Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 41: Án Binh Bất Động

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khổng Tế Tửu Giang Tuần với ánh mắt đầy thâm ý, Giang Tuần liền hiểu ý ngay.

 

Huynh vuốt mái tóc rối của Giang Nguyệt Dạng, dịu dàng : “Muội về nhà , ca ca sẽ .”

 

Giang Nguyệt Dạng dứt khoát lắc đầu.

 

“Ngoan nào. Khổng Tế Tửu là công chính, nhất định sẽ xử lý công minh. Nếu ở đây, ngoài rõ nội tình bảo và Khổng Tế Tửu quan quan tương hộ đấy.”

 

Khổng Tế Tửu: “...”

 

Giang Nguyệt Dạng làu bàu: “Nói bậy. Hắn là Vinh Thân vương Thế tử, Khổng Tế Tửu thiên vị thì cũng là nghiêng về phía .”

 

Khổng Tế Tửu ho khan dữ dội hai tiếng, ngấm ngầm lườm nàng một cái, hiệu bảo nàng chớ bừa.

 

“Không . Nghe lời, về .”

 

Giang Nguyệt Dạng vẫn yên tâm, chân ở.

 

Hệ thống : [Ký chủ, cứ về . Khổng Tế Tửu là một vị quan chí công vô tư, sẽ trả công đạo cho ca ca cô thôi.]

 

[Chuyện Vinh Thân vương Thế t.ử ăn trộm thơ của ca ca , vu oan ca ca đạo văn cũng sẽ xử lý công bằng chứ?]

 

Khổng Tế Tửu khẽ nheo mắt , trong lòng Nguyên Thịnh giật thon thót. Thế nhưng chẳng mấy chốc, lộ vẻ mặt chẳng sợ hãi gì.

 

Hệ thống: [Thế thì xem ca ca cô chuyện với Khổng Tế Tửu .]

 

[Khổng Tế Tửu ?]

 

[Trước đó ông về quê thăm , hôm qua mới về kinh mà.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng kéo kéo tay áo ca ca, khẽ thì thầm: “Ca ca, chuyện vu oan đạo văn cho Khổng Tế Tửu .”

 

“Được.”

 

Giờ đây cần thì Khổng Tế Tửu cũng tỏng .

 

Nhận câu trả lời chắc nịch của Giang Tuần và đ.á.n.h giá tích cực của hệ thống dành cho Khổng Tế Tửu, Giang Nguyệt Dạng mới yên tâm về.

 

***

 

Trong gian phòng việc riêng của Khổng Tế Tửu, ông nghiêm nghị chằm chằm Nguyên Thịnh hỏi: “Chuyện đạo văn là thế nào?”

 

“Chuyện thế nào là thế nào? Học trò .” Nguyên Thịnh giả ngốc.

 

“Nếu ngươi , bản quan sẽ đích điều tra.”

 

Nguyên Thịnh mím môi, tỏ vẻ chẳng thèm để ý : “Lưu Hồng Thái trộm thơ của vu oan cho đạo văn.”

 

Khổng Tế Tửu nửa khép đôi mắt : “Là Lưu Hồng Thái trộm là ngươi trộm? Hay là do ngươi sai khiến trộm?”

 

Nguyên Thịnh tức giận: “Khổng Tế Tửu nhận định là do bổn thế t.ử thì việc gì hỏi thừa như thế!”

 

“Tiếng lòng của Tiểu Giang đại nhân thể giả !” Khổng Tế Tửu đập bàn phắt dậy.

 

Nguyên Thịnh giật thót , đó cũng chẳng thèm chối cãi nữa mà trực tiếp thừa nhận: “Là bổn thế t.ử bảo Lưu Hồng Thái trộm đấy thì nào? Ai bảo cứ tỏ vẻ cao cao tại thượng, phương diện đều đè đầu cưỡi cổ ! Hắn đáng đời!”

 

“Ngươi!” Khổng Tế Tửu chỉ tay Nguyên Thịnh, tức đến mức tay run bần bật, “Ngươi như sẽ hủy hoại tiền đồ của ?”

 

“Bổn thế t.ử chính là hủy hoại đấy!”

 

“Hỗn xược! Ngươi chuyện hèn hạ bực , bản quan nhất định sẽ bẩm báo lên Bệ hạ để nghiêm trị ngươi!”

 

“Tùy ông.” Nguyên Thịnh nghênh ngang bỏ .

 

Khổng Tế Tửu thở dài một thật nặng nề: “Giang Tuần, ngươi cũng về lớp học , chuyện sẽ trả công đạo cho ngươi.”

 

Giang Tuần chắp tay vái lạy trở về lớp học tiếp.

 

Bên , Giang Nguyệt Dạng lên xe ngựa, rẽ qua nhà Ngụy Ngự sử ném cục giấy mới trở về phủ.

 

Vừa về đến Lãm Nguyệt Các, Hương Lăng liền cầm một tấm thiệp đưa cho nàng.

 

“Tiểu thư, Cố Nhược cô nương - cháu gái của Thái phó mời ngày nghỉ tới nhà nàng khách ạ.”

 

Giang Nguyệt Dạng mở thiệp xem, ngờ Cố Nhược gửi thiệp cho nàng thật.

 

“Tiểu thư, ạ?”

 

“Đi chứ. Ta ngoài quan , chắc chắn thiếu những lời mời như thế , tổng thể thể nào cũng từ chối . Làm chẳng sẽ khiến trông thiếu hiểu lễ nghi , khéo đồn đại thành cái dạng gì nữa đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-41-an-binh-bat-dong.html.]

 

***

 

Ánh chiều tà ngả về tây, ám vệ của Hoàng đế lấy mật thư từ xà nhà xuống, chép một bản mai phục ở gần đó.

 

Chẳng bao lâu , tiểu thái giám trong cung của Lan Quý phi lén lút mò tới đây. Nhìn quanh bốn phía một lượt, xác định ai liền khẽ nhún nhảy tót lên xà nhà.

 

Tiểu thái giám võ công, hơn nữa khinh công còn vô cùng cao cường.

 

Dưới lầu, tiểu thái giám phụ trách đóng cửa Tàng Thư Lâu cất tiếng gọi: “Tiểu Quế Tử, ngươi ở thế, mau đây, đến giờ về .”

 

Tiểu Quế T.ử lấy mật thư xà nhà xuống, nhét trong tay áo nhảy xuống, thần sắc tự nhiên đáp một tiếng: “Tới đây.”

 

Ám vệ hấp tấp bám theo Tiểu Quế Tử, mà mang mật thư trở về dâng lên cho Nguyên Đế.

 

Lúc , trong thư phòng của Nguyên Đế ba đang : Thái t.ử Nguyên Diệp, Tả tướng Ôn Trí Viễn và Hộ bộ Thượng thư Giang Thừa Thụy.

 

Ám vệ che mặt quỳ một gối, hai tay dâng mật thư: “Chủ tử, xác định lấy mật thư chính là tiểu thái giám trong cung Lan Quý phi. Ngoài , tiểu thái giám đó võ nghệ, hơn nữa võ công hề thấp.”

 

Hôm nay nếu đích lão đại của đội ám vệ là Ám Nhất lấy mật thư thì khả năng đối phương phát hiện .

 

Lý Phúc Toàn bước xuống nhận mật thư đưa cho Nguyên Đế, Nguyên Đế mở xem, quả nhiên văn tự của Đại Hạ.

 

Thế nhưng dường như cũng chữ của tộc Xích Thủy.

 

Nguyên Đế hiệu cho Lý Phúc Toàn đưa mật thư cho Ôn Trí Viễn: “Ôn khanh, khanh học rộng tài cao, thử xem nhận chữ .”

 

Ôn Trí Viễn thoáng qua chữ mật thư, nhíu mày lắc đầu: “Lão thần cũng hiểu, của Hồng Lô Tự chắc là .”

 

Hồng Lô Tự là cơ quan phụ trách ngoại giao, quan viên việc ở đó cần nhiều thứ tiếng.

 

Nguyên Đế nào , nhưng chuyện mật thư can hệ trọng đại. Nếu thể xác định dịch hai lòng thì ông tuyệt đối thể để lộ mật thư ngoài.

 

Vì lẽ đó, ông chậm rãi sang Giang Thượng thư.

 

“Giang ái khanh, mật thư cần nhanh chóng giải mã, khanh khi hồi phủ hãy thăm dò ý tứ của ái nữ nhà khanh, nhất định từ miệng nàng tìm hiểu xem trong Hồng Lô Tự ai một lòng trung trinh với Đại Hạ .”

 

Giang Thượng thư còn thể gì nữa, ông chỉ đành dậy chắp tay vái lạy nhận lệnh: “Vi thần tuân chỉ.”

 

“Việc nên chậm trễ, ái khanh hãy hồi phủ ngay .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Vi thần cáo lui.”

 

Giang Thượng thư lui khỏi thư phòng của Nguyên Đế, từng bước về phía cổng cung, lúc cũng vặn là giờ quan viên Đại Hạ tan triều về nhà.

 

Bây giờ, Giang Thừa Thụy ông nghiễm nhiên trở thành kẻ khác tránh như tránh tà. Dẫu cho ông cũng chẳng thèm thông đồng cùng đám , nhưng cái cảm giác cô lập thật sự khiến vô cùng khó chịu!

 

Hai khắc , Giang Thượng thư và Giang Tuần chân cùng về tới nhà.

 

Cả nhà quây quần ăn xong bữa tối, Giang Thượng thư liền gọi Giang Nguyệt Dạng thư phòng.

 

“Con gái , hôm nay Bệ hạ gọi cha qua bàn bạc một chuyện.”

 

Giang Nguyệt Dạng rõ cha nàng gì, bèn nghi hoặc hỏi: “Cha những chuyện với con gì?”

 

“Cha ý kiến của con.”

 

Giang Nguyệt Dạng “ồ” một tiếng: “Chuyện gì cha?”

 

“Bệ hạ chuẩn phái quan viên Hồng Lô Tự đến Đột Quyết để một đại sự, vì quan viên Hồng Lô Tự cử nhất định tuyệt đối trung thành với Đại Hạ.”

 

“Đại sự gì thế ạ?” Giang Nguyệt Dạng buột miệng hỏi.

 

Giang Thượng thư: “... Biết càng nhiều thì c.h.ế.t càng nhanh.”

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức bịt miệng , hiệu bản từng hỏi gì cả.

 

“Con gái Bệ hạ bảo cha chọn một trung thành từ Hồng Lô Tự, con xem nên chọn ai bây giờ?”

 

“Cha, là đang khó con ? Con quen quan viên của Hồng Lô Tự, vẫn nên hỏi mấy vị đồng liêu của thôi!”

 

“Chuyện quan trọng tột cùng, thể để cho khác . Con gái , con giúp cha tham khảo chút ? Nếu chọn sai , cái mạng của cha e là khó giữ nổi đấy.”

 

“Nghiêm trọng thế cơ ạ?”

 

Giang Thượng thư trịnh trọng gật đầu.

 

“Được... thôi.”

 

 

Loading...