Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 397: Hắn Bị Khiếm Khuyết Cơ Thể

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khởi bẩm Bệ hạ, thần dự tính buổi bãi triều sẽ dẫn Lăng Tự thừa cùng chợ trưng bày khoai lang và khoai tây, để bách tính bước đầu nhận cũng như nếm thử phong vị thơm ngon của chúng.”

 

Nguyên Đế khẽ gật đầu, dời tầm mắt sang Quách Viện chính, đầy ẩn ý gọi: “Quách Viện chính.”

 

Quách Viện chính lập tức bước khỏi hàng: “Vi thần mượn y thư liên quan tới cổ trùng từ chỗ Linh Nhi cô nương, hiện đang cùng trong Thái Y Viện dốc lòng nghiên cứu.”

 

“Như .”

 

Nguyên Đế : “Đại Hạ đất rộng của nhiều, nhưng trái cây khan hiếm, những loại như dưa hấu, nho và lựu đều trông cậy cống phẩm từ Tây Vực.

 

Đồ của khác dâng lên ăn thấy ngọt, cũng chẳng thể thỏa mãn. Trẫm cho bách tính tự gieo trồng, tự cung tự cấp, chư khanh thấy thế nào?”

 

Hữu tướng bước tiên, chắp tay : “Bệ hạ thánh minh, nếu thể tự gieo trồng hoa quả, chỉ giúp bách tính thưởng thức thêm nhiều quả ngọt tươi ngon, mà còn thể gia tăng quốc lực của Đại Hạ .”

 

“Khởi bẩm Bệ hạ, thần cho rằng việc cần cân nhắc kỹ lưỡng. Tự gieo trồng trái cây tuy , nhưng cần tính đến các yếu tố như thổ nhưỡng và khí hậu, tuyệt đối thể mù quáng hành sự. Nhỡ trồng trọt thất bại, bách tính sẽ chịu tổn thất nặng nề.” Tả tướng bước khỏi hàng nhắc nhở.

 

“Hoa quả vốn vật phẩm thiết yếu trong cuộc sống, cũng một năm là thể thu hoạch ngay, bách tính nên lấy việc trồng lương thực trọng.

 

Ngoài , nếu nhà nhà đều đổ xô trồng cây ăn quả, tình trạng thiếu hụt lương thực e rằng sẽ càng thêm trầm trọng.” Tả tướng bồi thêm một câu.

 

Tư Nông Tự Khanh chắp tay bày tỏ quan điểm: “Thần thấy cần cố ý phổ biến việc trồng trái cây, cứ để bách tính tự lựa chọn.”

 

Văn võ bá quan đua lên tiếng, tán đồng, phản đối, cũng giữ thái độ trung lập.

 

Nguyên Đế lắng một vòng xong liền dừng ánh mắt lên Giang Nguyệt Dạng: “Giang Nguyệt Dạng, khanh thử xem cách nhận của thế nào.”

 

Ngay từ lúc Nguyên Đế nhắc tới chuyện trồng trọt trái cây, Giang Nguyệt Dạng Nguyên Đế nhất định sẽ điểm tên .

 

Quả nhiên, điều gì đến cũng sẽ đến.

 

Chỉ thấy nàng ung dung bước khỏi hàng: “Khởi bẩm Bệ hạ, Tả tướng đại nhân chí lý, lương thực là gốc rễ sinh tồn của bách tính, thể xem nhẹ.

 

việc trồng trái cây cũng ích lợi gì, nếu thể quy hoạch hợp lý thì cả hai thể song hành mà hề xung đột.

 

Thần cho rằng, tiên thể chọn một hộ dân ở vài địa phương khả năng gánh vác rủi ro để trồng thử nghiệm, đồng thời cử quan viên nông vụ tới hướng dẫn.

 

Nếu gieo trồng thất bại, triều đình sẽ cấp cho những hộ đó một khoản bồi thường nhất định. Nếu gieo trồng thành công, triều đình hãy từng bước nhân rộng .

 

Làm như ảnh hưởng tới sản lượng lương thực, giúp bách tính nếm vị ngọt từ việc trồng cây ăn trái.

 

Tuy nhiên song song với việc thúc đẩy gieo trồng, triều đình quy định rõ ruộng bỏ hoang, đem trồng cây ăn quả, hơn nữa diện tích trồng hoa quả định lượng cụ thể.

 

Ngoài , triều đình cũng sự định hướng hiệu quả để bách tính hiểu rằng hoa quả vật phẩm thiết yếu trong đời sống, lương thực mới là thứ bảo bối giúp con tránh khỏi nạn đói.”

 

“Thế nào gọi là định lượng?” Nguyên Đế hỏi dồn.

 

“Tức là quy định một hạn mức trần cho việc gieo trồng, hoặc quy định trồng bao nhiêu lương thực mới phép trồng bấy nhiêu hoa quả, lấy đó căn cứ bảo đảm nguồn cung lương thực cơ bản.”

 

Nguyên Đế xong khẽ gật đầu, định mở lời thì chẳng ngờ tiếng của Giang Nguyệt Dạng vang lên nữa.

 

“Có điều, bây giờ tới chuyện vẫn còn quá sớm, chúng hiện tại ngay cả hạt giống cũng , cũng chẳng trồng trọt thế nào. Có lòng tin là chuyện , nhưng thể cánh còn mọc mà mơ tưởng bay lượn chứ?”

 

Nguyên Đế: “......”

 

Văn võ bá quan: “......”

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô xem đang chuyện với ai hả? Cô ngáo !]

 

[Vãi chưởng! Nói hăng quá trớn mất .] Giang Nguyệt Dạng lúc mới sực nhận cái gì.

 

Nàng vội vàng chữa cháy: “Khởi bẩm Bệ hạ, ý của thần là việc gieo trồng hoa quả thể từ từ tiến hành, cần nóng vội nhất thời, cơm ngon sợ chín muộn mà. Hì hì”

 

Nguyên Đế lộ vẻ vui giận Giang Nguyệt Dạng một hồi, đó dời ánh mắt sang Tư Nông Tự Khanh: “Dư ái khanh, Trẫm trong kinh mới mở một tiệm chuyên bán trái cây, hạt giống lẽ thể tìm kiếm từ nơi đó.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Thần hiểu.”

 

“Khổng Tế Tửu, việc học t.ử ngoại bang Quốc T.ử Giám học tập, Quốc T.ử Giám chuẩn học xá, sách vở dùng cho việc giảng dạy...”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-397-han-bi-khiem-khuyet-co-the.html.]

Nguyên Đế cùng văn võ bá quan sang bàn bạc các việc khác, chuyện trồng cây ăn quả tạm thời dừng ở đây.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy thầm thở phào một , may mà Nguyên Đế đo chuyện nàng lỡ lời điện.

 

Nàng quan sát một lúc, xác định Nguyên Đế quả thực để bụng lời nàng , liền lén lút thò tay gian hệ thống lấy một hạt mắc-ca bóc sẵn vỏ nhét tọt miệng.

 

Vị đại thần cạnh nàng tình cờ liếc mắt sang liền bắt gặp ngay cảnh tượng . Thấy hai má nàng phúng phính phồng lên, nhai liếc Bệ hạ phía , ông khỏi bật thầm.

 

Hệ thống thấy thế liền bảo: [Ký chủ, tục ngữ câu: Ăn thịt ăn tỏi, độ ngon giảm một nửa. Ăn vặt thể thiếu drama để hóng dưa chứ?]

 

Lời vang lên, văn võ bá quan đều Giang Nguyệt Dạng đang phía lén lút ăn vụng .

 

Nguyên Đế dùng khóe mắt liếc Giang Nguyệt Dạng một cái, chỉ thấy nàng rút từ trong tay áo một thứ màu trắng nhét miệng, nhai nhồm nhoàm như một con chuột đồng nhỏ.

 

Trông đến là buồn .

 

Tề Vương (Ngũ hoàng tử) xoa xoa bụng, nuốt nước bọt ừng ực. Để giảm cân, tự ép mang đồ ăn vặt khi lên triều, giờ thì đói meo cả ruột .

 

Giang Thượng thư bất lực thở dài một , đó sờ sờ túi thơm đựng điểm tâm trong , rốt cuộc vẫn lấy .

 

Anh Quốc Công l.i.ế.m liếm môi, Tiểu Giang đại nhân lúc đang ăn món gì ngon thế nhỉ?

 

Yến Vương thì lén đầu một cái, dáng vẻ ăn vụng của Giang Nguyệt Dạng chọc , chẳng may kéo căng vết thương lành hẳn ở bụng.

 

Giang Nguyệt Dạng nhai hạt mắc-ca trong miệng bảo: [Mi hóng dưa của ai thì cứ hóng , cản mi .]

 

[Thế thì hóng dưa của Trung Thư Xá Nhân Quý đại nhân .]

 

Quý đại nhân từ từ mở đến mắt, giây tiếp theo, ông liền đoán quả dưa của là chuyện gì .

 

Chuyện đó mà bại lộ, ông liệu còn quan nữa ?

 

Giang Nguyệt Dạng rõ ai là Trung Thư Xá Nhân, nhưng điều đó ngăn nàng tò mò: [Trung Thư Xá Nhân dưa gì thế?]

 

[Cơ thể ông khiếm khuyết.]

 

[Khuyết chỗ nào?] Giang Nguyệt Dạng buột miệng hỏi.

 

[Chỗ .]

 

[Chỗ nào cơ?]

 

Nghe tới đây, văn võ bá quan bỗng chốc hiểu ý tứ mà hệ thống diễn đạt, gương mặt ai nấy đều bàng hoàng chấn động!

 

Chỗ đó của Quý đại nhân khiếm khuyết chứ?

 

Lúc , động tác nhai đồ ăn của Giang Nguyệt Dạng khựng , nàng vỡ lẽ , nhưng vẫn dám chắc.

 

[Tiểu Qua, mi cho rõ ràng xem nào.]

 

Hệ thống: [Quý đại nhân giống như Lý Tổng quản Lý Phúc Toàn , đều “họa mi”.]

 

Lý Phúc Toàn:...... Ở đây mỗi là thái giám thôi đúng ?

 

Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc trợn tròn mắt: [Sao ông giống Lý Phúc Toàn chứ?]

 

Văn võ bá quan cũng thầm đồng tình: đấy, ông giống Lý Phúc Toàn chứ?

 

Ông rõ ràng con cơ mà!

 

Chẳng lẽ con cái do ông tự sinh ?

 

Quý đại nhân cụp mắt xuống hạ bộ của , trong đáy mắt hề gợn lên một tia sóng nước.

 

[Là tự ông cắt bỏ đấy.]

 

[cái gì cơ nữa đấy?!!]

 

 

Loading...