánh mắt Tô Uyên kiên định, dứt khoát đáp: “Nếu thể dùng cái c.h.ế.t của dân nữ để đổi lấy việc Nguyệt Hoa Trưởng công chúa đền tội, dân nữ bao giờ chùn bước!”

 

Viên quan thấy nàng quyết tâm bèn khuyên thêm nữa, gọi nha dịch tới chuẩn hành hình.

 

Ba mươi trượng hình, mỗi một trượng đều nện thật mạnh lên Tô Uyên, y phục mộc mạc của nàng nhanh chóng m.á.u tươi nhuộm đẫm.

 

Mỗi khi trượng giáng xuống, nàng đau đến mức run rẩy, nhưng từ đầu đến cuối vẫn c.ắ.n chặt môi , rên một tiếng.

 

Hành hình kết thúc, Tô Uyên thoi thóp tàn, nhưng nàng vẫn gắng gượng chút sức lực cuối cùng, gian nan thốt lên: “Dân nữ... những lời câu câu đều là thật... Cầu xin đại nhân... chủ cho bách tính chúng .”

 

Viên quan thấy nàng kiên cường như , trong lòng khỏi nể phục, đón lấy tờ trạng dính m.á.u : “Ngươi hãy về tĩnh dưỡng vết thương cho , sẽ bẩm báo việc lên như thực tế.

 

Thế nhưng, ngươi hiểu rằng cáo trạng hoàng quốc thích chuyện dễ dàng, kết cục cuối cùng chẳng ai thể lường .”

 

“Dân nữ... còn nơi nào để về, cũng thể... rời khỏi chốn .” Tô Uyên yếu ớt giơ tay túm lấy vạt áo viên quan, “Chỉ cần... Vĩnh Lạc quận chúa cùng tham gia thẩm lý vụ án ... dân nữ nhất định thể kêu oan thành công.”

 

Sở dĩ Tô Uyên liều mạng đến đây đ.á.n.h trống kêu oan là vì chuyện ở Lạc Dương.

 

Viên quan ánh mắt thâm trầm Tô Uyên đang sấp băng ghế dài, một hồi lâu mới khẽ chỉnh : “Vĩnh Lạc quận chúa hiện giờ là Công chúa .”

 

Tô Uyên ngẩn : “Dạ , dân nữ hy vọng Vĩnh Lạc công chúa tham gia thẩm lý vụ án .”

 

“Thỉnh cầu của ngươi sẽ bẩm báo lên, còn việc Vĩnh Lạc công chúa tham gia xét xử thì thứ thể quyết định .”

 

Nói xong, ông cầm tờ trạng vội vã rời .

 

Tô Uyên bẹp ghế dài chờ đợi, mệt mỏi nhắm nghiền hai mắt cầu nguyện Giang Nguyệt Dạng thể thụ lý vụ án của nàng.

 

Còn ở viện Đăng Văn Cổ, Phán quan khi xem qua tờ trạng của Tô Uyên liền quyết định lập tức tâu lên Nguyên Đế.

 

***

 

Bên trong Thái Hòa Điện.

 

Giang Nguyệt Dạng buồn chán lắng Nguyên Đế cùng văn võ bá quan bàn luận quốc sự, cảm thấy thời gian trôi qua mà chậm chạp thế.

 

lúc nàng định hỏi Tiểu Qua xem ai mới gõ trống Đăng Văn thì ngoài điện một tiểu thái giám vội vã bước .

 

Tiểu thái giám quỳ sụp xuống đất: “Bệ hạ, viện Đăng Văn Cổ cấp báo.”

 

“Chuyện gì?” Nguyên Đế nhíu mày hỏi.

 

“Hồi bẩm Bệ hạ, thứ dân cáo trạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa cưỡng đoạt phu quân của dân nữ, g.i.ế.c hại cả nhà .”

 

Lời thốt , văn võ bá quan đều kinh hãi!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-414-danh-trong-keu-oan.html.]

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức tỉnh cả ngủ, ai mà dũng khí dám cáo trạng hoàng quốc thích thế ?

 

Nguyên Đế thì bật dậy, sa sầm mặt hỏi: “Viện Đăng Văn Cổ ai đang ở bên ngoài?”

 

“Hồi bẩm Bệ hạ, là Tống Phán quan ạ.”

 

“Cho truyền thoại.”

 

Thái giám lui , chỉ chốc lát , Tống Phán quan bước đại điện.

 

Chỉ thấy ông bước tới giữa đại điện dừng chân, đang định quỳ xuống hành lễ thì giọng của Nguyên Đế cắt ngang.

 

“Kẻ nào cáo trạng Nguyệt Hoa?”

 

Tống Phán quan rút từ trong tay áo tờ trạng của Tô Uyên dâng lên: “Người cáo trạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa là ở Tô Gia Trang, Ích Châu — Tô Uyên.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Lý Phúc Toàn bước xuống lấy tờ trạng mang lên dâng cho Nguyên Đế, Nguyên Đế liếc nhanh mười hàng xem xong, sắc mặt âm trầm đến mức như thể nhỏ nước.

 

Tống Phán quan thưa: “Bệ hạ, Tô thị vì cáo trạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa mà cam tâm chịu ba mươi trượng hình, hiện vẫn đang chờ kết quả trống Đăng Văn. Ngoài , Tô thị hy vọng Vĩnh Lạc công chúa thẩm lý vụ án .”

 

Nguyên Đế cùng văn võ bá quan liền sang Giang Nguyệt Dạng, Tô Uyên dám để Giang Nguyệt Dạng thẩm lý vụ án, e rằng oan tình tám chín phần mười là thật.

 

Giang Nguyệt Dạng nhướng mày khó hiểu, Tô Uyên cớ nàng đến thẩm lý vụ án chứ?

 

Giây tiếp theo, thoáng thấy Nguyên Đế chằm chằm , Giang Nguyệt Dạng tưởng lầm Hoàng đế nghĩ chuyện của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa liên quan đến nàng, vội vàng bước khỏi hàng thanh minh: “Bệ hạ thứ tội, thần hề quen Tô Uyên .”

 

Nguyên Đế liền nàng hiểu lầm, thu hồi tầm mắt về phía Tống Phán quan, trầm giọng phán: “Tống Phán quan, ngươi lập tức xuống đưa đây, Trẫm đích thẩm tra vụ án .”

 

“Rõ!”

 

Tống Phán quan nhận lệnh lui , chẳng bao lâu , Tô Uyên đang thoi thóp hấp hối cấm quân khiêng .

 

Giang Nguyệt Dạng giật : [Trời đất ơi! Vết thương nặng quá! Tại cáo trạng hoàng quốc thích ăn ba mươi trượng cơ chứ?]

 

[Bởi vì hoàng quốc thích phận cao quý. Ký chủ bây giờ là công chúa danh giá, nếu kẻ nào kiện cô thì cũng chịu ba mươi trượng đấy!]

 

Có lẽ tiếng lòng của Giang Nguyệt Dạng, Tô Uyên đang trong cơn mê man khó nhọc mở mắt .

 

Tầm của nàng mơ hồ đảo quanh khung cảnh xung quanh, dường như đang tìm kiếm bóng hình ai đó.

 

Giang Nguyệt Dạng: [Quy định cũng vô lý quá chừng! Ba mươi trượng giáng xuống, ngộ nhỡ c.h.ế.t luôn thì còn kêu oan thế nào ?

 

Hỏi đây chẳng ai dám cáo trạng Vinh Thân vương Thế tử. Nếu ôm quyết tâm c.h.ế.t, ai dám kiện chứ?]

 

Tô Uyên theo âm thanh tới, cuối cùng cũng thấy hình nhỏ nhắn của Giang Nguyệt Dạng.

 

Chỉ thấy nàng yếu ớt giơ tay vươn về phía Giang Nguyệt Dạng, thở đứt quãng gọi: “Công... Công chúa.”

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng bước tới nắm lấy tay nàng: “Bệ hạ đang ở đây, ngươi oan khuất gì cứ thưa với Bệ hạ. Thiên t.ử phạm pháp cũng xử như thứ dân, Bệ hạ nhất định sẽ xử lý công minh.”

 

Tô Uyên là thông minh, lập tức hiểu hàm ý sâu xa trong lời của Giang Nguyệt Dạng, gật gật đầu ngước Nguyên Đế đang ngay ngắn phía .

 

Nàng thể gây thêm phiền toái cho Công chúa.

 

Tô Uyên từ trong lòng n.g.ự.c lấy một tấm lệnh bài dính máu: “Bệ hạ, dân nữ Tô Uyên, xin cáo trạng Nguyệt Hoa Trưởng công chúa vì con gái mà cưỡng đoạt phu quân của dân phụ, g.i.ế.c hại cả nhà họ Tô của dân nữ.”

 

“Dân nữ cùng ca ca may mắn trốn thoát, một đường chạy trốn tới kinh thành để đ.á.n.h trống kêu oan. Nguyệt Hoa Trưởng công chúa phái truy sát hai dân nữ, đường ca ca hạ độc thủ.” Tô Uyên tiếp tục thưa.

 

Nguyên Đế liếc mắt một cái là nhận ngay lệnh bài tay Tô Uyên chính là lệnh bài binh của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.

 

Tô Uyên giải thích: “Lệnh bài ... là do dân nữ lấy từ của những kẻ truy sát dân nữ.”

 

Tả tướng đại nhân bước tới cầm lấy lệnh bài quan sát: “Bệ hạ, lệnh bài quả thực là của Nguyệt Hoa Trưởng công chúa.”

 

Nguyên Đế hề nghi ngờ, ánh mắt thâm trầm Tô Uyên bảo: “Ngươi hãy đem ngọn ngành sự việc kể chi tiết.”

 

“Ngày hôm , dân nữ cùng vị hôn phu sắp thành thành sắm sửa đồ đạc cần thiết cho hôn lễ...”

 

 

Loading...