Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 400: Gặp Quỷ Rồi?

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chẳng mấy chốc, Giang Nguyệt Dạng tìm cuốn “Giang Hồ Dật Văn” , nhưng mất gần nửa khắc đồng hồ mới tìm thấy thiếu niên.

 

Chỉ thấy thiếu niên đang dựa giá sách, chân vứt bừa bãi một đống sách, bộ đều là thoại bản.

 

Giang Nguyệt Dạng đưa cuốn thoại bản trong tay cho , giọng điệu chút gắt gỏng : “Sách ngài cần đây.”

 

Thiếu niên rủ mắt liếc tên sách, hề đưa tay nhận mà Giang Nguyệt Dạng giễu cợt: “Nói thật , ngươi chữ ? Ta là cuốn “Quỷ Sự Lục” cơ mà.”

 

Giang Nguyệt Dạng nổi giận: “Điện hạ, trêu đùa thần vui lắm ?”

 

“Ta trêu đùa ngươi lúc nào?” Trên mặt thiếu niên cũng nhuốm một tia giận dữ.

 

“Ngài bớt giả ngu , lúc thì bảo thần tìm giúp “Giang Hồ Dật Văn”, lúc bắt thần tìm “Quỷ Sự Lục”, trêu đùa thần thì là gì! Cho dù ngài là hoàng t.ử thì cũng thể trêu chọc khác như thế ! Thần tuy chỉ là một...”

 

“Dừng dừng dừng!” Thiếu niên đột ngột cắt ngang lời nàng, “Ta bảo ngươi tìm giúp “Giang Hồ Dật Văn” hồi nào? Ta chỉ bảo ngươi tìm giúp “Quỷ Sự Lục” thôi. Ngươi giúp thì cứ bảo , đừng ở đây mà vu oan giá họa cho !”

 

“Ta vu oan cho ngài?” Giang Nguyệt Dạng tức đến mức túm chặt lấy cổ áo lôi về phía một giá sách nào đó.

 

“Ngươi phóng...” Thiếu niên vốn định quát Giang Nguyệt Dạng đến gan phóng túng, nhưng nghĩ đến phận của nàng nuốt lời sắp thốt trong, “Buông ! Ngươi dắt ?”

 

Giang Nguyệt Dạng một lời, cứ thế túm chặt thiếu niên kéo thẳng tới cái giá sách nơi bọn họ gặp đầu tiên.

 

Không lâu , hai tới bên cạnh chiếc giá sách đó.

 

Giang Nguyệt Dạng trừng mắt : “Chính tại chỗ , ngài đích xem “Giang Hồ Dật Văn”, bảo thần tìm giúp ngài.”

 

Thiếu niên đảo mắt xung quanh một lượt, phản bác: “Ta từng câu đó ở chỗ .”

 

Giang Nguyệt Dạng tức quá hóa : “Điện hạ, đường đường là đấng nam nhi đại trượng phu, dám dám nhận, thể thành thật một chút ?”

 

“Ta đều là sự thật!”

 

Dứt lời, thiếu niên liền túm lấy cánh tay Giang Nguyệt Dạng, kéo nàng tới một giá sách khác ở tít đằng xa.

 

Hắn tức tối Giang Nguyệt Dạng : “Ta xem “Quỷ Sự Lục” với ngươi là ở chỗ !”

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng quanh bốn phía một vòng, đây chẳng là nơi nàng gặp tên thứ hai ?

 

Tên trông giống như đang dối, chẳng lẽ...

 

“Đệt mợ, gặp quỷ !”

 

Giang Nguyệt Dạng sợ đến mức rơi bộ sách trong lồng n.g.ự.c xuống đất, đập trúng chân cũng chẳng màng đau đớn.

 

Chỉ thấy nàng hoảng loạn quanh bốn phía, nơm nớp lo sợ hỏi: [Tiểu Qua, ở đây thứ gì dơ bẩn ?]

 

Nghe thấy hai chữ “gặp quỷ”, thiếu niên khẽ suy nghĩ một chút liền hiểu xảy chuyện gì.

 

thèm , ai bảo nàng nãy dám vu oan cho chứ.

 

Thiếu niên khẽ nhếch môi thầm, vô tình liếc thấy cuốn “Quỷ Sự Lục” mặt đất bèn cúi xuống nhặt.

 

Hệ thống trả lời: [Ta thấy ở đây thể năng lượng đặc biệt nào khác, nhưng mà...]

 

“Điện hạ, chờ thần với.”

 

Thiếu niên nhặt cuốn “Quỷ Sự Lục” lên định rời , Giang Nguyệt Dạng thấy liền vội vàng bám theo, căn bản rõ hệ thống gì.

 

Nơi bọn họ đang là khu vực sâu bên trong tầng một của Tàng Thư Lâu, xung quanh lấy một bóng , ánh sáng còn lờ mờ u tối.

 

Ban đầu Giang Nguyệt Dạng còn cảm thấy gì, nhưng bây giờ nàng thấy nơi lành lạnh rợn cả gáy.

 

Thiếu niên cố ý rảo bước nhanh hơn: “Vừa ngươi bảo trêu đùa ngươi, là kẻ thù dai lắm đấy, cho nên cấm ngươi theo , hơn nữa giữ cách với ba trượng.”

 

Giang Nguyệt Dạng định giảo biện đôi câu thì hệ thống nhắc nhở: [Ký chủ, đống sách Khổng Tế Tửu cần ngươi vứt hết ở bên trong kìa.]

 

Nghe , bước chân Giang Nguyệt Dạng khựng , tiếp đó từ từ đầu về phía góc tối tăm u ám ở sâu bên trong .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-400-gap-quy-roi.html.]

 

Vừa nãy rõ ràng thấy tối đến mức đó nhỉ?

 

Nàng chằm chằm chỗ đó công tác tư tưởng một hồi lâu, đó đột ngột cúi gầm đầu chạy thục mạng trở .

 

Tay chân cuống cuồng nhặt hết sách đất lên, nàng nhanh chóng cắm đầu cắm cổ chạy bên ngoài.

 

Sau khi chạy thấy thiếu niên vẫn xa, nàng vội vàng chạy bám theo, chẳng thèm đoái hoài gì đến câu “cấm ngươi theo” của nữa.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nghe thấy tiếng bước chân phía ngày càng gần, thiếu niên tăng tốc bước nhanh ngoài.

 

Chẳng mấy chốc, hai đến sảnh ngoài.

 

Giang Nguyệt Dạng đặt đống sách tay lên mặt bàn, nghĩ bụng lát nữa về gọi Hứa Tranh cùng để tìm nốt những cuốn sách còn cho xong.

 

lúc , Yến Vương đang túm tai một thiếu niên từ phía dãy giá sách bên bước .

 

“Tam ca, , là Cửu đấy.”

 

“Hai đứa chúng mày đứa nào cũng thoát , đợi bắt đứa còn sẽ ăn đòn cùng một thể!”

 

Giang Nguyệt Dạng tiếng sang, đến khi rõ diện mạo của thiếu niên thì đột nhiên trợn tròn hai mắt.

 

Nàng chớp mắt thật mạnh một cái, vút một phát thu hồi tầm mắt sang thiếu niên bên cạnh đang định lén lút chuồn mất.

 

Tốt lắm, thế mà là một cặp song sinh!

 

Giang Nguyệt Dạng giận quá hóa , chặn đường lui của thiếu niên hướng về phía đằng xa hét lớn: “Yến Vương điện hạ.”

 

Yến Vương tiếng ngẩng đầu qua, thấy thiếu niên liền lập tức lệnh: “Tiểu Cửu, lăn qua đây cho !”

 

“Tam ca, mà!”

 

Thiếu niên lách qua Giang Nguyệt Dạng định tẩu thoát, chẳng buồn để tâm đến ca ca cùng một sinh ở phía .

 

Yến Vương túm lấy Bát hoàng t.ử sải bước về phía , : “Ta còn gì mà vội vàng phủ nhận , chuyện đó chắc chắn thoát khỏi can hệ với !

 

Tiểu Cửu, cứ suy nghĩ cho kỹ . Lúc nếu dám chạy, đợi đến khi bắt thì sẽ t.h.ả.m lắm đấy, đảm bảo.”

 

Nghe thấy câu , Cửu hoàng t.ử bỗng nhiên dừng bước, ủ rũ cúi gầm đầu đầy vẻ tuyệt vọng.

 

Chẳng mấy chốc, Yến Vương lôi Bát hoàng t.ử tới nơi .

 

Hắn bắt Bát hoàng t.ử và Cửu hoàng t.ử tới bên cạnh giá sách phạt: “Nào, hai đứa cho xem, các gì An Tiệp dư , tại chạy đến mặt lóc t.h.ả.m thiết như thế hả?”

 

Bởi vì Yến Vương là con thứ ba, Thái t.ử bận rộn học tập đạo trị quốc của bậc trữ quân, thể phân , cho nên đám từ đến nay đều do trông coi quản giáo.

 

Cho đến tận bây giờ, bọn họ hễ gây chuyện là đều do xử lý, những kẻ hại cũng quen thói tìm đến chỗ để đòi công đạo.

 

“Đệ , liên quan đến , là Cửu đấy!”

 

“Đâu , là Bát ca mà!”

 

Yến Vương nhếch khóe môi như hai bọn họ: “Các cần đùn đẩy trách nhiệm cho , thừa cả hai đứa đều phần. Nói mau, các gì An Tiệp dư ?”

 

“Tam ca, ở đây .” Hai đồng thanh .

 

Nghe , các quan viên đang hoặc xung quanh đều lặng lẽ cất bước ngoài, chỉ Giang Nguyệt Dạng là vẫn im nhúc nhích.

 

Yến Vương khẩy: “Bây giờ mới mất mặt ? Mau lên, khai báo cho rõ ràng để còn đ.á.n.h đòn.”

 

“Bọn gì bà ...” Bát hoàng t.ử mở miệng .

 

Cửu hoàng t.ử tiếp lời ngay đó: “Chỉ là vẽ hai con cóc ghẻ lên mặt bà thôi.”

 

“Rồi cạo trọc đầu bà một chút nữa.”

 

 

Loading...