Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 395: Bạch Lão Thái Gia Đã Ngủ Với Người Phụ Nữ Của Hoàng Đế?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Bởi vì Đào di nương là con gái của mụ .]
Giang Nguyệt Dạng dứt lời, Đào di nương vốn đang quỳ thẳng lưng tức khắc ngã bệt xuống đất, đáy mắt tràn ngập tuyệt vọng.
Bạch Lão thái gia nãy còn chắc chắn Đào di nương hại Bạch phu nhân , giờ thì chẳng còn mảy may nghi ngờ nữa.
Bạch Trạch bất giác nhớ chuyện bà t.ử đun nước phủ như thế nào. Theo lời phu nhân của , nàng thấy bà t.ử đó đám du côn lưu manh đ.ấ.m đá ngoài đường, sinh lòng thương xót nên mới tay cứu giúp.
Sau thấy bà t.ử khó khăn, mặt một vết sẹo bỏng lớn, nàng liền đưa về phủ.
Bà t.ử ít trầm mặc, chỉ vùi đầu việc của , cũng từng qua với ở các viện khác, khiến nảy sinh nghi ngờ.
Giang Nguyệt Dạng khẽ mở đến mắt vì ngạc nhiên: [Hóa là , hèn chi mụ phản bội Bạch đại nhân.]
[Bà t.ử đó cũng là một phận ly kỳ lắm đấy.]
Giang Nguyệt Dạng lập tức sáng mắt lên: [Ta thích nhất là kể chuyện, mau kể xem nào.]
Hệ thống đáp: [Bà t.ử đó thời trẻ là danh kỹ ở Dương Châu, bao công t.ử quan vì bà mà điên đảo mê mẩn.]
Phía , ánh mắt Bạch Trạch lạnh buốt chằm chằm Đào di nương, giọng u ám: “Đào di nương, bà bốn chữ “nhạn quá lưu ngân” ?
Ý của câu đó là, phàm là chuyện , dẫu thế nào cũng sẽ để dấu vết.
Cho nên... bà tự nhận tội ngay bây giờ, để gọi từng trong viện tra khảo?”
Đào di nương tự dẫu ngụy biện thế nào cũng vô ích, liên tục dập đầu: “Lão gia, sai , cầu xin nể tình sinh con đẻ cái cho mà tha cho .”
[Nhận tội nhanh thế ? Vừa nãy còn chối bay chối biến cơ mà?] Giang Nguyệt Dạng chút bất ngờ.
Hệ thống : [Ngay khoảnh khắc thấy Tẫn Tinh Thảo, Bạch đại nhân xác định ả là hung thủ . Chỉ cần theo manh mối điều tra, sớm muộn gì cũng ả thôi.
Ả lúc nhận thì lát nữa cũng nhận. Dù một loại cỏ chỉ mọc ở Nam Chiếu thể tự nhiên duyên cớ xuất hiện ở đây .]
Bạch Lão thái gia tiếp lời ngay đó: “Bà còn mặt mũi nào mà cầu xin tha thứ, đứa trẻ trong bụng con dâu cả là đích tôn của đấy!”
Giang Nguyệt Dạng gật gù: [Ả cũng ngốc thật, dám đường hoàng trồng cả Tẫn Tinh Thảo trong viện của .]
[Chắc tự tin là ai nhận Tẫn Tinh Thảo thôi.]
[Thôi ả nữa, tò mò về vị danh kỹ Dương Châu hơn.]
“Người .” Bạch Trạch lạnh lùng liếc Đào di nương đang quỳ rạp đất van xin, “Nhốt ả , lát nữa sẽ đích thẩm vấn.”
Dứt lời, tùy tùng của Bạch Trạch lập tức lôi Đào di nương .
Hệ thống: [Bà t.ử đó tên là Kiều Nương, sinh trong một gia đình nghèo khó, năm chín tuổi cha mê cờ b.ạ.c bán thanh lâu.]
Bạch Trạch bước gần với Giang Nguyệt Dạng: “Công chúa điện hạ, nơi dơ bẩn ô uế, xin mời ngài dời bước sang viện Ngô Đồng.”
Giang Nguyệt Dạng dậy: “Bạch phu nhân thăm khám , tình trạng cũng báo cho Bạch đại nhân rõ. Viện Ngô Đồng sẽ ghé nữa, xin cáo từ hồi phủ.”
“Hạ quan tiễn .”
Giang Nguyệt Dạng cùng Bạch Trạch rảo bước ngoài, hệ thống kể: [Tú bà thanh lâu vô , thấy Kiều Nương ngay là hạt giống mỹ nhân.
Quả nhiên ngoài dự đoán, theo năm tháng lớn lên, gương mặt non nớt thuở nào dần lột xác thành một dung nhan mị hoặc chúng sinh.
Dưới sự dạy dỗ của tú bà, Kiều Nương ca múa điêu luyện, cầm kỳ thi họa thứ đều tinh thông, nhưng học giỏi nhất vẫn là bản lĩnh quyến rũ đàn ông.
Năm mười lăm tuổi, Kiều Nương múa một điệu kinh hồng, chỉ một đêm danh tiếng vang dội khắp cả vùng Dương Châu.
Tú bà thanh lâu kiếm một món hời lớn, liền tuyên bố mười ngày sẽ mở đấu giá đêm đầu tiên của Kiều Nương, ai trả giá cao nhất sẽ .
Trong thời gian đó, danh tiếng xinh của Kiều Nương truyền bốn phương, thu hút ít mộ danh kéo đến.
Trong đó thiếu hoàng quốc thích, t.ử thế gia cùng những bậc tài t.ử học rộng tài cao, mà phụ của Bạch đại nhân cũng là một trong đó.]
Nghe tới đây, sắc mặt Bạch Trạch khựng , bước chân cũng chậm một nhịp, nhưng nhanh lấy tốc độ bình thường.
Bạch Lão thái gia tụt phía hai bước thì trực tiếp c.h.ế.t trân tại chỗ.
Nghe thấy câu cuối cùng của hệ thống, Giang Nguyệt Dạng theo bản năng hỏi: [Đào di nương là con gái của Lão Bạch đại nhân đấy chứ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-395-bach-lao-thai-gia-da-ngu-voi-nguoi-phu-nu-cua-hoang-de.html.]
Sắc mặt Bạch Trạch đại biến, Bạch Lão thái gia phía đờ đẫn cả , gương mặt tràn ngập vẻ luống cuống hoang mang.
Không đợi hệ thống trả lời, Giang Nguyệt Dạng bồi thêm một câu: [Nếu đúng là như thì hoang đường quá ! Hai họ con với cơ mà.]
Toàn Bạch Trạch căng cứng, kìm nín thở chờ đợi câu trả lời từ hệ thống.
[Tuy rằng... nhưng mà... tiếc Đào di nương con gái của Bạch Lão thái gia.]
Nghe thấy thế, Bạch Trạch lập tức thở phào nhẹ nhõm, hít một thật sâu.
Bạch Lão thái gia phía thì mềm nhũn cả bệt xuống đất.
[Thế Đào di nương là con gái của ai?] Giang Nguyệt Dạng gặng hỏi.
[Của một thư sinh bản địa ở Dương Châu, nhưng gã thư sinh đó Kiều Nương g.i.ế.c c.h.ế.t .]
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: [Khỏi , chắc chắn là g.i.ế.c vì tình thù .]
Hệ thống ừ một tiếng: [Ngày đấu giá đêm đầu tiên đó, vô mộ danh kéo đến vì Kiều Nương mà vung tiền như rác.
Cuối cùng, một vị công t.ử trẻ tuổi từ kinh thành tới giành đêm đầu tiên của Kiều Nương. Ký chủ, cô đoán xem vị công t.ử đó là ai?]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
[Bệ hạ?]
Hệ thống: [......]
Thấy hệ thống im lặng, Giang Nguyệt Dạng đoán trúng, kinh ngạc thốt lên: [Quả nhiên là Bệ hạ thật !]
[Ừm... Hoàng đế và Bạch Lão thái gia đều là khách làng chơi của Kiều Nương. Tính thì Bạch Lão thái gia cũng coi như từng ngủ với phụ nữ của Hoàng đế .]
Bạch Trạch: “......”
Bạch Trạch kín đáo quanh bốn phía, khi liếc thấy Cốc Vũ thì khỏi nghĩ thầm, khi Bệ hạ chuyện liệu nổi trận lôi đình ?
Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: [Không bảo Kiều Nương dung nhan mị hoặc chúng sinh ? Bệ hạ chuộc mang về? Còn để mặc cho bà tiếp khách trong thanh lâu thế.]
[Bởi vì Hoàng đế khi mua đêm đầu tiên của Kiều Nương xong thì cạn sạch tiền, còn bạc để chuộc cho Kiều Nương nữa.]
Giang Nguyệt Dạng: [......]
[Về kinh mấy hôm, Hoàng đế liền quên bẵng bà luôn.] Hệ thống tiếp.
[Hừ đàn ông.] Giang Nguyệt Dạng khẽ mỉa mai.
Trong lúc vô tình, hai tới cổng phủ.
Giang Nguyệt Dạng dừng bước, bỗng nhiên phát hiện Bạch Lão thái gia lưng, nhưng cũng nhiều lời hỏi han, chỉ : “Bạch đại nhân xin dừng bước.”
“Đa tạ Công chúa điện hạ, chúc Điện hạ thong thả.”
Giang Nguyệt Dạng khẽ gật đầu với , đó đỡ tay Cốc Vũ bước lên xe ngựa hỏi: [Kiều Nương và gã thư sinh rốt cuộc xảy chuyện kinh khủng gì thế?]
[Đêm đầu tiên của Kiều Nương tuy còn, nhưng vẫn nhiều kẻ thèm nếm trải xác nàng...]
Cùng với cỗ xe ngựa dần xa, tiếng lòng cũng dần biến mất khỏi tai, Bạch Trạch xoay trở .
Tại viện Ngô Đồng, Kiều Nương tỳ nữ cận của Bạch phu nhân cho trói gô từ lúc Bạch Trạch dẫn Giang Nguyệt Dạng rời .
Lúc , hai con đang quỳ rạp giữa sân viện.
Bạch Trạch trở viện Ngô Đồng, chẳng chẳng rằng liền sai đ.á.n.h hai con mỗi ba mươi roi .
Đánh xong ba mươi roi, mới tra hỏi Đào di nương Tẫn Tinh Thảo thể hoạt huyết hóa ứ, và lấy Tẫn Tinh Thảo từ .
Đào di nương dám giấu giếm, tường tận khai báo từ đầu đến đuôi.
Ở một diễn biến khác, hệ thống khi kể cho Giang Nguyệt Dạng xong chuyện gã thư sinh lừa Kiều Nương ngoài để nhiều nhục, Kiều Nương đó g.i.ế.c c.h.ế.t thư sinh, tự hủy hoại dung nhan trốn chạy thì cảm thán: [Kiều Nương phận lận đận, nhưng cũng tính là một cuộc đời truyền kỳ .
Dù nữa, bà chỉ ngủ với Hoàng đế, mà còn ngủ với cả Tiên đế, Hữu tướng đại nhân, Bạch Lão thái gia, Thám hoa lang cùng hàng loạt nhân vật kiệt xuất lẫy lừng!]
[Ha... ha...] Khóe môi Giang Nguyệt Dạng giật giật: [Không khi những đó chuyện thì trong lòng sẽ cảm tưởng gì đây.]