Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 405: Chỉ Cần Trong Lòng Có Phật

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi bãi triều, Giang Nguyệt Dạng vốn định xuất cung. Không ngờ cha nàng kéo nàng chuyện.

 

“Dạng Dạng, con cảm thấy tăng nhân Hộ Quốc Tự nên cắt giảm ?”

 

Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: “Cha, ban nãy cãi... tranh luận lâu như , vẫn tranh luận kết quả ?”

 

“Chưa. Bệ hạ bảo để bàn , con cách nhận thế nào?”

 

“Con Hộ Quốc Tự cụ thể bao nhiêu tăng nhân...”

 

“Ba ngàn bảy trăm năm mươi sáu .”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ nhíu mày: “Vậy thì đúng là nhiều thật, cắt giảm bớt đôi phần cũng chẳng .”

 

“Bệ hạ tin Phật.”

 

Ý ngoài lời trong câu của Giang Thượng thư là, Nguyên Đế mấy tình nguyện cắt giảm tăng nhân của Hộ Quốc Tự.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Cha con gì?”

 

“Cha con sang chỗ Hoàng hậu nương nương gắng sức một phen, nhờ Hoàng hậu nương nương khuyên nhủ Bệ hạ giúp.”

 

“Nếu Hoàng hậu nương nương cũng cắt giảm tăng nhân Hộ Quốc Tự thì ?”

 

Giang Thượng thư khẳng định: “Không , năm đó việc xây dựng một Hộ Quốc Tự quy mô lớn như thế, Hoàng hậu nương nương vốn cảm thấy hao tài tốn của nhọc lòng dân nên mấy tán thành, chỉ là lay chuyển Bệ hạ mà thôi.”

 

“Hoàng hậu nương nương nay đang mang thai, e là vì cắt giảm tăng nhân mà tổn hại phúc vận của lân nhi .”

 

“Cha tin tưởng tài ăn của con.”

 

Giang Nguyệt Dạng: “... Nữ nhi dốc hết sức thử một phen.”

 

“Đi .”

 

Thế , Giang Nguyệt Dạng thở dài một trong lòng, đó liền hướng về phía hậu cung mà .

 

Lúc ngang qua Ngự Hoa Viên, nàng thấy mấy vị nương nương trong hậu cung đang cùng ngắm hoa.

 

Thoạt , bọn họ trông hòa thuận.

 

nếu lắng kỹ lời bọn họ , ngươi sẽ phát hiện từng câu từng chữ đều ẩn chứa sự châm chọc mỉa mai, nồng nặc mùi t.h.u.ố.c súng.

 

“Muội hôm nay đeo mạng che mặt ngoài thế? Chẳng lẽ mặt thứ gì khó coi dám gặp khác ?”

 

“Đa tạ tỷ tỷ quan tâm, thần hôm nay đeo mạng che mặt ngoài là sợ thấy gương mặt trẻ trung xinh của thần nhận bản già nua sắc tàn.”

 

“Gương mặt trẻ trung xinh ? Muội thật dám đấy, nếu tháo mạng che mặt để tỷ tỷ chiêm ngưỡng một chút xem nào?”

 

“Thôi tỷ, thần sợ tỷ nhịn tay mất chừng mực.”

 

Giang Nguyệt Dạng vốn quấy rầy bọn họ, nhưng ngặt nỗi đường đến Ninh An Cung buộc ngang qua bên cạnh họ.

 

Hết cách, nàng chỉ thể chậm rãi bước lên phía .

 

Hai vị nương nương đang đấu võ mồm gay gắt lẽ thấy tiếng bước chân, hẹn mà cùng đầu sang.

 

Vừa thấy Giang Nguyệt Dạng, họ liền nhận nàng là ai, trong lòng hoảng hốt nuốt nước bọt ừng ực.

 

Hai vị nương nương đều sang, Giang Nguyệt Dạng cũng tiện vờ như thấy, bèn dừng bước mặt bọn họ.

 

rõ phẩm cấp của đối phương nên nàng bèn hành bán lễ với cả hai : “Vi thần bái kiến hai vị nương nương.”

 

Nghe , hai vội vàng nhún đáp lễ Giang Nguyệt Dạng.

 

Lúc , một làn gió nhẹ thổi tới bay tấm mạng che mặt, Giang Nguyệt Dạng liền thấy hai con cóc ghẻ ẩn hiện lớp mạng.

 

Giang Nguyệt Dạng mở đến mắt, khóe miệng giật giật liên hồi, trông như thể nổi.

 

An Tiệp dư vội vàng đưa tay đè chặt mạng che mặt: “Tỷ tỷ, cung của thần còn việc, xin phép về .”

 

Nói dứt lời, ả liền vội vã rời .

 

Vị nương nương cũng ở cùng một chỗ với Giang Nguyệt Dạng, gật đầu chào nàng một cái cũng xoay rời .

 

Đợi hai , Giang Nguyệt Dạng phì : [Tiểu Qua, vị nương nương đeo mạng che mặt là An Tiệp dư trong truyền thuyết đúng ? Hai con cóc ghẻ vẫn còn mặt bà thế?]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

[Bởi vì cóc ghẻ mặt bà là do Cửu hoàng t.ử dùng chu sa vẽ lên, cực kỳ khó rửa sạch.]

 

[Phải công nhận là Bát hoàng t.ử và Cửu hoàng t.ử trong khoản trêu chọc khác nghề đấy chứ.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-405-chi-can-trong-long-co-phat.html.]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền tiếp tục về hướng Ninh An Cung. Trên đường , nàng gặp thêm quý nhân nương nương hoàng t.ử công chúa nào nữa.

 

Chẳng bao lâu , nàng tới Ninh An Cung.

 

Thái giám canh giữ bên ngoài từ đằng xa thấy Giang Nguyệt Dạng liền chạy bẩm báo, đợi khi nàng tới cửa thì thông báo thể trong.

 

Vừa bước , nàng liền thấy Hoàng hậu nương nương uống xong thứ gì đó và đặt chén xuống.

 

Từ việc Hoàng hậu nương nương đặt chén xuống ăn một viên mứt quả thể thấy, thứ trong chén ban nãy chắc hẳn là thuốc, còn là t.h.u.ố.c an thai.

 

Giang Nguyệt Dạng tới mặt Hoàng hậu nương nương chắp tay hành lễ, cung kính : “Vi thần bái kiến Hoàng hậu nương nương.”

 

“Miễn lễ, ban tọa.”

 

Cùng với giọng của Hoàng hậu nương nương cất lên, cung nữ mang tới một chiếc đôn tròn đặt bên chân Hoàng hậu nương nương.

 

Giang Nguyệt Dạng bất ngờ, nhưng nhanh lấy tinh thần, bước tới xuống chiếc đôn tròn.

 

“Tiểu Giang đại nhân hôm nay tới gặp Bổn cung là vì chuyện gì thế?”

 

Nghe Hoàng hậu nương nương hỏi , Giang Nguyệt Dạng cũng vòng vo lời thừa thãi, thẳng vấn đề: “Buổi thiết triều sáng nay, đại nhân đề xuất cắt giảm tăng nhân Hộ Quốc Tự. Văn võ bá quan mỗi một ý, tranh luận dứt. Bệ hạ bảo để bàn , vẫn đưa phán quyết.”

 

Hoàng hậu là hiểu ngay Giang Nguyệt Dạng vì cớ gì mà đến, nhưng vẫn hỏi: “Tiểu Giang đại nhân về phía nào?”

 

“Thần nghĩ tăng nhân Hộ Quốc Tự quá nhiều, thể để một bộ phận tăng nhân tục nhằm gia tăng lực lượng lao động cho triều , đồng thời cũng thể giảm bớt gánh nặng cho quốc khố.” Giang Nguyệt Dạng dừng một chút, “Nương nương thấy thế nào?”

 

“Ý nghĩ của Bổn cung trùng hợp với Tiểu Giang đại nhân, chỉ là... bất cứ việc gì cũng cần một lý do chính đáng hợp tình hợp lý.”

 

Giang Nguyệt Dạng khẽ mỉm : “Ý nghĩa tồn tại chủ yếu của tăng nhân Hộ Quốc Tự là cầu phúc cho Đại Hạ, cầu phúc cho Bệ hạ, cầu phúc cho bách tính.

 

Nay triều đình để họ tục là nhằm giúp họ thể nghiệm nỗi khổ trần gian hơn, dùng một cái tâm thuần khiết hơn để hướng Phật.

 

Đồng thời, thần tin rằng tăng nhân Hộ Quốc Tự đều là những bậc siêu nhiên thoát tục, nếu họ việc tục của thể giúp Đại Hạ trở nên hơn thì nhất định sẽ vui vẻ đồng ý.

 

Hơn nữa, chỉ cần trong lòng Phật thì lúc nào cũng thể tu Bồ Đề, việc gì cũng thể ngộ đạo, nơi cũng đều là Phật tự.”

 

Hoàng hậu nương nương lấy tay che miệng khẽ, trong mắt tràn ngập ý nồng đậm: “Bổn cung quả nhiên lầm, Tiểu Giang đại nhân đúng là một thông tuệ.”

 

“Nương nương quá khen .”

 

“Bổn cung sẽ chuyển lời nguyên vẹn từng câu từng chữ tới Bệ hạ, cũng sẽ khuyên bảo Bệ hạ thật .”

 

“Nương nương thánh minh.” Giang Nguyệt Dạng nghĩ ngợi một chút, , “Gần đây nương nương vẫn khỏe chứ ạ?”

 

Hoàng hậu nương nương mỉm gật đầu: “Có Linh Nhi cô nương giúp Bổn cung an thai, cái t.h.a.i Bổn cung mang nhẹ nhàng hơn mấy nhiều.”

 

“Vậy thì quá .”

 

“Chỉ là...” Hoàng hậu nương nương nhíu mày, “Linh Nhi cô nương , nàng mới học một môn y thuật truyền máu, thể dùng để ứng phó với tình trạng băng huyết khi Bổn cung lâm bồn.

 

Hiện tại môn y thuật truyền m.á.u đó đang trong giai đoạn thử nghiệm, nàng cần tìm để kiểm chứng tính khả thi nên trong thời gian ngắn thể tiến cung.”

 

Giang Nguyệt Dạng hiểu ý tứ ngoài lời của Hoàng hậu nương nương, suy nghĩ một chút : “Nếu nương nương Linh Nhi cô nương tùy thời ứng triệu, thể giúp nàng nghiệm chứng môn y thuật truyền m.á.u .”

 

môn y thuật đó chỉ cần một chút sơ sẩy là sẽ đoạt mạng .”

 

“Nếu dùng t.ử tù thì ?”

 

Hoàng hậu nương nương lời Giang Nguyệt Dạng xong liền rơi trầm mặc.

 

Tính mạng t.ử tù tuy hèn mọn, nhưng dẫu cũng là một mạng , trong lòng bà chút do dự.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy : “T.ử tù ắt hẳn là kẻ phạm tội tày đình, thể xá miễn, nhưng thể lùi ngày hành quyết, hoặc ban thưởng bạc cho nhà đời của họ. Đương nhiên, tiền đề là bọn họ tự nguyện.”

 

Hoàng hậu nương nương đắn đo hồi lâu, rốt cuộc gật đầu tiếp nhận kiến nghị của Giang Nguyệt Dạng.

 

Cùng lúc đó ở một nơi khác, bên trong căn thiền phòng sâu trong rừng mai của Hộ Quốc Tự.

 

Vô Niệm đại sư từ từ mở mắt , khóe miệng mang theo một nụ nhàn nhạt.

 

“Nha đầu quả thực tâng bốc khác.”

 

Phiên bản Thích Tiểu Long đả tọa bên cạnh thấy lời liền chớp chớp mắt khó hiểu: “Sư phụ đang ai thế ạ?”

 

Vô Niệm đại sư véo má một cái, : “Không ai cả. Con gọi Phương trượng sư thúc tới đây giúp sư phụ, bảo ngài mang theo danh sách tăng nhân trong chùa nữa.”

 

Tiểu hòa thượng hai tay chắp đáp một tiếng “Vâng”.

 

 

Loading...