Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 391: Các Người Có Tin Vào Duyên Phận Trời Định Không?
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dừng xe.”
Xe ngựa ngang qua bên cạnh Chu thái y và Thẩm Linh Sương liền từ từ dừng , Giang Nguyệt Dạng cạnh cửa sổ.
“Chu thái y.”
Chu thái y tiếng liền nghiêng đầu sang, thấy là Giang Nguyệt Dạng thì bất ngờ, nghĩ tới sẽ gặp Giang Nguyệt Dạng trong tình huống .
“Tiểu Giang đại nhân.”
Chu thái y chắp tay hành lễ với nàng, Thẩm Linh Sương cũng nhún gối chào.
Giang Nguyệt Dạng bước xuống xe ngựa, ánh mắt tự nhiên từ mặt Thẩm Linh Sương từ từ dời sang mặt Chu thái y.
Nàng mỉm cất tiếng hỏi: “Chu thái y ở Thái Y Viện trực ban, đây là định thế?”
“Hạ quan hôm nay vẫn đang trong kỳ nghỉ.”
Giang Nguyệt Dạng gật đầu một tiếng, tầm mắt chuyển sang Thẩm Linh Sương, rõ còn cố hỏi: “Vị cô nương là?”
“Vị là ái nữ của Đại Lý Tự Khanh, Thẩm cô nương Thẩm Linh Sương.” Chu thái y thành thật giới thiệu.
Thẩm Linh Sương hành lễ: “Linh Sương bái kiến Tiểu Giang đại nhân.”
[A a a... thật là Thẩm Linh Sương, còn tưởng là hai cô nương dung mạo giống chứ. Tiểu Qua, hai bọn họ bây giờ là thế nào ?] Giang Nguyệt Dạng vô cùng phấn khích.
Hệ thống liếc hai , giọng lười biếng: [Người ở ngay mắt, ký chủ hỏi bọn họ chẳng hơn ? Tự tận mắt chứng kiến duyên phận trời định dạo quanh một vòng lớn xem thế nào.]
Giang Nguyệt Dạng trong lòng kích động, ngoài mặt hề để lộ , mỉm khẽ gật đầu với Thẩm Linh Sương.
Nàng thăm dò hỏi: “Chu thái y và Thẩm cô nương đây là tình cờ gặp ?”
“Hạ quan hôm nay thấy tiết trời , nghĩ tới ngày mai , nên mới mời Thẩm cô nương ngoài đạp tuyết tìm mai.”
“Hửm?” Giang Nguyệt Dạng khẽ nhướng mày, nụ càng thêm sâu.
Sau đó, trong một gian nhã phòng bên cửa sổ của lâu.
Giang Nguyệt Dạng nhấp một ngụm do Chu thái y rót cho nàng, nhướng mí mắt hai đang đối diện.
“Hạ quan và Thẩm cô nương đang bàn chuyện hôn sự, chẳng mấy ngày nữa sẽ lễ đính ước.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng sặc nước một cái, ho liền mấy tiếng : “Hai vị đừng trách, quả thực đây từng hai nhà các vị qua với .”
Chu thái y nở nụ mỉm giải thích: “Trước hai nhà chúng quả thật qua , đều là chuyện gần đây cả.”
Giang Nguyệt Dạng trong lòng rạo rực, ngoài mặt vẻ ngượng ngùng : “Chu thái y, Thẩm cô nương, tính vốn tò mò, thể đường đột hỏi mấy câu ?”
Nghe thấy lời , Chu thái y trong lòng vui mừng, hôn sự của và Linh Sương rốt cuộc cũng thể thúc đẩy .
Bệ hạ và nhạc phụ tương lai dặn, thành với Linh Sương thì bắt buộc cho mối hôn sự quá mức đột ngột, để tránh cho Tiểu Giang đại nhân nghi ngờ.
Thẩm Linh Sương rụt rè gật đầu.
Chu thái y thì thản nhiên : “Tiểu Giang đại nhân lời gì cứ tự nhiên hỏi.”
Lời dứt, Giang Nguyệt Dạng liền nóng lòng hỏi ngay: “Không hai quen thế? Là hai nhà sắp xếp xem mắt ?”
[Hai nhà xem mắt á? Đâu thể nào chứ? Chu thái y giống loại thể bắt đầu đoạn tình mới liền tay như .] Giọng điệu của hệ thống mang theo một tia cợt xảo quyệt.
Chu thái y lắc đầu: “Không , hạ quan và Thẩm cô nương tình cờ quen ở tiệm thuốc.
Khi đó, trong tiệm t.h.u.ố.c đột nhiên một bệnh nhân đến. Thẩm cô nương trầm tĩnh ung dung, y thuật tinh thâm, dáng vẻ chút hoảng loạn khi đối mặt với tình huống khẩn cấp thật giống... ừm... khiến bằng con mắt khác.”
“Đều nhờ Chu thái y lúc tay tương trợ, nếu chỉ dựa một thì khó mà ứng phó nổi.”
Mấy lời thoái thác , bọn họ sớm chuẩn từ , chỉ đợi cho Giang Nguyệt Dạng . Đương nhiên, cách xem mắt bọn họ cũng từng nghĩ tới.
Thế nhưng Chu thái y nghĩ nghĩ , vẫn cảm thấy trong tình cảnh chịu tổn thương tình cảm như thế, sẽ xem mắt với một nữ t.ử xa lạ.
Vì , cách đó hợp lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-391-cac-nguoi-co-tin-vao-duyen-phan-troi-dinh-khong.html.]
Giang Nguyệt Dạng kích động hỏi: [Tiểu Qua, lưỡi của Chu thái y đột nhiên đổi hướng, là dáng vẻ Thẩm cô nương chữa bệnh cứu giống “Chu Nhược Thu” cùng trị bệnh đậu mùa năm xưa ?]
[Ta , ký chủ thấy đúng thì là đúng. Với đang cô kìa.]
[Ta thấy đúng là thế .]
Giang Nguyệt Dạng mỉm với hai : “Chu thái y, Thẩm cô nương, các vị tin duyên phận trời định ?”
“Tin chứ!” Chu thái y vô cùng nghiêm túc trả lời.
Giang Nguyệt Dạng ngơ ngác, nàng vốn tưởng Chu thái y thấy lời sẽ lấy khó hiểu, nào ngờ trả lời dứt khoát và nghiêm túc đến .
Thẩm Linh Sương dịu dàng đáp: “Linh Sương cũng tin.”
“Duyên phận quả thực kỳ diệu.” Giang Nguyệt Dạng từ từ dậy, “Ta phiền nữa, chúc hai một câu bách niên giai lão.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đa tạ Tiểu Giang đại nhân.” Hai đồng thanh cảm tạ.
Ngay đó, Chu thái y đầy ẩn ý : “Tiểu Giang đại nhân, để hạ quan tiễn ngài.”
Giang Nguyệt Dạng dáng vẻ đó của là lời với , bèn gật đầu.
“Sương Nhi, một lát về.”
Giang Nguyệt Dạng thấy cách Chu thái y xưng hô với Thẩm Linh Sương thì bất giác nhướng mày, quan hệ của hai mật đến mức ?
Cũng , sắp sửa thành mà.
Sau đó, Chu thái y liền tiễn Giang Nguyệt Dạng ngoài.
Bọn họ khỏi cửa gian phòng bao xa, Chu thái y liền dừng bước.
Hắn hạ thấp giọng hỏi: “Tiểu Giang đại nhân vì hạ quan tin duyên phận trời định ?”
“Vì ?”
“Bởi vì hạ quan và Sương Nhi chính là như thế.” Chu thái y khẽ giải thích, “Cách đây ít lâu, hạ quan một chuyện, chuyện đó từng khiến hạ quan đau đớn khôn nguôi.”
[Tiểu Qua, đang đến chuyện Chu Nhược Thu là cùng cha khác của ?]
[Chắc là .]
Chu thái y dừng một chút tiếp: “ cũng chính nhờ chuyện đó, hạ quan mới thể tìm đúng .”
Hệ thống : [Lời của Chu thái y như thể Thẩm Linh Sương mới chính là cô nương mà thích .]
[Ta cũng cảm giác , chẳng lẽ Chu Nhược Thu thẳng thắn thú nhận tất cả với Chu thái y ?]
Nghe tiếng lòng đối thoại của bọn họ, Chu thái y âm thầm thở phào một , chuyện đều đang phát triển đúng theo kế hoạch của .
Giang Nguyệt Dạng tuy rõ sự nhưng vẫn giả vờ hiểu hỏi: “Chu thái y cớ những chuyện với ?”
Nghe thấy , Chu thái y vẻ mặt đầy nghiêm túc Giang Nguyệt Dạng : “Tiểu Giang đại nhân, ngài và Lục tướng quân cũng là duyên phận trời định đấy!”
[Hắn cảm thấy và A Việt ở bên gặp nhiều trắc trở nên mới cố ý mấy lời để cổ vũ ?]
Hệ thống gượng hai tiếng, khẳng định chắc nịch một tiếng “Phải”.
Khóe miệng Giang Nguyệt Dạng co giật một chút: “A Việt mà ngươi thế nhất định sẽ vui lắm.”
Lúc , lên lầu.
Giang Nguyệt Dạng liền : “Chu thái y cần tiễn nữa .”
“Tiểu Giang đại nhân thong thả.”
Bước khỏi lâu, Giang Nguyệt Dạng bỗng cảm thấy những bông tuyết rơi từ trời xuống dường như cũng ấm áp hơn nhiều.
Trải qua bao thăng trầm quanh co, bọn họ vẫn thể tới bên , thật bao.