Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 393: Có Thù

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Nam Chiếu một loại d.ư.ợ.c thảo tên là “Tẫn Tinh Thảo”, thể hoạt huyết hóa ứ, tiêu viêm giảm đau, nhưng hiếm đến công hiệu của nó.](Hoàn là hư cấu, xin đừng tra cứu thực tế.)

 

Phụ nữ trong thời kỳ m.a.n.g t.h.a.i kiêng kỵ nhất là các loại t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ, bởi chỉ cần một chút bất cẩn là sẽ dẫn đến sảy thai.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Ý của ngươi là những Bạch phu nhân m.á.u đều là do “Tẫn Tinh Thảo”?]

 

[ , hại t.h.a.i nhi trong bụng bà .]

 

Sắc mặt Bạch Trạch tức khắc sa sầm xuống, hai tay siết chặt thành nắm đấm, khẽ run rẩy.

 

[Là ai hại Bạch phu nhân?]

 

[Ừm... là thất của phụ Bạch đại nhân, Đào di nương.]

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Bạch Trạch lập tức đỏ ngầu hai mắt. Ngay từ thứ hai phu nhân của ông máu, ông nghi ngờ kẻ hại phu nhân .

 

, ông chẳng tiếc chọc giận phụ , cho lục soát khắp phủ một lượt, viện của Đào di nương và con cái bà càng lục soát đến tận cùng ngóc ngách, nhưng ngặt nỗi hề tìm bất kỳ thứ gì độc loại t.h.u.ố.c gây sảy t.h.a.i như xạ hương.

 

Thậm chí ông còn điều tra bộ các tiệm t.h.u.ố.c lớn nhỏ trong kinh thành, nhưng tiệm nào cũng bảo mấy tháng gần đây hề bán các loại t.h.u.ố.c như xạ hương, t.h.u.ố.c phá t.h.a.i cũng chẳng bán mấy thang.

 

Hơn nữa, bữa ăn thường ngày cùng t.h.u.ố.c an t.h.a.i của phu nhân đều do đích ông kiểm tra qua.

 

Vào ngày xuất huyết thứ ba, ông còn nhờ thái y kiểm tra bộ đồ ăn, t.h.u.ố.c thang phu nhân uống ngày hôm đó, xiêm y đang mặc, đồ vật từng chạm qua, cách bài trí trong phòng cùng những gặp mặt, nhưng tất cả đều gì bất thường.

 

Sau một hồi lăn lộn vất vả, ông dần dần gạt bỏ suy nghĩ hại phu nhân, chuyển sang nghi ngờ là do thể chất của phu nhân vấn đề.

 

Mãi cho đến hôm nay thấy máu, phu nhân ngất xỉu, ông thể bận tâm nhiều như thế nữa, bất chấp trái ý phụ , sai đến Giang gia mời Tiểu Giang đại nhân qua đây.

 

Giang Nguyệt Dạng thu tay về, sang Bạch Trạch : “Nhìn từ mạch tượng của Bạch phu nhân, hẳn là phu nhân từng uống hoặc tiếp xúc qua với các loại d.ư.ợ.c liệu hoạt huyết hóa ứ.”

 

Bạch Trạch kìm nén xúc động g.i.ế.c c.h.ế.t Đào di nương, trầm mặt : “Đồ ăn thức uống của phu nhân đều qua hạ quan kiểm tra, tuyệt đối thể nào t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ .

 

Trong phủ hạ quan cũng sai lục soát cẩn thận, hề phát hiện ai lén cất giấu loại t.h.u.ố.c đó.”

 

Giang Nguyệt Dạng Bạch Trạch với ánh mắt đầy thâm ý: [Xem Bạch đại nhân từng nghi ngờ hại Bạch phu nhân, chỉ là tìm manh mối gì.

 

Tiểu Qua, ngươi Đào di nương cách nào dùng “Tẫn Tinh Thảo” thần quỷ để hại Bạch phu nhân ?]

 

[Trong sân viện của Đào di nương trồng “Tẫn Tinh Thảo”, bà nghiền nát “Tẫn Tinh Thảo” vắt lấy nước cốt, đó sai bà t.ử đun nước trong viện Bạch phu nhân lén hòa nước cốt “Tẫn Tinh Thảo” nước tắm của Bạch phu nhân.]

 

Giang Nguyệt Dạng tặc lưỡi hai tiếng: [Hèn chi Bạch đại nhân chẳng phát hiện cái gì, nước tắm đổ một cái là sạch bách chẳng còn dấu vết. Cây “Tẫn Tinh Thảo” ắt hẳn trông cũng gì nổi bật.]

 

Bạch Trạch xong liền nhớ tới t.h.ả.m cỏ trong viện của Đào di nương, thứ cỏ đó quả thật trông vô cùng bình thường, bất kỳ ai cũng chẳng thể ngờ đó là một loại d.ư.ợ.c thảo.

 

Giang Nguyệt Dạng thu hồi tầm mắt, cất bước suy nghĩ, lát hướng về phía Bạch Trạch hỏi: “Bạch đại nhân, một mối nghi vấn, ngài thể dẫn xem các nơi trong quý phủ ?”

 

“Nội t.ử nàng ...”

 

với việc tìm hung thủ Đào di nương , ông càng lo lắng cho thể của phu nhân hơn.

 

Giọng Bạch Trạch dứt, đợi Giang Nguyệt Dạng lên tiếng hỏi thì hệ thống chủ động : [Tạm thời , uống mấy thang t.h.u.ố.c an thai, tiếp xúc với t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ nữa là .]

 

[Không ngờ đứa bé cũng kiên cường phết, m.á.u bao nhiêu thế cơ mà.]

 

Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng liền trao cho Bạch Trạch một ánh mắt trấn an: “Bạch phu nhân cùng đứa bé trong bụng tạm thời việc gì, nhưng nếu như m.á.u thêm nữa thì e là lành ít dữ nhiều.”

 

Hệ thống: [Đâu do đứa bé kiên cường, là do t.h.u.ố.c của Cổ Lan quá đỉnh đấy chứ.]

 

Bạch Trạch thấy cả lớn lẫn trẻ con đều bình an vô sự bèn thở phào nhẹ nhõm một dài, sang bảo tỳ nữ: “Mấy các ngươi chăm sóc phu nhân cho thật .”

 

“Dạ.”

 

Tiếp đó ông một động tác mời về phía Giang Nguyệt Dạng: “Tiểu Giang đại nhân, xin mời theo hạ quan.”

 

Giang Nguyệt Dạng theo Bạch Trạch ngoài thắc mắc hỏi: [Chuyện t.h.u.ố.c của Cổ Lan là thế nào nữa ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-393-co-thu.html.]

 

[Sau khi Bạch phu nhân mang thai, Bạch đại nhân nhờ Lục Vân Đình gửi quà tạ lễ đến cho Cổ Lan, đó nhận một lọ An Thai Hoàn.]

 

[Cổ Lan chủ động cho ?] Giang Nguyệt Dạng vô cùng ngạc nhiên.

 

Bạch Trạch lúc nhận t.h.u.ố.c cũng kinh ngạc y như Giang Nguyệt Dạng bây giờ, theo cách của ông thì Cổ Lan tuyệt đối nhiệt tình bụng gì.

 

Hệ thống “ừm” một tiếng: [Thể chất của Bạch phu nhân , dẫu cho qua t.h.u.ố.c thang điều dưỡng mới hoài t.h.a.i đứa bé, nhưng giữ cũng muôn vàn khó khăn.

 

Nếu An Thai Hoàn của Cổ Lan thì ngay đầu tiên Bạch phu nhân máu, đứa bé bay màu từ lâu .]

 

Nghe đến đây, cả khuôn mặt Bạch Trạch tái xanh như chàm đổ, trong lúc vô ý còn c.ắ.n rách cả môi, vị tanh nồng của m.á.u lan tỏa nơi đầu lưỡi.

 

Ông đè nén cơn giận dữ ngập tràn trong lòng, trầm giọng hỏi: “Tiểu Giang đại nhân bảo hạ quan dẫn ngài xem các nơi trong phủ, tìm loại t.h.u.ố.c hoạt huyết hóa ứ ?”

 

.”

 

“Hạ quan một đối tượng nghi vấn, là chúng cứ tới chỗ bà xem thử nhé?”

 

Giang Nguyệt Dạng nhướng mày: “Được chứ, chẳng là ai thế?”

 

“Thiếp thất của phụ hạ quan, Đào di nương.”

 

[Bạch đại nhân và Đào di nương nhất định là xích mích khúc mắc, nếu chẳng nghi ngờ lên đầu bà .]

 

Hệ thống: [Bọn họ chỉ xích mích, mà còn cả huyết hải thâm thù chứ!]

 

[Thù oán gì thế?] Giang Nguyệt Dạng tò mò gặng hỏi.

 

[Thù g.i.ế.c con.]

 

Giang Nguyệt Dạng chấn kinh: [Bạch đại nhân g.i.ế.c con trai của Đào di nương á?]

 

[Không . Ký chủ còn nhớ kể với cô chuyện Bạch đại nhân phát hiện trong tộc họ Bạch kẻ buôn lậu, ông liền thu thập chứng cứ chuẩn đại nghĩa diệt ?]

 

[Không nhớ.]

 

Hệ thống: [... Con trai cả của Đào di nương hùn vốn với khác để buôn lậu, Bạch đại nhân thu thập chứng cứ bẩm báo lên Hoàng đế.

 

Hoàng đế nể tình ông đại nghĩa diệt nên truy cứu thể tộc nhân họ Bạch, chỉ c.h.é.m đầu con trai cả của Đào di nương cùng những kẻ buôn lậu khác. Kể từ đó, Đào di nương liền ghi hận Bạch đại nhân.]

 

[Phụ nữ việc gì khó phụ nữ chứ? Bà trả thù cho con trai thì hại Bạch đại nhân mới đúng chứ.]

 

Bạch Trạch: “...”

 

[Đào di nương hãm hại Bạch phu nhân chỉ đơn thuần là báo thù cho con trai, mà còn là vì chính bản nữa.]

 

[Nói thế là ?]

 

Hệ thống từ tốn giải thích: [Trước Bạch đại nhân cùng Bạch phu nhân con nối dõi, Bạch đại nhân chẳng chịu nạp , thế là phụ của Bạch đại nhân Bạch đại nhân nhận con trai của con thứ con thừa tự.

 

Cứ như thì bộ sản nghiệp của Bạch gia đều sẽ rơi tay một nhà Đào di nương. nếu như Bạch phu nhân sinh con thì ?]

 

Giang Nguyệt Dạng bừng tỉnh đại ngộ: [Thì là thế.]

 

Trong lúc chuyện, họ tới bên ngoài viện của Đào di nương.

 

Bạch Trạch dừng bước : “Tiểu Giang đại nhân, phía chính là viện của Đào di nương . Lát nữa thể sẽ xảy xung đột, xin ngài nhất định lưng hạ quan.”

 

Giang Nguyệt Dạng mỉm : “Bạch đại nhân cần lo lắng cho , Cốc Vũ một thể đ.á.n.h mười đứa đấy.”

 

Sau đó, họ cùng tới cổng viện, nhưng còn kịp bước trong thì bà t.ử canh cổng chặn .

 

Bạch Trạch quát lớn: “To gan!”

 

 

Loading...