Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 412: Ghen Ghét Thành Hận

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước đó hệ thống vẫn luôn giữ im lặng, cũng giống như khi hò hét đòi ăn dưa.

 

Bây giờ hệ thống thấy Tạ đại lão gia kích động như thế, Giang Nguyệt Dạng cảm thấy quả dưa nhất định hóng .

 

Các nữ quyến mặt thấy giọng của hệ thống liền theo bản năng quanh bốn phía tìm kiếm nguồn gốc phát âm thanh.

 

Sau đó thấy lời đáp của Giang Nguyệt Dạng, bọn họ khỏi nhíu mày về phía nàng, nàng đang chuyện với ai ?

 

Bởi vì Giang Nguyệt Dạng chỉ một từ, bọn họ chằm chằm nàng suốt nên phát hiện âm thanh đó chính là tiếng lòng.

 

Bên cạnh, Giang Thượng thư thấy hệ thống bóc phốt ăn dưa Tạ đại lão gia liền khỏi cau mày.

 

Theo bản năng, ông cảm thấy quả dưa chẳng chuyện gì .

 

Tạ đại lão gia thấy Giang Thượng thư uống cạn chén rượu gã kính, tự cho là điềm lành bèn bắt đầu tự biên tự diễn lải nhải với Giang Thượng thư.

 

Gã thao thao bất tuyệt kể về những chuyện năm xưa bọn họ ở Quốc T.ử Giám, hề thấy giọng của hệ thống.

 

Giang Thượng thư thì chìm đắm trong suy nghĩ của riêng , cũng chẳng buồn gã đang cái gì.

 

Hệ thống hỏi: [Ký chủ bạn đồng môn của cha cô, chân của Tạ Diên Chu thọt như thế nào ?]

 

Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng lập tức nhướn mày: [Tạ đại lão gia giở trò thọt ?]

 

[Chuẩn luôn!]

 

Đoạn đối thoại vang lên, Tạ đại lão gia vốn đang thao thao bất tuyệt bỗng khựng , sắc mặt dần dần trở nên trắng bệch.

 

Giang Thượng thư lập tức biến sắc, vạn ngờ sự cố bất ngờ năm xưa là sự cố ngoài ý !

 

Tạ Diên Chu thì ngơ ngác, ông thấy cái gì cơ? Chân của ông là do... đại ca hại ư?

 

Các khách nam khác vốn cũng thấy tiếng lòng, nhưng bây giờ thấy , khỏi quăng ánh mắt kỳ dị về phía Tạ đại lão gia.

 

Sau đó, bọn họ từ từ chuyển dời tầm mắt sang phía bên bức bình phong.

 

Ai đang chuyện ?

 

Cô nương đang chuyện tại dám công nhiên bàn tán về Tạ đại lão gia trong một dịp như thế ?

 

Những lời nàng rốt cuộc là thật giả?

 

Không đúng, bên tại chút động tĩnh nào thế?

 

Ở phía bên , Tạ Tiêu Nhu - chưởng quản việc nhà nhiều năm - theo bản năng cảm thấy chuyện tiếng lòng tuyệt đối chuyện đùa, nàng đè nén muôn vàn nghi hoặc trong lòng, đầy ẩn ý: “Từ nhỏ phụ dạy nên ít nhiều, nhưng tính tò mò lớn.

 

Sau qua , nếu như cẩn thận những lời nên , hỏi những câu nên hỏi với chư vị, mong chư vị hãy lượng thứ nhiều hơn.”

 

Những vốn theo bản năng cất tiếng hỏi Giang Nguyệt Dạng, thấy lời của Tạ Tiêu Nhu liền lập tức nuốt ngược lời định trong bụng.

 

Những kẻ hiểu lời ám chỉ thì lời còn kịp thốt khỏi miệng cảm thấy một luồng cảm giác ngột ngạt nghẹt thở ập đến.

 

Bọn họ hiểu lầm là ma quỷ tác quái, sợ hãi vô cùng.

 

Sau đó, dậy : “Tạ cô nương, thể chút khỏe, xin phép về .”

 

“Ta tiễn phu nhân.” Tạ Tiêu Nhu dậy tiễn khách.

 

“Không cần cần, tự về là .”

 

“Cái đó... Tạ cô nương.” Lại một dậy, “Ta đột nhiên nhớ trong nhà còn việc, cũng xin phép về .”

 

Hai vội vã rời .

 

Giang Nguyệt Dạng bóng lưng hai rời , khó hiểu hỏi: [Tiểu Qua, bọn họ đột nhiên đều về hết ?]

 

[Không nữa.]

 

[Tiệc mới ăn một nửa đòi về, cũng bất lịch sự quá đấy.]

 

Nghe thấy câu của Giang Nguyệt Dạng, những nhổm m.ô.n.g định rời ghế liền âm thầm trở , dập tắt luôn ý định rời .

 

Tuy rằng Giang Nguyệt Dạng tạo cho bọn họ cảm giác bình dị dễ gần, nhưng bọn họ đối với nàng từ đầu chí cuối vẫn mang theo sự kính sợ.

 

Bên phía khách nam, bầu khí nặng nề và căng thẳng đến cực điểm, Tạ đại lão gia ghế chẳng khác nào tội nhân đang chờ đợi phán quyết!

 

Đợi đến khi gã phản ứng , mở miệng định giảo biện chối cãi.

 

Thế nhưng Giang Thượng thư cho gã cơ hội mở miệng, hạ thấp giọng lạnh lùng : “Người đang chuyện là con gái .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-412-ghen-ghet-thanh-han.html.]

 

Tạ đại lão gia tức khắc cảm thấy mắt tối sầm, một cảm giác đại họa sắp giáng xuống đầu.

 

Mọi khỏi thầm suy đoán, hóa cô nương chuyện chính là ái nữ của Giang Thượng thư.

 

Hơn nữa, dáng vẻ của Giang Thượng thư qua vẻ đối với những lời Giang cô nương ... hề nghi ngờ.

 

Chuyện rốt cuộc là thế nào?

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Giang Thượng thư khi cảnh cáo Tạ đại lão gia xong liền từ từ sang những khác, thản nhiên : “Chư vị đều ăn nữa ? Là cơm canh hợp khẩu vị ?”

 

Nghe , đám khách nam lập tức cầm đũa gắp thức ăn, còn gượng gạo mời mọc khác cùng ăn.

 

lúc , giọng của Giang Nguyệt Dạng từ bên cạnh truyền sang: [Tại Tạ đại lão gia hại ruột của chứ?]

 

[Bởi vì ông kinh thành quan.]

 

[Nói rõ hơn xem?]

 

Người ở cả hai bên bình phong đều im lặng ăn tiệc, để tránh bầu khí quá mức yên ắng, Giang Thượng thư và Tạ Tiêu Nhu thỉnh thoảng tìm ai đó hỏi một câu.

 

Hệ thống giải thích cặn kẽ: [Tạ đại lão gia là trưởng t.ử của Tạ gia, nhưng chỗ nào cũng thứ t.ử Tạ Diên Chu đè đầu cưỡi cổ.

 

Trước hết là học thức của Tạ Diên Chu giỏi hơn ông , ở học viện phu t.ử yêu quý, các bạn đồng môn cũng đều nhiệt tình kết giao.

 

Còn học thức của ông tuy cũng tạm , nhưng luôn phu t.ử đem sánh với Tạ Diên Chu.

 

Đồng môn cũng luôn lén lút bàn tán lưng rằng ông bằng Tạ Diên Chu, còn luôn gọi ông là “đại ca của Tạ Diên Chu”.

 

Sau đó, Tạ Diên Chu một bước thi đỗ Quốc T.ử Giám, còn là Quốc T.ử Học nhất trong Quốc T.ử Giám.

 

Còn ông trễ hơn một năm mới thi đỗ Quốc T.ử Giám, thế còn là Tứ Môn Học kém xa Quốc T.ử Học.

 

Ở trong Quốc T.ử Giám, Tạ Diên Chu vẫn cứ chói lọi hơn ông , yêu thích hơn ông , đồng môn săn đón nồng nhiệt.

 

Ông vẫn thể thoát khỏi cái mác “đại ca của Tạ Diên Chu”.

 

Nhìn những bên cạnh Tạ Diên Chu đều là những bậc long phụng trong loài gia thế giàu , học thức uyên bác, ông rằng chỉ cần Tạ Diên Chu ở đó thì những vĩnh viễn sẽ thấy sự tồn tại của ông .

 

Từng việc từng việc tích tụ sớm khiến ông ghen ghét Tạ Diên Chu đến mức sinh hận.

 

Về , hai bọn họ cùng tham gia khoa cử, hơn nữa đều tên bảng vàng, thể bước chốn quan trường quan.

 

Một nhà hai đỗ đạt, Tạ gia thể là vẻ vang vô hạn.

 

triều đình tiền lệ, một nhà thể cùng lúc hai quan kinh thành. Nếu một kinh thành thì ắt điều nơi khác.

 

Tạ đại lão gia tự nếu xét về mặt thì giữ kinh thành quan chắc chắn sẽ là Tạ Diên Chu.

 

Ông cam tâm, bèn nhân lúc Quốc T.ử Giám tổ chức hoạt động du ngoạn cho các môn sinh sắp sửa mỗi một ngả, âm thầm giở trò với ngựa của Tạ Diên Chu.

 

Khi Tạ Diên Chu phi ngựa, con ngựa đột nhiên phát điên, ông ngã từ lưng ngựa xuống gãy cả chân.

 

Người khiếm khuyết về thể thì triều đình thông thường sẽ trọng dụng. Bởi , con đường quan của Tạ Diên Chu cứ thế mà đứt đoạn.

 

Tạ đại lão gia cứ ngỡ Tạ Diên Chu quan thì bản thể ở kinh thành quan.

 

Thế nhưng sự đời chẳng như ý nguyện, ông vẫn triều đình điều chuyển ngoài một huyện lệnh ở một huyện thành nhỏ.]

 

Nghe xong lời của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng hừ lạnh một tiếng: [Chỉ vì d.ụ.c vọng ích kỷ của bản và lòng tự tôn nực mà nhẫn tâm chôn vùi cả tiền đồ quan của ruột thịt.]

 

Tạ Diên Chu vốn dĩ vẫn còn bán tín bán nghi về những lời , mãi cho đến khi hệ thống rõ ràng rành mạch những chuyện năm xưa, ông mới dám chắc chắn những lời thấy đều là sự thật.

 

Khóe mắt ông khỏi đỏ hoe, mơ cũng ngờ trưởng mà ông hằng kính yêu chôn giấu mối hận thù sâu sắc đến nhường đối với .

 

Phải rằng năm đó nếu nhờ ông phản ứng kịp thời thì chỉ đơn giản là gãy chân, mà là mất luôn cả mạng !

 

Giang Thượng thư đen mặt chằm chằm Tạ đại lão gia, cảnh tượng kinh hiểm năm xưa cho đến tận bây giờ ông vẫn còn nhớ như trong.

 

Tạ đại công t.ử khi thấy phản ứng của Giang Thượng thư lúc những lời liền những chuyện đó chắc chắn là thật.

 

Hắn nắm chặt hai nắm đấm, cha vốn dĩ nên một tiền đồ xán lạn, một thể khỏe mạnh!

 

Chứ chỉ thể dạy học, sống đời u uất đắc chí như thế !

 

Tạ Tiêu Nhu mượn cớ ngoài chỉnh trang y phục, nhưng thực chất là trốn lén lau nước mắt, xót xa cho phụ .

 

Hệ thống : [Những chuyện Tạ đại lão gia còn xa mới chỉ dừng ở bấy nhiêu .]

 

 

Loading...