Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 390: Nàng Không Sống Nổi Thì Đừng Ai Sống Nữa!
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Đứa con gái thứ hai của Quan đại nhân c.h.ế.t vì giáo điều lễ nghi của thời đại , c.h.ế.t vì sự nh.ụ.c m.ạ của Quan đại nhân.
Nhà họ Quan gia cảnh bần hàn, bạc Quan đại nhân kiếm từ việc chép sách cho hiệu sách và thư thuê căn bản giải quyết nổi cơm ăn áo mặc, cho nên nhị nữ nhi của ông từ nhỏ lên núi hái t.h.u.ố.c bán cho hiệu thuốc.
Năm mười ba tuổi, nhị nữ nhi của Quan đại nhân lên núi hái t.h.u.ố.c may trượt chân ngã xuống vách núi. May mắn một thợ săn cứu giúp, giữ một mạng.
Thế nhưng lúc nhị nữ nhi của Quan đại nhân ngã xuống vách núi, y phục rách nát, cũng cành cây cào xước mấy vết thương sâu.
Vì vết thương sâu, kịp thời cầm m.á.u sẽ nguy hiểm đến tính mạng, nên thợ săn khi cô nương đó đồng ý, liền giúp nàng xử lý vết thương , cõng nàng về nhà.
Quan đại nhân thấy con gái y phục chỉnh tề một nam nhân cõng về nhà, vết thương còn dùng y phục của nam nhân quấn , tức khắc giận dữ mắng c.h.ử.i cô nương đó tự trọng, chẳng liêm sỉ, mất hết thể diện của ông !
Bất kể cô nương đó giải thích thế nào, Quan đại nhân đều lọt tai. Thậm chí còn bảo, nếu nàng mà tự trọng thì dù bò cũng bò về, c.h.ế.t cũng để cho nam nhân xa lạ thấy thể!]
Giang Nguyệt Dạng giận sôi máu: [Con gái ruột của trọng thương, suýt nữa mất cả mạng! Kết quả thứ ông thấy chỉ là mấy cái giáo điều lễ giáo phong kiến hủ bại! Ông xứng một cha!]
Nguyên Đế liếc văn võ bá quan một lượt, tự thấy điện ắt hẳn cũng ít cha như thế .
Giáo điều lễ nghi đối với nữ t.ử quả thực quá đỗi hà khắc...
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Anh Quốc Công vốn hết mực thương yêu con gái lập tức đỏ hoe vành mắt, cô nương chính cha đẻ coi thường như , trong lòng đau đớn đến nhường nào chứ?
Túc Quốc Công cũng chẳng chịu nổi mấy chuyện , ông chỉ hận thể nâng niu con gái đầu quả tim, một câu nặng lời cũng nỡ .
Những lời đó, ông thôi thấy nghẹn lòng, huống chi là một cô bé mới tròn mười ba tuổi.
Yến Vương từ nhỏ tính tình phóng khoáng câu nệ tiểu tiết, lẽ do ở cạnh Giang Nguyệt Dạng lâu ngày.
Hắn cảm thấy trong tình cảnh đó, nhờ giúp xử lý vết thương cõng về nhà chẳng qua là chuyện bất đắc dĩ.
Lôi kéo chuyện tự trọng, chẳng liêm sỉ thì quả thực quá mức nghiêm trọng .
Lại thêm mấy vị quan viên lén Giang Nguyệt Dạng, trong lòng thầm nghĩ, nếu Tiểu Giang đại nhân mà là con gái của Quan đại nhân thì chắc chắn Quan đại nhân sẽ dạy dỗ cho một bài học nhớ đời!
Nàng mà sống nổi thì đừng hòng ai sống yên!
Quan đại nhân hốc mắt ươn ướt, trái tim từng cơn thắt đau đớn, lúc mới hối hận khôn cùng!
Hệ thống thở dài một thật thướt tha, tiếp tục : [Quan đại nhân cho rằng con gái nam nhân xa lạ thấy thể, chẳng khác nào mất sự trong trắng, chỉ gả cho thợ săn mới thể tránh khỏi những lời gièm pha đàm tiếu.
thợ săn sớm ý trung nhân, thế nào cũng chịu cưới con gái của Quan đại nhân.
Con gái Quan đại nhân chịu nổi sự mắng nhiếc của cha, càng kẻ lấy oán báo ân, bèn thắt cổ tự vẫn.]
Mọi ngầm thở dài thổn thức, độ tuổi như hoa như ngọc mà cứ thế mất mạng, đúng là bi ai !
Thái t.ử lắc đầu, cớ dùng lầm của kẻ khác để trừng phạt chính chứ?
Nếu như nữ t.ử thế gian đều phóng khoáng tiêu sái, thấu suốt vui vẻ như Giang cô nương thì bao!
Yến Vương trong lòng bất bình phẫn nộ, nếu là , dẫu tự sát cũng kéo Quan đại nhân đệm lưng cùng c.h.ế.t, để tránh ông gieo họa cho các tỷ khác!
Tần Thời thì âm thầm suy tính, tình huống gián tiếp hại c.h.ế.t mạng thế thể định tội ?
Hình như thể cho lắm...
Tần Thời còn đang nghĩ ngợi thì bên Nguyên Đế quyết định bãi quan trục xuất Quan đại nhân khỏi triều đình!
Giang Nguyệt Dạng trừng mắt chằm chằm lưng Quan đại nhân, hận thể lao lên đá cho ông hai cước ngay lúc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-390-nang-khong-song-noi-thi-dung-ai-song-nua.html.]
Nàng giận đùng đùng : [Liên tiếp bức t.ử hai đứa con gái, ban đêm ông cũng ngủ ngon giấc cơ đấy!]
[Người ngủ ngon lành cành đào luôn nhé! Ngày thứ hai khi con gái thắt cổ c.h.ế.t, ông vẫn như việc gì sách chữ, ngoài thăm thú bạn bè bè bạn, căn bản chẳng hề cảm thấy là do chính bức tử.]
Giang Nguyệt Dạng khẩy hai tiếng: [Ta đoán ông chỉ nghĩ con gái tự thấy còn mặt mũi nào gặp ai, với cha nên mới tự sát thôi.]
Nghe thấy lời , Quan đại nhân chợt ngây , hồi đó hình như đúng là ông nghĩ như thật.
Thậm chí còn thở phào nhẹ nhõm một ...
[Từ những hành vi đó của ông thể thấy, hồi đó quả thực ông nghĩ như . Nói chừng, ông còn cảm thấy con gái đáng c.h.ế.t chứ.]
Văn võ bá quan: “...”
Giang Nguyệt Dạng giận đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng liên hồi, hít sâu một hỏi: [Lúc nãy mi bảo ông bức t.ử ba đứa con gái, thế đứa cuối cùng c.h.ế.t ?]
[Đứa cuối cùng là trượng phu lỡ tay đ.á.n.h c.h.ế.t, trong đó cũng thiếu phần hủ bại cổ hủ của Quan đại nhân.]
Giang Nguyệt Dạng cau mày: [Rốt cuộc là thế nào?]
[Năm Quan đại nhân đỗ cử nhân, ông đem đứa con gái duy nhất còn gả để đổi lấy sính lễ, dùng lộ phí lên kinh ứng thí.
Năm đó, ông toại nguyện ước mơ, nhưng con gái ông rơi cảnh địa ngục trần gian, trượng phu đ.á.n.h đập, chồng giày vò hành hạ.
Con gái ông chịu nổi những chuỗi ngày như thế, bèn chạy về nhà cầu cứu Quan đại nhân, hòa ly với trượng phu.
Quan đại nhân bảo xưa nay nữ t.ử xuất giá tòng phu, hòa ly thì còn thể thống gì nữa, bảo nàng nhẫn nhịn một chút là qua thôi.
Ai ngờ, trượng phu của con gái ông say khướt, khống chế lực tay, một cú xô mạnh khiến nàng ngã nhào, đập đầu góc bàn c.h.ế.t ngay tại chỗ.]
Giang Nguyệt Dạng giận quá hóa : [Khá cho một Quan đại nhân hủ bại đến cùng cực, tính mạng của ba đứa con gái cứ thế ông hủy hoại !
Ba cô nương đầu t.h.a.i con gái của ông , đúng là xui xẻo tám đời!
Loại , xứng cha, xứng ở triều đường, càng xứng sống cõi đời !]
Hệ thống liếc Quan đại nhân, giọng nhẹ bẫng: [Người những cưới vợ kế xinh như hoa, mà còn sinh quý t.ử bảo bối, còn thăng quan tiến chức vùn vụt, sống nhơn nhơn sung sướng kìa.]
[Ông trời mắt!] Giang Nguyệt Dạng phẫn nộ quát đến một tiếng.
Nguyên Đế thầm phụ họa trong lòng: Ông trời mắt thì trẫm mắt.
Yến Vương nhếch môi khẽ, trải qua phen , con đường quan lộ của ông coi như chấm hết .
Những quan viên từng Quan đại nhân hặc tấu thì vui mừng khôn xiết, cuối cùng cũng còn ai suốt ngày chằm chằm soi mói từng lời cử chỉ của bọn họ nữa !
Giang Nguyệt Dạng giận đến phát điên, mồm mép liên tục c.h.ử.i rủa Quan đại nhân mấy trăm ngừng nghỉ.
Nguyên Đế và văn võ bá quan đầu tiên tận mắt chứng kiến công lực c.h.ử.i của Giang Nguyệt Dạng, những lời mắng c.h.ử.i thật sự chẳng hề trùng lặp câu nào.
Cuối cùng, Nguyên Đế lo lắng nàng tức giận hại , bèn tìm một thời cơ bảo Lý Phúc Toàn tuyên bố bãi triều.
Lúc Anh Quốc Công ngang qua bên cạnh nàng, còn ngầm giơ ngón tay cái thán phục.
Giang Nguyệt Dạng lườm xéo Quan đại nhân thêm một cái, ôm trọn một bụng lửa giận rời khỏi hoàng cung.
Trên đường về nhà, nàng trông thấy Chu thái y và Thẩm Linh Sương đang sóng vai phố.