Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 402: An Tiệp Dư

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cung nữ của Thiều Hoa Điện mang kéo tới, thô bạo túm lấy tóc của Mạnh Đông, tuân theo mệnh lệnh của An Tiệp dư mà cắt phăng mái tóc của ả.

 

An Tiệp dư lên tiếng bảo dừng thì cung nữ liền ngừng tay cắt.

 

Mạnh Đông dám lấy nửa phần phản kháng, bởi vì ả càng phản kháng thì An Tiệp dư tay càng tàn nhẫn độc ác hơn.

 

“Cắt , cắt hết sạch cho bổn cung!”

 

Nghe , cung nữ vội vàng đẩy nhanh động tác tay, tóc của Mạnh Đông cắt rơi lả tả đầy đất.

 

“Hai thằng nhãi ranh dạy, c.h.ế.t quách ở bên ngoài chứ!”

 

“Chẳng qua chỉ là hoàng t.ử bất kỳ chỗ dựa nào, chúng nó dám ! Cứ chờ đấy, một ngày bổn cung nhất định sẽ bắt chúng trả giá gấp bội!”

 

lúc , bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng thông báo của thái giám: “Thất hoàng t.ử giá đáo.”

 

Nghe thấy Thất hoàng t.ử tới, cung nữ đang cắt tóc cho Mạnh Đông tức khắc dừng ngay động tác tay .

 

An Tiệp dư vội vàng thu liễm cảm xúc, phất tay hiệu cho cung nữ dẫn Mạnh Đông lui xuống.

 

Khi Thất hoàng t.ử Nguyên Thước bước vặn lướt qua Mạnh Đông, ánh mắt quét qua gương mặt cùng mái tóc nham nhở như ch.ó gặm của Mạnh Đông, khẽ cau mày .

 

“Thước nhi, con nhất định chủ cho mẫu phi đấy.” An Tiệp dư dùng khăn tay chấm chấm khóe mắt, “Mẫu phi chỉ lỡ lời một chút thôi mà bọn chúng đối xử với mẫu phi như thế , uổng công con đối đãi với chúng như .”

 

Nguyên Thước chính là vì ngóng chuyện hai với mẫu phi của nên mới vội vã chạy tới đây.

 

Thế nhưng, hiểu rõ hai tuy tính tình nghịch ngợm phá phách nhưng tuyệt đối sẽ hành xử chừng mực đến thế.

 

Cho nên, nhất định là do mẫu phi của chuyện gì đó.

 

Quả nhiên, tìm hai hỏi một câu là hết ngọn ngành chuyện, hèn chi bọn họ hành vi quá trớn như .

 

Nếu đổi thì ước chừng cũng sẽ như thế mà thôi.

 

Thất hoàng t.ử An Tiệp dư, cố gắng dùng giọng điệu dịu dàng nhất thể : “Mẫu phi, nên Bát và Cửu như , càng nên về Lệ Tần nương nương khuất.”

 

Nghe thấy lời , sắc mặt An Tiệp dư tức khắc biến đổi: “Con đến đây để chỉ trích mẫu phi đấy ?”

 

“Nhi thần đến để chỉ trích mẫu phi, mà là cho mẫu phi hiểu rằng, ở trong chốn thâm cung những lời thể bừa, cần cẩn ngôn thận hành.”

 

“Con rõ ràng là đến để chỉ trích bổn cung!”

 

Nước mắt của An Tiệp dư tức khắc như chuỗi ngọc đứt dây rơi xuống lã chã: “Bổn cung bọn chúng đ.á.n.h đập, bọn chúng cắt phăng mái tóc quý giá, bọn chúng vẽ lên mặt hai cái thứ .

 

Con đến nơi chẳng hề quan tâm xem bổn cung vì thế mà thương , chỉ chăm chăm đỡ cho bọn chúng. Có con quên mất bổn cung mới là mẫu phi của con ! Cái đồ bất hiếu bạc bẽo , con thể đối xử với bổn cung như thế hả!”

 

Nguyên Thước An Tiệp dư đang lóc om sòm, trong lòng dâng lên một cỗ bất lực, nhưng giọng điệu vẫn ôn hòa như cũ: “Mẫu phi, nhi thần chính là vì là mẫu phi của nhi thần nên mới những lời , là thiên vị Bát và Cửu .

 

Nếu thể nhận thức sai lầm của bản thì ngày e rằng sẽ còn chuốc lấy tai họa lớn hơn nữa.”

 

An Tiệp dư xong liền càng đến hơn: “Tốt lắm, bây giờ con lớn khôn , lông cánh cứng cáp , thể dạy đời cả bổn cung đấy!”

 

“Mẫu phi, nhi thần ý...”

 

An Tiệp dư giơ tay chỉ mạnh về phía cửa phòng: “Con cút , bổn cung thấy đứa con bất hiếu như con nữa!”

 

Nguyên Thước nhúc nhích, trầm ngâm một lát đưa tay nắm lấy ống tay áo của An Tiệp dư: “Mẫu phi, đừng giận nữa, là do giọng điệu của nhi thần nặng nề. Nhi thần là con ruột của , đương nhiên là hướng về phía nhiều hơn .”

 

An Tiệp dư tức giận giật phắt ống tay áo của .

 

Nguyên Thước tiếp tục : “Nhi thần , trong lòng cũng hiểu rõ những lời nhi thần hề sai. Nếu thì ban nãy cũng chẳng là do lỡ lời.”

 

bọn chúng là quá đáng lắm !”

 

“Phải .” Nguyên Thước gật đầu hùa theo, “Lát nữa nhi thần sẽ dạy dỗ bọn họ một trận trò.”

 

“Như thế mới đúng là con trai ngoan của bổn cung chứ.”

 

Nguyên Thước cảm thấy tâm mệt rã rời, thầm tính lát nữa sẽ mặt mẫu phi đến xin Bát hoàng t.ử và Cửu hoàng t.ử một tiếng.

 

Lại về phía bên , khi Anh Quốc Công xuất cung liền phi thẳng một mạch đến tiệm “Hoa Hạ Tạp Hóa Phô” của Dạ Vô Hấn.

 

Lúc , ông đang trong tiệm “Quả Lý Quả Khí” ăn trái cây trò chuyện với Dạ Vô Hấn.

 

Anh Quốc Công c.ắ.n một miếng chuối tiêu hỏi: “Dạ công tử, năm nay bao nhiêu tuổi ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-402-an-tiep-du.html.]

“Hai mươi.”

 

“Đã cưới thê nạp ?” Anh Quốc Công gặng hỏi tiếp.

 

“Chưa.”

 

Nghe , Anh Quốc Công giải quyết ba phát là ăn xong quả chuối tay.

 

Ông hì hì Dạ Vô Hấn: “Ta còn một đứa con gái đang tuổi trăng tròn đợi gả, năm nay tròn mười sáu tuổi, Dạ công t.ử nhã ý ?”

 

Dạ Vô Hấn Anh Quốc Công với ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc: “Ngài hiểu rõ về đấy? Vậy mà dám đem con gái gả cho . Ngài sợ là kẻ , chôn vùi cả cuộc đời của con gái ngài ? Ngài cha thế cũng quá thiếu trách nhiệm đấy.”

 

Nghe thấy những lời của Dạ Vô Hấn, Anh Quốc Công càng hài lòng hơn: “Ta tuy hiểu rõ về , nhưng thể những lời thì chứng tỏ phẩm hạnh của tuyệt đối tồi.

 

Huống hồ, mà Tiểu Giang đại nhân chịu kết giao thì chắc chắn sẽ là kẻ xa gì. Ta loại phụ tùy tiện đem con gái gả bừa cho khác chứ.”

 

“Thế mà còn tùy tiện ?” Dạ Vô Hấn tài nào đồng tình nổi.

 

“Người Tiểu Giang đại nhân kiểm chứng tuyệt đối đáng tin cậy, quyết là tùy tiện . Hơn nữa tướng mạo khôi ngô tuấn tú, qua gia cảnh cũng khá.

 

Cậu đừng thấy mới gặp đầu mà nghĩ lời đó một cách tùy tiện. Trước đó suy nghĩ đắn đo nhiều đấy.”

 

Dạ Vô Hấn thản nhiên “ồ” một tiếng.

 

Anh Quốc Công thấy hỏi dồn: “Thế nào, xem mắt con gái một ?”

 

“Không cần , hiện tại ý định cưới thê tử.”

 

“Tuổi của cũng còn nhỏ nữa, nên thành gia lập thất . Bằng tuổi bây giờ là con bồng con bế đấy.” Anh Quốc Công tiếp tục khuyên nhủ.

 

“Ta thấy vẫn còn trẻ, vội.”

 

“Thế mà còn vội ? Đợi thêm vài năm nữa khéo con của Tiểu Giang đại nhân cũng sinh đời đấy.”

 

Nghe , đồng t.ử của Dạ Vô Hấn bỗng co rút , sắc mặt trầm xuống.

 

Anh Quốc Công hề nắm bắt sự đổi cảm xúc của Dạ Vô Hấn, vẫn tiếp tục lải nhải: “Cho dù bây giờ vội thành thì cũng thể gặp mặt xem mắt một chút mà! Con gái tuổi tác còn nhỏ, thể chờ .”

 

Đối mặt với sự đeo bám buông của Anh Quốc Công, Dạ Vô Hấn lộ rõ vẻ thiếu kiên nhẫn : “Anh Quốc Công, ý định thành , mong ngài đừng nhắc chuyện nữa. Nếu thì đành mời ngài ngoài đấy.”

 

“Không nhắc nữa, tuyệt đối nhắc nữa.” Anh Quốc Công gượng hai tiếng để dịu bầu khí, “Dạ công t.ử đừng trách, chuyện là do đường đột quá .”

 

Sắc mặt Dạ Vô Hấn dịu đôi chút: “Không nhắc , ngài cũng chỉ ý thôi.”

 

“Dạ công t.ử để bụng là may .” Anh Quốc Công cẩn thận quan sát sắc mặt của Dạ công tử, “Vậy món hạt mắc ca mà cần...”

 

“Ta sẽ hỏi giúp ngài xem , chắc là vấn đề gì .”

 

“Vậy thì đa tạ Dạ công t.ử nhiều nhé.”

 

Sau đó, Anh Quốc Công mua một đống trái cây trong tiệm mới trở về phủ.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Thương Lang liếc Thiếu các chủ nhà một cái, ung dung cất giọng: “Dạo gần đây vận đào hoa của công t.ử nở rộ ghê nhỉ.”

 

Dạ Vô Hấn thấy nhưng hề chút phản ứng nào.

 

“Chỉ tiếc là chẳng bông hoa nào là công t.ử mong cả.” Thương Lang lập tức bồi thêm một câu.

 

Lần , Dạ Vô Hấn mở miệng.

 

“Thương Lang, dạo quá nuông chiều ngươi ?”

 

“Công t.ử thứ tội, Thương Lang sai .”

 

“Cút , đừng ở đây chướng mắt .”

 

Thấm thoát hoàng hôn buông xuống, Giang Nguyệt Dạng bước chân khỏi cổng cung và lên xe ngựa của .

 

Nàng xe ngựa ngắm phong cảnh dọc đường , trông thấy đường từng đôi từng cặp sánh bước bên , bất giác nhớ tới Lục Vân Đình.

 

“A Việt bây giờ chắc vẫn đang đường chạy tới biên cảnh, gió tuyết dọc đường lớn lắm nữa?”

 

Dứt lời, cỗ xe ngựa vặn lướt qua bên cạnh một đôi nam nữ, đó Giang Nguyệt Dạng liền thấy ca ca của nàng đang rôm rả với một cô nương.

 

Nàng cong khóe môi híp mắt : “Ca ca, vị tỷ tỷ trông thật là xinh nha.”

 

 

Loading...