Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 407: Đại Sư Có Bằng Lòng Giúp Ta?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới chân núi Hộ Quốc Tự.

 

Giang Nguyệt Dạng từ xe ngựa bước xuống, Tần Thời cũng nhảy xuống khỏi lưng ngựa, phía hai là hai đội quan binh của Đại Lý Tự.

 

Giang Nguyệt Dạng ngửa đầu về phía đỉnh núi, tha thiết hy vọng một tuyến cáp treo nối thẳng lên đỉnh.

 

Hễ nghĩ tới lát nữa ngoài việc leo núi còn leo một bậc thang 999 bậc nữa, sắc mặt nàng càng thêm khó coi.

 

Đắn đo một lát, ánh mắt nàng lóe lên tia sáng, đó liền mở thương thành hệ thống .

 

Rồi nàng mua một ống t.h.u.ố.c từ thương gia tinh tế. Ống t.h.u.ố.c đó thể khiến nhẹ như yến, cất bước như bay và xua tan mệt mỏi.

 

Tần Thời nàng rút từ trong tay áo một món đồ vặn mở nắp, uống sạch chất lỏng màu xanh lam bên trong.

 

Thứ chất lỏng màu xanh lam mùi vị chắc chẳng , lúc uống nàng nhăn mày nhăn mặt thành một cục, vẻ mặt vô cùng đắng chát.

 

Uống xong, Giang Nguyệt Dạng lệnh một tiếng: “Đi!”

 

Cùng với tiếng hô của nàng dứt lời, bắt đầu rảo bước theo nàng leo lên núi.

 

Giang Nguyệt Dạng và Cốc Vũ đầu hàng ngũ, Tần Thời và Thôi Nguyên rớt họ một bước.

 

Hệ thống hỏi: [Ký chủ, cô nhờ Đại Lý Tự hiệp trợ xử lý việc , còn dẫn theo nhiều quan binh như gì?]

 

Tần Thời định hỏi câu , thấy liền thu lời định bên khóe môi, lẳng lặng chờ đợi câu trả lời của Giang Nguyệt Dạng.

 

Giang Nguyệt Dạng: [Ta nhân cơ hội quét sạch bộ sâu mọt và những kẻ phạm pháp trong Hộ Quốc Tự ngoài, để Hộ Quốc Tự triệt để trở thành một ngôi thánh miếu, một mảnh tịnh thổ.]

 

[Đây chẳng giúp cô sàng lọc ? Hơn ba ngàn lận đấy.]

 

[Sao thế? Hơn ba ngàn khiến ngươi thấy áp lực ?] Giang Nguyệt Dạng cố ý khích tướng nó.

 

[Đùa gì thế, hơn ba ngàn nếu tập hợp một chỗ thì đối với chỉ là chuyện trong vài giây thôi.]

 

[Thế chẳng là xong .] Giang Nguyệt Dạng mỉm , [Có điều, lúc đó gặp Vô Niệm đại sư một chuyến .]

 

[Gặp ông gì?]

 

[Tự nhiên là xem ông chịu giúp chứ !]

 

Một canh giờ , Giang Nguyệt Dạng dẫn đám phía leo hết bậc thang thiên thê, tới cổng Hộ Quốc Tự.

 

Cổng chùa đóng chặt, bên ngoài cửa cũng ai canh gác.

 

Giang Nguyệt Dạng nghiêng đầu dặn dò: “Tần Thiếu khanh và Thôi Tự thừa cùng trong, những khác ở bên ngoài chờ lệnh. Nếu kẻ nào toan tính rời khỏi Hộ Quốc Tự, nhất loạt chặn .”

 

“Rõ!”

 

Sau đó, bốn liền bước lên bậc thềm đá cửa, tiến về phía cánh cổng lớn màu đỏ thắm.

 

Chẳng mấy chốc, họ tới cổng.

 

Cốc Vũ cầm vòng gõ cửa gõ mấy tiếng, lâu , cánh cổng lớn từ từ mở từ bên trong.

 

Người mở cửa là một võ tăng độ chừng ngoài hai mươi tuổi.

 

Nhìn thấy đám Giang Nguyệt Dạng, trong mắt võ tăng xẹt qua vẻ ngạc nhiên, nhưng nhanh khôi phục vẻ bình thản, hai tay chắp : “Mấy vị thí chủ, đến Hộ Quốc Tự chuyện gì?”

 

Giang Nguyệt Dạng cũng chắp hai tay , mỉm : “Đại sư, bản quan phụng chỉ đến Hộ Quốc Tự xử lý công vụ, cần diện kiến Vô Niệm đại sư.”

 

Võ tăng Giang Nguyệt Dạng “phụng chỉ đến”, tiện hỏi thêm, liền nghiêng nhường đường cho bọn họ trong.

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu với võ tăng, đó liền quen đường thuộc lối dẫn về phía núi .

 

Không lâu , bọn họ tới bên ngoài một cánh cổng viện. Cũng giống như đầu tiên tới đây, bên ngoài viện hai võ tăng trẻ tuổi cầm gậy gỗ canh.

 

Giang Nguyệt Dạng sang hai bên võ tăng một lượt hỏi: “Vô Niệm đại sư chắc hẳn hôm nay sẽ đến chứ?”

 

Nghe , một trong hai võ tăng trả lời: “Vô Niệm đại sư ở bên trong đợi từ lâu.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhếch khóe môi, dẫn bước trong sân thanh tịnh u nhã.

 

Cửa căn thiền phòng đối diện mở toang, Vô Niệm đại sư ngay ngắn bồ đoàn, t.ử của ông cùng Vô Vọng phương trượng cũng đang ở đó.

 

Giang Nguyệt Dạng bước thiền phòng xuống đối diện Vô Niệm đại sư, vội vàng mở lời.

 

Tần Thời xuống bên cạnh nàng, Cốc Vũ và Thôi Nguyên thì canh giữ bên ngoài thiền phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-407-dai-su-co-bang-long-giup-ta.html.]

 

Sau một hồi bốn mắt , Vô Niệm đại sư cất lời : “Giang thí chủ gần đây khỏe ?”

 

“Rất , Vô Niệm đại sư thì ?”

 

“Bần tăng cũng .”

 

“Vậy thì .” Giang Nguyệt Dạng , “Vô Niệm đại sư hôm nay vì cớ gì mà đến đây chăng?”

 

“Coi như .”

 

“Vậy đại sư bằng lòng giúp ?”

 

Vô Niệm đại sư mỉm : “Giang thí chủ bần tăng giúp thí chủ thế nào?”

 

“Đại sư Phật pháp vô biên, thông suốt cổ kim, thấu hiểu tương lai, chỉ một ý niệm là thể thấu suốt chuyện thiên hạ, ắt hẳn cũng trong ngôi chùa ai thiện, ai ác.”

 

Vô Niệm đại sư: “Giang thí chủ chẳng cũng thể , cần gì bần tăng tương trợ?”

 

“Ta cần là một chuyện, đại sư bằng lòng giúp là chuyện khác.”

 

“Nếu bần tăng giúp thí chủ, thí chủ sẽ thế nào?” Vô Niệm đại sư hỏi.

 

“Thế thì ngày tháng của tăng nhân trong chùa e là sẽ thanh khổ hơn bây giờ một chút, ví dụ như đích cày cấy ruộng Phật, nộp một lượng thuế má thích hợp.” Giang Nguyệt Dạng mặt mày tươi Vô Niệm đại sư đối diện, “Đại sư cảm thấy cuộc sống của tăng nhân Hộ Quốc Tự trôi qua còn hơn đại đa bách tính, hơn cả các tướng sĩ trấn thủ biên cương ? Lại còn cần lao động.”

 

Nghe thấy câu của Giang Nguyệt Dạng, sắc mặt Vô Vọng phương trượng trở nên nghiêm nghị, còn Vô Niệm đại sư thì vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên như mây gió.

 

Thấy Vô Niệm đại sư , Vô Vọng phương trượng liền chậm rãi mở lời: “Giang thí chủ lý, chỉ là tăng nhân trong chùa một lòng hướng Phật, nếu áp đặt lao động thuế má, e là sẽ phân tâm Phật pháp.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ: “Đại sư yên tâm, lao động thuế má đều trong phạm vi thể gánh vác, hơn nữa như cũng thể giúp tăng nhân hiểu rõ hơn nỗi thống khổ của bách tính, đối với việc tu hành Phật pháp chỉ lợi chứ hại.”

 

Nghe , Vô Vọng phương trượng đưa tay lấy một cuốn sổ từ trong chồng sách mặt Vô Niệm đại sư đưa cho Giang Nguyệt Dạng.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Giang Nguyệt Dạng nhận lấy lật xem, bên là pháp hiệu của các tăng nhân, vài pháp hiệu còn khoanh tròn .

 

Vô Vọng phương trượng giải thích: “Đây là danh sách tăng nhân Hộ Quốc Tự, những khoanh tròn đều là tăng nhân thể tục, Vô Niệm sư sớm sàng lọc giúp Giang thí chủ .”

 

Giang Nguyệt Dạng liếc Vô Niệm đại sư một cái, ngay đó lật phía xem, phát hiện một pháp hiệu riêng biệt khoanh tròn bằng mực đỏ chu sa.

 

Nàng chỉ những pháp hiệu khoanh bằng mực chu sa hỏi Vô Niệm đại sư: “Những tăng nhân là...”

 

“Chẳng chuyến của Giang thí chủ chính là vì bọn họ ?”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu , những tăng nhân khoanh bằng mực đỏ đều là những kẻ phạm tội.

 

“Đa tạ Vô Niệm đại sư bằng lòng tương trợ.” Giang Nguyệt Dạng lời cảm tạ xong liền đầu sang Vô Vọng phương trượng, “Kính xin Vô Vọng phương trượng triệu tập bộ tăng nhân trong chùa tới để lắng thánh ý.”

 

Vô Vọng phương trượng hai tay chắp : “Thiện tai, bần tăng thu xếp ngay đây.”

 

Dứt lời, ông liền vội vã rời .

 

Hơn hai khắc , trong đại giảng đường của Hộ Quốc Tự chật kín tăng nhân, quan binh Đại Lý Tự túc trực bên ngoài chờ lệnh.

 

Giang Nguyệt Dạng tượng Phật tổ, đối diện là Vô Niệm đại sư và Vô Vọng phương trượng, cùng với chúng tăng nhân phía họ.

 

Nàng lấy thánh chỉ từ trong chiếc hộp mà Cốc Vũ đang bưng , dõng dạc cất cao giọng: “Phụng thiên thừa vận Hoàng đế, chiếu : Trẫm lâm ngự thiên hạ, lấy an sinh của bách tính, sự phồn thịnh của xã tắc trọng.

 

Hộ Quốc Tự vốn là chốn thanh tịnh Phật môn, đối với việc hoằng dương Phật pháp, phổ độ chúng sinh nhiều cống hiến, lòng Trẫm lấy an ủi.

 

Song nay trông thấy Hộ Quốc Tự tăng chúng quy tụ đông đảo, lượng ngày một gia tăng.

 

Dẫu Phật môn là nơi thanh tịnh tu hành, nhưng tăng nhân trong chùa quá nhiều dẫn đến muôn vàn điều bất tiện.

 

Một là tiêu hao tiền lương quá lớn, ích cho gánh nặng dân sinh. Hai là trái với bản ý thanh tu, lợi cho sự hoằng dương chính đạo Phật pháp.

 

Lòng Trẫm ưu tư, đặc ban chiếu : Lệnh cho Hộ Quốc Tự cắt giảm một bộ phận tăng nhân, cho phép tục quy gia.

 

Những tăng nhân chọn, hoặc là trần duyên dứt, hoặc là Phật duyên sâu.

 

Sau khi tục, cẩn thận tuân thủ quốc pháp, cậy từng xuất gia mà sinh lòng trễ nải lười biếng. Hoặc cày cấy ruộng vườn, hoặc học lấy một nghề, dùng đôi bàn tay cần cù mà tự nuôi sống bản .

 

Trẫm cũng mong những tăng nhân ở thể chuyên tâm tu hành, tinh tấn Phật pháp, Hộ Quốc Tự vẫn cần giữ vững tâm niệm từ bi tế thế, cầu phúc cho thiên hạ thương sinh.

 

Các ngươi hãy cẩn thận tuân theo thánh ý, gây chuyện thị phi.

 

Khâm thử!”

 

 

Loading...