Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 396: Tỏ Tình

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ai da”

 

Bên trong tiệm “Quả Lý Quả Khí”, Dạ Vô Hấn cửa tiệm thở dài thứ 108.

 

lúc y đang định thở dài thứ 109 thì Tống Hi Hòa dẫn theo tỳ nữ từ bên ngoài bước .

 

Dạ Vô Hấn đảo tròn mắt, mỉm đón tiếp: “Tống cô nương, hôm nay cô mua thứ gì?”

 

Từ khi “Hoa Hạ Tạp Hóa Phô” khai trương, Tống Hi Hòa cứ cách ba ngày tới ủng hộ một , chỉ để gặp mặt Dạ Vô Hấn.

 

Tiếc là ngoại trừ Giang Nguyệt Dạng , Dạ Vô Hấn chẳng hề để tâm đến bất kỳ cô nương nào khác, thế nên cũng nhận phần tình cảm của Tống Hi Hòa.

 

Y còn uyển chuyển nhắc nhở Tống Hi Hòa rằng tương ớt ăn nhiều dễ nóng trong , đại tiện khó khăn, khiến Tống Hi Hòa thẹn thùng ngớt.

 

Tống Hi Hòa đáp: “Nghe Dạ công t.ử mở một tiệm bán trái cây, liền tới mua một ít đem tặng bạn bè.”

 

“Tống cô nương mời bên .”

 

Dạ Vô Hấn dẫn Tống Hi Hòa về phía kệ hàng bày đào và chôm chôm: “Hai loại quả già trẻ gái trai đều thích ăn, thích hợp nhất để đem biếu tặng.”

 

“Vậy thì mua hai loại .”

 

Thương Lang lẳng lặng cảnh tượng , đó là những loại trái cây Giang cô nương thích nhất, thật tội nghiệp cho Tống cô nương.

 

Dạ Vô Hấn tươi hớn hở hỏi: “Tống cô nương mua bao nhiêu? Muốn tặng cho những ai thế? Tiểu điếm thể giao hàng tận nơi đấy.”

 

Tống Hi Hòa ban nãy chỉ buột miệng bừa, nào nghĩ tới chuyện sẽ tặng cho ai, y hỏi như liền nhất thời nghẹn lời.

 

Trong lúc bối rối, nàng đành bảo là tặng cho tỷ tỷ và tỷ phu của .

 

“Thế chẳng là nhà Giang Nguyệt Dạng ?” Nụ mặt Dạ Vô Hấn càng rạng rỡ hơn.

 

Sắc mặt Tống Hi Hòa cứng đờ, nàng dường như hiểu vì hôm nay y nhiệt tình với đến .

 

Y là đến gặp Dạng Dạng.

 

“Tống cô nương?”

 

“Ừm... đúng .” Tống Hi Hòa gượng , “Lát nữa sang nhà tỷ tỷ khách , dám phiền Dạ công t.ử giao hàng tận nơi nữa.”

 

“Không phiền , hai cô nương chân yếu tay mềm thế , xách nổi ngần hoa quả chứ.”

 

“Không cần , xe ngựa tới mà.”

 

Lời đến nước , Dạ Vô Hấn cũng tiện nài nỉ thêm, tiu nghỉu : “Vậy .”

 

Sau đó, Tống Hi Hòa lấy một giỏ đào và một giỏ chôm chôm, chật vật xách ngoài.

 

mới hai bước, nàng liền dừng chân .

 

Chỉ thấy nàng xách giỏ đào chôn chân tại đó, đang suy nghĩ điều gì.

 

Một lát , dường như hạ quyết tâm, nàng đặt giỏ đào xuống xoay rảo bước tiến về phía Dạ Vô Hấn.

 

Dạ Vô Hấn thấy nàng về phía , tưởng nàng đổi ý y giao hàng tận nơi, mặt lập tức nở nụ đon đả: “Tống cô nương đổi ý giao hàng tận cửa ?”

 

Tống Hi Hòa hít sâu một , lấy hết can đảm : “Dạ công tử, riêng với vài câu.”

 

Dạ Vô Hấn ngẩn , nụ mặt dần tắt ngấm.

 

“Công tử.”

 

Dạ Vô Hấn tiếng sang, chỉ thấy Thương Lang mặt chút biểu cảm vén tấm rèm dẫn hậu viện lên.

 

Tống Hi Hòa cất bước .

 

Dạ Vô Hấn ôm một bụng thắc mắc bước theo , lúc ngang qua Thương Lang, gã còn lớn nhỏ mà vỗ vỗ vai y một cái.

 

Y càng thêm hoang mang: “Ngươi chuyện gì ?”

 

Thương Lang gì.

 

Dạ Vô Hấn nhíu mày bước hậu viện, Tống Hi Hòa lúc đang lưng về phía y giữa sân.

 

“Tống cô nương, cô gì với thế?”

 

Tống Hi Hòa nắm chặt vạt váy chậm rãi xoay , ánh mắt kiên định nhưng cũng đầy căng thẳng Dạ Vô Hấn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-396-to-tinh.html.]

Nàng c.ắ.n môi, hạ quyết tâm thốt lên: “Dạ công tử, thích .”

 

Dạ Vô Hấn từ từ mở đến mắt, rõ ràng ngờ tới Tống Hi Hòa tỏ tình với .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Ta vốn thích ăn cay, cũng chẳng ăn cay, mỗi tới đây mua tương ớt chỉ vì gặp một . Nếu thể, xin hãy thử ở bên .” Tống Hi Hòa tiếp.

 

Một lát .

 

Dạ Vô Hấn lấy tinh thần, nghiêm túc Tống Hi Hòa đáp lời tỏ tình của nàng: “Tống cô nương, cảm ơn cô thích . thật , thể đón nhận phần tâm ý của cô.”

 

Những giọt nước mắt bất chợt lăn dài nơi khóe mi, Tống Hi Hòa nghiêng lau khóe mắt, giọng nghẹn ngào: “Rõ ràng sớm mà...”

 

“Cái gì cơ?”

 

“Có thể bày tỏ tâm ý với , còn gì hối tiếc nữa .” Tống Hi Hòa vội vàng gạt nước mắt nơi khóe mi, “Ta đây.”

 

Nói đoạn, nàng lướt qua Dạ Vô Hấn bước ngoài, vài bước dừng , đầy ẩn ý thốt lên một câu: “Nàng đính hôn .”

 

Bàn tay Dạ Vô Hấn siết chặt, cô quạnh cụp mắt xuống.

 

Tống Hi Hòa cúi gằm mặt rảo bước ngoài, lên xe ngựa liền dặn dò phu xe tới Giang gia.

 

Không bao lâu , cỗ xe ngựa dừng cổng phủ họ Giang.

 

Tống Hi Hòa nhảy xuống khỏi xe ngựa, túm váy chạy thục mạng trong, tỳ nữ tay xách hai giỏ hoa quả thở đuổi theo phía .

 

Khi tới Lãm Nguyệt Các, Giang Nguyệt Dạng đang ôm chặt Vân Nguyệt và Cổn Cổn sập mềm cọ qua cọ .

 

Thấy Tống Hi Hòa vội vã chạy , nàng khó hiểu gọi một tiếng: “Tiểu di?”

 

Lúc , tỳ nữ thở chạy tới bên cạnh Tống Hi Hòa dừng , hai giỏ hoa quả đặt bịch một tiếng xuống sàn đất.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy hoa quả đất, hai mắt lập tức sáng rực lên: “Tiểu di, di con thích ăn đào với chôm chôm thế? Còn mua nhiều thế nữa.”

 

Nghe thấy câu , Tống Hi Hòa bỗng òa lên một tiếng nức nở.

 

Hôm , gió tuyết tơi bời.

 

Giang Nguyệt Dạng chật vật bò dậy khỏi ổ chăn ấm, ý niệm từ quan bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

 

Mọi năm, những ngày thời tiết giá rét thế , nàng rúc trọn cả ngày trong chăn để sưởi ấm.

 

Giờ đây, nàng đội gió tuyết cung thượng triều.

 

Vất vả rửa mặt súc miệng xong, Hương Lăng ôm tới bộ quan phục hơ ấm hầu hạ nàng mặc , thắt cho nàng chiếc áo choàng thật dày, nhét tay một lò sưởi ấm.

 

“Tiểu thư, nô tỳ tiễn ngoài đấy.”

 

Giang Nguyệt Dạng đầu liếc Hương Lăng đang rụt cổ chuyện, xụi lơ mi mắt bảo: “Kể từ lúc bọn Thanh Chi tới đây, ngươi bao giờ tiễn ngoài .”

 

Nghe , Hương Lăng lúng túng trừ, đó từ từ nép cánh cửa vẫy vẫy tay.

 

Giang Nguyệt Dạng thở dài một dẫn theo Cốc Vũ khỏi cửa.

 

Kể từ khi Thanh Chi thai, nàng để Thanh Minh và Thanh Chi theo hầu nữa, đồng thời cũng tỏ rõ bọn họ thể rời bất cứ lúc nào.

 

bọn họ chọn rời .

 

Sở dĩ lúc ở cạnh nàng là vì cơ thể Thanh Chi vết thương ngầm, t.h.a.i khí định, cần tĩnh dưỡng an thai, còn Thanh Minh thì ở chăm sóc nàng .

 

Hơn hai khắc , Giang Nguyệt Dạng che ô cùng Anh Quốc Công tình cờ gặp đường tới cửa Thái Hòa Điện.

 

N Hai gấp ô thì gió tuyết liền tạnh hẳn, mặt trời còn ló rạng tầng mây.

 

Giang Nguyệt Dạng sa sầm mặt, cơn gió tuyết c.h.ế.t tiệt sớm tạnh muộn tạnh, cứ nhất quyết đợi nàng tới tận Thái Hòa Điện mới chịu dứt đúng ?

 

“Tiểu Giang đại nhân.”

 

Giang Nguyệt Dạng theo tiếng gọi.

 

Anh Quốc Công chỉ chỉ đại điện: “Không trong ?”

 

“Vào ngay đây ạ.”

 

Sau đó, hai bước trong. Sau khi an tọa bao lâu, Nguyên Đế liền ngự giá tới nơi.

 

Ông tới cất giọng hỏi: “Dư ái khanh, chuyện khoai lang tiến triển đến ?”

 

 

Loading...