Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 408: Nha Đầu Kia Chắc Mẩm Ta Sẽ Giúp Nàng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi thánh chỉ tuyên , các tăng nhân bắt đầu ngơ ngác, xì xào bàn tán. Lúc , tiếng nghị luận càng ồn ào hơn.
Đột nhiên, trong đám tăng chúng một tăng nhân trẻ tuổi cất cao giọng: “Đại nhân, chúng một lòng hướng Phật, cớ ép buộc tục? Đây chẳng là trái với ý Phật !”
Lời thốt , ít tăng nhân liền hùa theo phụ họa, trong lời đều tràn ngập vẻ bất mãn, tục.
Ánh mắt Giang Nguyệt Dạng bình tĩnh, đảo qua , thong thả cất lời: “Đây là ý chỉ của Thánh thượng, cũng là vì tính kế lâu dài cho Hộ Quốc Tự.
Chư vị nếu thật lòng hướng Phật, thì bất kể ở nơi , xuất gia , đều thể tu tập Phật pháp, hành sự bằng thiện niệm.”
Lời Giang Nguyệt Dạng dứt, một lão tăng khá phía liền bước .
Ông chắp tay n.g.ự.c niệm một câu A Di Đà Phật: “Đại nhân , Phật pháp vô biên, câu nệ nơi hình thức.
Chỉ là chúng tu hành ở Hộ Quốc Tự nhiều năm, sớm quen với cuộc sống nơi đây, đột ngột tục, quả thực khó lòng thích nghi. Kính mong đại nhân thể lượng thứ cho nỗi khó xử của chúng .”
“Bản quan tự nhiên hiểu .” Giang Nguyệt Dạng mỉm ôn hòa, “Chỉ là thánh ý quyết, tuyệt đối thể đổi. Cũng mong lão sư phụ hãy lượng thứ cho nỗi khó xử của bản quan.”
Nghe thấy lời , các tăng nhân mặt đều hiểu rằng, bất kể họ tranh cãi rời đến mức nào, mắt cũng sẽ chẳng mảy may d.a.o động.
Trong lòng họ vô cùng bất mãn, nhưng dám kháng chỉ bất tuân.
Lúc , Vô Niệm đại sư chắp tay n.g.ự.c : “A Di Đà Phật, vạn sự đều là nhân duyên.”
Có lời tỏ thái độ của Vô Niệm đại sư, tiếng nghị luận của các tăng nhân dần dần nhỏ .
Giang Nguyệt Dạng thấy liền : “Bản quan cùng Vô Niệm đại sư thương nghị danh sách những cần tục, bây giờ xin mời Vô Niệm đại sư tiến lên tuyên bố.”
Vô Niệm đại sư: “...”
Vô Niệm đại sư khựng một lát, bất đắc dĩ bước lên tuyên danh sách tục.
Không lâu , Vô Niệm đại sư tuyên xong bản danh sách đầu tiên chỉ một trăm ba mươi ba .
Mọi thấy tục chỉ hơn một trăm ba mươi , kẻ lộ vẻ khó hiểu, cũng kẻ âm thầm vui mừng.
Giang Nguyệt Dạng liếc một lượt, lên tiếng: “Những ai tên, xin mời bước khỏi hàng.”
Chẳng mấy chốc, một trăm ba mươi ba tăng nhân xướng tên bước ngoài.
Giang Nguyệt Dạng tùy ý liếc qua một cái, “Triều đình sẽ an bài nơi chốn cho các ngươi, lát nữa các ngươi hãy cùng bản quan rời .”
Nghe thấy lời , trong một trăm ba mươi ba , kẻ mơ hồ cảm thấy bất an, kẻ vẫn đại họa ập đến đầu, còn đang thầm mừng thầm.
“Ngoài , còn một bản danh sách tục khác, Vô Vọng phương trượng sẽ thông báo riêng . Vô Vọng phương trượng cần , những tên trong danh sách rời chùa về quê trong vòng bảy ngày, tuyệt đối chậm trễ.” Giang Nguyệt Dạng tiếp tục bồi thêm một câu.
Vô Vọng phương trượng: “A Di Đà Phật, bần tăng cẩn tuân thánh dụ.”
Sau đó, Giang Nguyệt Dạng nhếch khóe môi về phía một trăm ba mươi ba : “Chư vị, mời.”
Sau khi khỏi Hộ Quốc Tự, kẻ cảm thấy tình hình , bèn la lớn triều đình g.i.ế.c bọn họ hòng tạo hỗn loạn để chạy trốn.
Quan binh Đại Lý Tự nhanh chóng phản ứng kịp thời bao vây bắt giữ bọn họ, Giang Nguyệt Dạng âm thầm sử dụng “Ngôn Linh Chi Lực” để hỗ trợ.
Chẳng mấy chốc, những kẻ ý đồ trốn chạy đều khống chế bộ.
Giang Nguyệt Dạng xe ngựa xuống một trăm ba mươi ba đang quỳ rạp đất, lạnh lùng : “Bản quan vốn giữ chút thể diện cho các ngươi, chẳng ngờ các ngươi cần. Đã như thì trói hết .”
Cứ như thế, Giang Nguyệt Dạng hạ lệnh trói gô một trăm ba mươi ba , rầm rộ kéo hồi cung phục mệnh.
Bên trong Hoa Thanh Điện.
Nguyên Đế sa sầm nét mặt chằm chằm Giang Nguyệt Dạng, cất giọng hỏi: “Không ngươi bảo tăng nhân Hộ Quốc Tự tục ? Cớ gióng trống khua chiêng trói gô tăng nhân Hộ Quốc Tự giải về như thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-408-nha-dau-kia-chac-mam-ta-se-giup-nang.html.]
“Bọn họ phạm tội .”
“Bọn họ phạm tội gì?”
“Trộm cắp, cướp đoạt, lừa gạt bắt cóc, g.i.ế.c ...” Giang Nguyệt Dạng kể rành rọt từng tội trạng mà những kẻ đó gây .
Nguyên Đế hỏi: “Sao ngươi bọn họ phạm những tội ?”
“Vô Niệm đại sư cho thần .” Giang Nguyệt Dạng mở miệng là dối chớp mắt.
“Vô Niệm đại sư ?”
“Vậy thì thần rõ , bệ hạ thể triệu Vô Niệm đại sư đến hỏi thử xem .”
Đang ở Hộ Quốc Tự, Vô Niệm đại sư bỗng hắt một cái thật mạnh, đó mỉm lắc đầu.
Nha đầu đúng là chắc mẩm sẽ giúp nàng mà.
Lại về phía hoàng cung, Nguyên Đế lời của Giang Nguyệt Dạng chọc cho bật : “Ngươi còn thèm tra hỏi gì mà bắt về ?”
“Thần tuy chỉ mới gặp Vô Niệm đại sư hai , nhưng cũng hiểu rõ Vô Niệm đại sư là một vị tuyệt thế cao tăng.
Ngài từ sớm hôm nay thần sẽ đến Hộ Quốc Tự, còn chọn sẵn những tăng nhân cần tục từ .
Như thì thần còn gì nghi ngờ nữa chứ?
Sau việc , chỉ cần Đại Lý Tự theo manh mối mà Vô Niệm đại sư đưa sức truy xét, nhất định sẽ tìm chứng cứ để định tội bọn họ.
Thần bắt về khi tìm chứng cứ cũng là sợ để bọn họ chạy mất. Mong bệ hạ thứ tội!”
Nguyên Đế thở dài một tiếng: “Thôi , bắt thì cũng bắt , thêm gì nữa cũng vô ích. Bảo Đại Lý Tự nhanh chóng điều tra rõ ràng những chuyện đám tăng nhân phạm , nếu tội danh là thật, nên xử trí thế nào thì cứ xử trí thế .”
“Rõ!”
“Lui xuống .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Thần cáo lui.”
Chớp mắt, mười mấy ngày trôi qua. Dưới sự dốc lực truy xét của Đại Lý Tự và Hình Bộ, bộ tội danh của một trăm ba mươi ba tăng nhân Hộ Quốc Tự đều xác thực.
Có kẻ xử phạt giam cầm, kẻ đày lưu đày, kẻ tuyên án xử trảm mùa thu.
Lúc ở một phương diện khác, Lô Cách dẫn theo binh mã Đại Hạ âm thầm trở về Nam Chiếu.
Vừa về đến Nam Chiếu, Lô Cách - từng ám sát mất tích - liền ngừng nghỉ lập tức tiến cung diện kiến Nam Chiếu vương.
Theo lời thuộc hạ của , phụ vương độc ngấm tâm phế, e rằng chẳng còn sống bao lâu nữa.
Điều khiến bất ngờ là, Lô Liệt mà nhân lúc vắng mặt ở Nam Chiếu để tay sát hại phụ vương.
Bên ngoài tẩm điện của Nam Chiếu vương, Lô Cách đợi bao lâu triệu trong.
Vừa bước , Lô Cách thấy Nam Chiếu vương sắc mặt tái nhợt đang tựa lưng giường, trong lòng khỏi nhói đau.
Lô Cách bước nhanh lên phía , quỳ một gối xuống đất, giọng mang theo vẻ dồn dập: “Phụ vương, nhi thần về .”
Nam Chiếu vương thấy Lô Cách, định mở miệng thì ho sặc sụa dữ dội, thậm chí còn ho cả máu.
“Phụ vương!”
Nam Chiếu vương xua xua tay, gượng một nụ nhợt nhạt : “Bình an trở về là .”
Lúc , bên ngoài truyền đến tiếng Lô Kiệt cầu kiến.