Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 399: Ngươi Là Hoàng Tử Thì Ghê Gớm Lắm À? Ta Còn Là Công Chúa Đây!

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới những lời lẽ “dịu dàng” của Giang Thượng thư, Giang Nguyệt Dạng “tâm cam tình nguyện” bước chân đến Văn Uyên Các.

 

Vừa bước nơi , nàng thấy mấy vị Biên tu đang quây quần bên bàn luận công vụ.

 

Trông thấy nàng , tất cả đều đồng loạt ngừng thảo luận, ánh mắt nhất tề đổ dồn về phía nàng.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy bèn lịch sự nở nụ với mấy : “Chúc chư vị đại nhân năm mới bình an nha!”

 

Nghe , mấy vị Biên tu rối rít dậy chắp tay hành lễ với nàng: “Chúc Tiểu Giang đại nhân năm mới bình an.”

 

Cách đó xa, Hứa Tranh đang cắm cúi việc thấy động tĩnh bên cũng vội vàng dậy bước nhanh tới.

 

“Tiểu Giang đại nhân, ngài đến đây?”

 

Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng giật giật, hỏi câu chừng...

 

Hứa Tranh chợt nhận điều gì đó, ngượng ngùng sang chỗ khác đổi chủ đề: “Tiểu Giang đại nhân, hạ quan nhận thiệp chúc mừng năm mới do ngài , chữ và tranh vẽ đó thật sự quá đỗi xinh .”

 

“Hứa đại nhân quá khen .” Giang Nguyệt Dạng mỉm mấy mặt, “Ta chào hỏi Khổng Tế Tửu một tiếng .”

 

Mấy chắp tay, Giang Nguyệt Dạng gật đầu với bọn họ cất bước về phía phòng việc của Khổng Tế Tửu.

 

Chẳng mấy chốc, nàng tới cửa phòng.

 

Cốc cốc cốc!

 

Tiếng gõ cửa dứt, bên trong truyền giọng của Khổng Tế Tửu: “Vào .”

 

Giang Nguyệt Dạng đẩy cửa bước , Khổng Tế Tửu đang cúi đầu cái gì đó án thư, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

 

“Khổng Tế Tửu.”

 

Nghe thấy giọng của Giang Nguyệt Dạng, động tác tay Khổng Tế Tửu khựng , từ từ ngẩng đầu lên.

 

“Sao ngươi tới đây?” Ông thuận miệng hỏi một câu.

 

Giang Nguyệt Dạng giật giật khóe miệng, gượng hai tiếng đáp: “Hạ quan là quan viên của Văn Uyên Các, đương nhiên là đến để... việc .”

 

Lời ngay chính bản nàng cũng thấy chột .

 

Khổng Tế Tửu xong lời nàng, khóe miệng bất giác khẽ nhếch lên, câu buồn thật đấy.

 

Không khéo là Giang Nguyệt Dạng bắt gặp nụ thoáng qua nơi khóe miệng ông, nhất thời lúng túng khôn cùng.

 

Nàng ngượng ngùng ho khan hai tiếng: “Tế Tửu đại nhân, hạ quan phiền ngài việc nữa.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nói xong, nàng liền định rời .

 

“Chậm .” Khổng Tế Tửu cầm lấy hai tờ giấy bên tay đưa cho Giang Nguyệt Dạng, “Ngươi đến Tàng Thư Lâu tìm hết những cuốn sách ghi mang về đây cho .”

 

Giang Nguyệt Dạng nhận lấy tờ giấy liếc qua một lượt, sách bên đủ các chủng loại, ước chừng hơn mười loại, hai mươi mấy quyển.

 

Nàng âm thầm kêu khổ trong lòng, nhiều loại sách khác thế thì nàng tìm thế nào đây?

 

Thấy nàng vẫn chôn chân tại chỗ chịu , Khổng Tế Tửu cất tiếng thúc giục: “Còn mau tìm , ngây đó gì?”

 

“Vâng, hạ quan xin phép cáo lui.”

 

Ra khỏi phòng việc của Khổng Tế Tửu, Giang Nguyệt Dạng liền cầm danh sách sách sang Tàng Thư Lâu ở ngay bên cạnh.

 

Không lâu , nàng bước Tàng Thư Lâu, đây là thứ hai nàng đến nơi .

 

Nàng tìm Cam đại nhân phụ trách quản lý Tàng Thư Lâu , hỏi rõ quy tắc sắp xếp sách vở mới bắt đầu tìm sách.

 

Tuy nhiên, Cam đại nhân cho nàng .

 

Bởi vì sách trong Tàng Thư Lâu vô cùng nhiều, việc chỉnh lý sắp xếp nặng nề, vài đến đây sách xong đặt sách về vị trí cũ, cho nên một cuốn sách thể giá sách ban đầu của nó.

 

Quả nhiên, cuốn “Nhị Thập Tứ Sử” mà Giang Nguyệt Dạng cần tìm hề ở vị trí vốn .

 

Nàng những giá sách san sát mắt, ngập tràn những đầu sách dày đặc, vẻ mặt tràn đầy tuyệt vọng chán chường.

 

“Thế thì bảo tìm kiểu gì đây?”

 

lúc , hệ thống vang lên hai tiếng “bíp bíp” nhắc nhở.

 

Mắt Giang Nguyệt Dạng lập tức sáng rực lên, toe toét nịnh nọt: [Xem cái đầu óc của , thể quên mất Tiểu Qua đại nhân thần thông quảng đại chứ? Thật đáng đ.á.n.h đòn mà!]

 

Hệ thống kiêu ngạo hừ hừ hai tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-399-nguoi-la-hoang-tu-thi-ghe-gom-lam-a-ta-con-la-cong-chua-day.html.]

[Tiểu Qua đại nhân, xin hỏi cuốn “Nhị Thập Tứ Sử” hiện tại đang ?]

 

Sau đó, sự giúp đỡ của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng nhanh chóng tìm bảy tám cuốn sách trong danh sách.

 

Ngay khi nàng đang kiễng chân với lấy cuốn “Kim Cương Kinh” giá sách thì từ phía bỗng một bàn tay vươn , rút phắt cuốn “Kim Cương Kinh” khỏi giá sách.

 

Giang Nguyệt Dạng theo bản năng , đó thấy một thiếu niên mặt mày lạ lẫm đang thản nhiên lật xem cuốn “Kim Cương Kinh”.

 

“Kinh Phật chẳng chút nào.” Thiếu niên bĩu môi, nhét cuốn sách trả cho Giang Nguyệt Dạng, “Ta xem “Giang Hồ Dật Văn”, ngươi tìm giúp .”

 

Giang Nguyệt Dạng đầy đầu dấu chấm hỏi, im bất động chằm chằm thiếu niên mặt, trong lòng vô cùng cạn lời.

 

Ngươi là ai thế hả? Ngươi bảo tìm là tìm cho ngươi chắc?

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng nhúc nhích, thiếu niên hất cằm lên, hai tay khoanh n.g.ự.c : “Này Ngươi đực đó là ý gì? Bổn hoàng t.ử sai bảo nổi ngươi ?”

 

Hóa là một vị hoàng tử, hèn chi kiêu ngạo ngang ngược như .

 

Mặc dù thiếu niên mắt là một vị hoàng tử, nhưng Giang Nguyệt Dạng cũng chẳng chịu sự sai khiến của .

 

Chỉ thấy nàng chắp tay hành lễ với thiếu niên, cung kính : “Điện hạ thứ tội, thần còn nhiều sách tìm, những cuốn sách đó đều là Khổng Tế Tửu đang cần gấp, thực sự là rảnh...”

 

“Vừa đều thấy hết , ngươi tìm sách cực kỳ nhanh. Nếu ngươi chịu tìm giúp tức là bất kính với !” Thiếu niên cắt ngang lời nàng.

 

[Ngươi là hoàng t.ử thì ghê gớm lắm ? Ta còn là công chúa đây !] Giang Nguyệt Dạng tức tối mắng thầm trong lòng một câu.

 

Hệ thống cất tiếng châm dầu lửa: [Ký chủ, chúng việc gì chịu cái ấm ức , hét thẳng mặt , bảo sách gì thì tự mà tìm! Bà đây ngươi!]

 

Sắc mặt thiếu niên đổi, cứ thế khoanh tay Giang Nguyệt Dạng, xem xem nàng thực sự cứng cỏi đến thế .

 

Giang Nguyệt Dạng thèm để ý đến hệ thống, nặn một nụ hỏi: “Điện hạ xem cuốn sách nào ạ?”

 

Nghe thấy câu , thiếu niên đắc ý : ““Giang Hồ Dật Văn”, đừng tìm nhầm đấy.”

 

“Vâng, xin Điện hạ chờ một lát.”

 

Hệ thống chê bai: [Ký chủ, khinh bỉ ngươi!]

 

[Bớt nhảm , mau giúp xem cuốn “Giang Hồ Dật Văn” gì đó đang ở xó xỉnh nào.] Giang Nguyệt Dạng bất động thanh sắc liếc thiếu niên một cái, [Cái tên là kẻ khó chơi , tìm giúp thì đừng hòng yên .]

 

[Cuốn “Giang Hồ Dật Văn” ở...]

 

Giang Nguyệt Dạng men theo chỉ dẫn của hệ thống luồn lách qua những hàng giá sách dày đặc, đang bỗng nhiên vỗ nhẹ vai nàng một cái.

 

Bên tai truyền đến giọng chút quen thuộc: “Cái , đột nhiên xem “Quỷ Sự Lục” , tìm giúp .”

 

Giang Nguyệt Dạng giật đầu , thấy gương mặt thì hận thể đ.ấ.m cho một phát mặt .

 

“Ta đang chuyện với ngươi đấy, ngươi thấy hả?” Thiếu niên khẽ nhíu mày vẻ vui.

 

Giang Nguyệt Dạng nén cơn giận, nặn một nụ giả tạo: “Thần thấy , Điện hạ chờ một lát.”

 

Nói xong, nàng liền tức tối tìm “Quỷ Sự Lục”.

 

Rất nhanh, nàng tìm thấy cuốn “Quỷ Sự Lục” trong một góc khuất và cầm sách mặt thiếu niên.

 

Chỉ thấy nàng nở nụ giả lả đưa cuốn thoại bản trong tay cho thiếu niên: “Điện hạ, sách ngài cần đây.”

 

Thiếu niên nhận lấy cuốn thoại bản.

 

“Nếu Điện hạ còn việc gì khác thì thần xin phép...”

 

“Ngươi nhầm lẫn đấy!” Giọng của thiếu niên lộ rõ vẻ khó chịu, “Ta là cuốn “Giang Hồ Dật Văn” cơ mà.”

 

“Rõ ràng là Điện hạ xem “Quỷ Sự Lục”...”

 

“Ta xem “Quỷ Sự Lục” lúc nào? Cuốn xem từ lâu .” Thiếu niên nhét cuốn sách trả cho nàng, “Mau tìm “Giang Hồ Dật Văn” mang về đây cho .”

 

Nói xong, thiếu niên liền bỏ .

 

Giang Nguyệt Dạng vô cùng bốc hỏa, [Tên khốn kiếp , rõ ràng chính miệng bảo xem “Quỷ Sự Lục” mà! Tiểu Qua, ban nãy ngươi cũng thấy đúng ?]

 

[ , cũng thấy. Ký chủ, kệ xác , xem thoại bản thì bảo tự mà tìm.]

 

Giang Nguyệt Dạng hít sâu một , nghiến răng nghiến lợi hỏi: [“Giang Hồ Dật Văn” ở ?]

 

[Ký chủ, ngươi vẫn còn tìm giúp ?]

 

[Tìm chứ, tìm! Hắn mà dám trêu chọc thêm nữa, lập tức mách với Bệ hạ!]

 

 

Loading...