Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 398: Vung Đao Tự Cung

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Ta bảo là ông tự tay cắt phăng tiểu của .]

 

[ là kẻ tàn nhẫn mà!] Giang Nguyệt Dạng bất giác cảm thán, [Khoan , ông cắt bỏ thứ đó chứ?]

 

Nguyên Đế ném về phía Quý đại nhân ánh mắt tràn ngập vẻ khó hiểu, rốt cuộc là ông chán đàn ông đến mức nào mới thể tay tàn nhẫn như thế chứ?

 

Hay là ông cũng sở thích kỳ quặc gì, chẳng hạn như thích thái giám?

 

Yến Vương và Tề Vương theo bản năng xuống phần của , đó đồng loạt rùng ớn lạnh.

 

Hệ thống trả lời: [Bởi vì nhu cầu về phương diện của Quý đại nhân lớn.]

 

[Chỉ vì thế mà cắt bỏ thứ đó luôn ?] Giang Nguyệt Dạng cảm thấy cách quá mức cực đoan.

 

[ Quý phu nhân nghiện chuyện phòng the.]

 

Văn võ bá quan thầm suy tính, Quý đại nhân chỉ từng cưới một thê tử, hơn nữa nhiều năm hai hòa ly tái giá.

 

Chẳng lẽ năm đó họ hòa ly là vì Quý đại nhân vung đao tự cung?

 

Nghe thấy lời hệ thống , Giang Nguyệt Dạng khỏi nhướng mày, [Quý đại nhân là vì Quý phu nhân d.ụ.c cầu bất mãn nên mới tay tàn nhẫn với chính như ?]

 

[Ừm.]

 

[Chuyện ...]

 

Nguyên Đế & Văn võ bá quan: Phải d.ụ.c cầu bất mãn đến mức nào mới thể bức một đấng nam nhi đại trượng phu tự tay cắt phăng tiểu của chứ?

 

Hệ thống : [Quý phu nhân kể từ khi thành và viên phòng với Quý đại nhân thì như mở cánh cửa của thế giới mới, ngày nào cũng ân ái với Quý đại nhân.

 

Ban đầu, Quý đại nhân khá phối hợp, cuộc sống phu thê trôi qua hạnh phúc. về , mỗi ngày một còn thỏa mãn Quý phu nhân nữa .

 

Từ lúc trời chập tối cho tới khi rạng sáng, từ chỉ ân ái ban đêm đến ban ngày cũng , từ ân ái trong nhà đến ngoài cũng đòi hỏi.

 

Phát triển đến mức ở bên ngoài Quý phu nhân cũng nhịn nổi cơn thèm , Quý đại nhân bắt đầu cự tuyệt bà .

 

Nào ngờ, cự tuyệt cũng vô dụng, Quý phu nhân trực tiếp tranh thủ lúc Quý đại nhân đang ngủ mà “tự lực cánh sinh”.

 

Tình huống xảy nhiều , Quý đại nhân bèn đề nghị hòa ly với Quý phu nhân, nhưng Quý phu nhân đồng ý, còn yêu cầu Quý đại nhân tròn trách nhiệm của một trượng phu.

 

Đối mặt với nhu cầu như lang như hổ của Quý phu nhân, Quý đại nhân vô cùng hy vọng bản thể thận hư. đáng tiếc , cho dù cường độ đòi hỏi cao như của thê tử, ông vẫn cứ dũng mãnh lạ thường!]

 

Nguyên Đế: Cảm giác chút ngưỡng mộ thấy hổ thẹn đây?

 

Anh Quốc Công hâm mộ thôi, nếu ông mà dũng mãnh như thế thì phu nhân nhất định sẽ càng yêu thương ông hơn.

 

Chấn Quốc tướng quân tiếc nuối liếc phần của vị quan Trung Thư Xá Nhân một cái, thứ lợi hại nhường nỡ cắt bỏ cơ chứ?

 

là phung phí của trời mà!

 

Hữu tướng đại nhân bất giác hồi tưởng , Quý phu nhân dung mạo thanh thuần, qua chẳng hề giống kiểu sẽ d.ụ.c cầu bất mãn đến mức đó.

 

Yến Vương thì thầm nghĩ, cái chuyện đó thực sự sướng đến thế ?

 

Chỉ cần nhớ cảm giác khi A Y Mộc đè lên thấy khó chịu.

 

mà... lẽ đúng là cũng tệ thật.

 

Giang Nguyệt Dạng gì, đành im lặng cạn lời.

 

Hệ thống cũng chẳng để tâm, tiếp tục kể: [Quý đại nhân cảm thấy Quý phu nhân bệnh, nhưng chứng bệnh khó thành lời, đành trong phạm vi chịu đựng của cố gắng hết sức thỏa mãn bà .

 

Mãi cho đến một nọ tại hỷ yến, Quý phu nhân bất chấp tất cả, ép buộc ông phát sinh quan hệ ngay tại sương phòng của gia chủ, suýt chút nữa thì khác bắt quả tang, đến lúc ông mới thể nhịn nổi nữa.

 

Quý phu nhân sống c.h.ế.t chịu hòa ly, Quý đại nhân chẳng lý do chính đáng để hưu thê. Không còn cách nào khác, Quý đại nhân vì thoát khỏi cuộc sống như nên đành vung đao tự cung.

 

Một nhát đao hạ xuống, Quý phu nhân ôm lấy cái thứ đó đến đứt từng khúc ruột, còn Quý đại nhân thì suýt chút nữa mất mạng.]

 

Nguyên Đế hít sâu một khí lạnh, chỉ nghĩ thôi cũng thấy thốn tận rốn .

 

Hữu tướng khép chặt hai chân để cảm nhận sự tồn tại của thứ bên , khi xác định nó vẫn còn nguyên vẹn mới thở phào nhẹ nhõm một .

 

Anh Quốc Công lắc đầu đồng tình, dù chịu nổi chăng nữa cũng thể vung đao tự cung chứ!

 

Hạnh phúc ?

 

Giang Nguyệt Dạng quanh bốn phía, [Tiểu Qua, xin hỏi vị dũng sĩ tàn nhẫn là ai thế?]

 

[Người thứ sáu phía Tả tướng đại nhân chính là Quý đại nhân.]

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-398-vung-dao-tu-cung.html.]

Giang Nguyệt Dạng sang đếm đếm, [Vị Quý đại nhân trông dáng vẻ nhã nhặn lịch sự ghê, ngờ với bản tay tàn độc đến .]

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

[Quý phu nhân cũng ngờ Quý đại nhân vì ân ái với hành vi cực đoan bực , đả kích vô cùng nặng nề.

 

Cuối cùng, khi suy tính kỹ càng và vì nghĩ cho hạnh phúc nửa đời của , Quý phu nhân đồng ý hòa ly với Quý đại nhân.

 

Quý đại nhân đạt ước nguyện, vết thương thể lành cực kỳ nhanh chóng và cho đến tận bây giờ cũng từng hối hận về quyết định vung đao tự cung năm xưa.]

 

Nguyên Đế vẻ mặt đầy vẻ khó tin, thế mà hối hận ư?

 

Văn võ bá quan cũng ngờ Quý đại nhân hề hối hận, bọn họ vốn tưởng hiện tại ông chắc chắn hối hận đến xanh ruột chứ.

 

Đột nhiên họ chút tò mò Quý phu nhân mãnh liệt đến mức nào, thể ép một đàn ông tới bước đường mà vẫn hề hối tiếc.

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng ý định lên tiếng, hệ thống chủ động hỏi: [Ký chủ Quý đại nhân hề hối hận ?]

 

[Vì ?]

 

[Bởi vì đàn ông mà Quý phu nhân tái giá đó chịu nổi nhu cầu của bà , kiệt sức mà c.h.ế.t giường. Ông đang thầm may mắn vì sớm thoát khỏi Quý phu nhân, nếu c.h.ế.t là ông .]

 

Văn võ bá quan: Hóa vị trượng phu thứ hai của Quý phu nhân c.h.ế.t là vì lý do !

 

Yến Vương và Tề Vương bất giác cùng nuốt nước bọt, Quý phu nhân đáng sợ quá mất!

 

Giang Nguyệt Dạng sửng sốt, hồi lâu mới tìm giọng của , [Tiểu Qua, vẫn kể xong ?]

 

[Sắp .] Hệ thống , [Sau khi trượng phu qua đời, Quý phu nhân liền tự lập môn hộ. Gần đây, bà đang chuẩn tuyển rể ở rể. Ký chủ tuyển rể là ai ?]

 

[Là ai thế?]

 

Mọi nín thở chờ đợi.

 

Hệ thống liếc về một hướng nào đó, cố ý lề mề : [Người con rể chính là... Túc Quốc Công...]

 

Túc Quốc Công trừng đến hai mắt, đừng bậy bạ nha, ông đây con rể gì chứ!

 

Nguyên Đế và văn võ bá quan lập tức ném ánh mắt kỳ quặc về phía Túc Quốc Công, Túc Quốc Công phu nhân chẳng vẫn còn sống sờ sờ đó ?

 

Sao ông chạy rể nhà khác ?

 

[... con trai giả Kiều Thanh Bách kìa.] Hệ thống ngắt quãng một dài mới bổ sung nốt câu .

 

Túc Quốc Công nhíu chặt mày, cái hình gầy yếu mảnh khảnh của thằng nhãi đó mà chịu nổi nhu cầu của Quý phu nhân ?

 

[Hóa .]

 

[Là , là , chính là !] Hệ thống đột nhiên lên cơn phát điên hát ầm lên, [Tiểu quỷ của Diêm Vương sắp tới đòi mạng đây!]

 

Giang Nguyệt Dạng: [... Ý ngươi là sẽ c.h.ế.t ?]

 

[Ta nha.]

 

Nghe , Giang Nguyệt Dạng hỏi thêm nữa, Kiều Thanh Bách c.h.ế.t cũng chẳng liên quan gì đến nàng.

 

Hai khắc , buổi thiết triều kết thúc.

 

Giang Nguyệt Dạng móc hạt mắc ca còn ăn hết , ăn thong thả bước khỏi đại điện.

 

Đang ăn ngon lành thì từ hai bên bỗng hai bàn tay chìa . Nàng sang trái sang , là phụ nàng và Anh Quốc Công.

 

Giang Thượng thư và Anh Quốc Công một cái, hề ý định thu tay về.

 

Hết cách, Giang Nguyệt Dạng đành bốc cho mỗi một nắm hạt mắc ca.

 

Anh Quốc Công nhét một hạt miệng, khi nếm mùi vị thì hai mắt sáng rực lên: “Tiểu Giang đại nhân, thứ gọi là gì ?”

 

“Hạt mắc ca.”

 

“Ta mua.”

 

“Anh Quốc Công thể tới tiệm “Hoa Hạ Tạp Hóa Phô” hỏi thử xem , chỗ hạt mắc ca của cũng là do Dạ công t.ử tặng đấy.”

 

Lúc , Giang Thượng thư cất tiếng hỏi: “Dạng Dạng, bây giờ con xuất cung ?”

 

ạ!”

 

“Không đúng, bây giờ con đến Văn Uyên Các.”

 

“...”

 

 

Loading...