Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 39: Quốc Tử Giám

Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giờ Mùi (13 giờ), Giang Nguyệt Dạng ôm tập thơ bước khỏi hoàng cung.

 

Nàng vốn tưởng sẽ bộ một mạch về nhà, chẳng ngờ Thanh Chi đ.á.n.h xe ngựa chờ sẵn ngoài cửa cung .

 

Giang Nguyệt Dạng kinh ngạc hỏi: “Thanh Chi, ngươi ở đây?”

 

“Tiểu thư, nô tỳ vốn hề về mà.”

 

Thực nàng về. Chỉ là lúc Giang Nguyệt Dạng bước chân khỏi Văn Uyên Các, của Nguyên Đế bí mật thông báo cho Thanh Chi .

 

“Lần đừng nữa.” Giang Nguyệt Dạng dẫm lên ghế đẩu bước lên xe ngựa: “Cứ đợi suốt ở bên ngoài thế chán c.h.ế.t !”

 

“Nô tỳ quen ạ, hơn nữa tối qua tiểu thư mới gặp thích khách, cẩn thận chút vẫn hơn.”

 

“Ta ở trong cung an lắm.”

 

chẳng tiểu thư mới đột ngột xuất cung đó ?”

 

Giang Nguyệt Dạng nghĩ ngợi một chút : “Sau ngày nào cũng sẽ xuất cung giờ , ngươi cần canh mãi ngoài cửa cung , đến giờ hãy tới đón .”

 

“Vâng.”

 

Xe ngựa chậm rãi chuyển bánh, Thanh Chi hỏi: “Tiểu thư, về thẳng nhà luôn ạ?”

 

“Không, Quốc T.ử Giám.”

 

Kể từ khi tự do ngoài, nàng còn kịp dạo khắp nơi thì Bệ hạ ban chức quan .

 

Mấy ngày nay, nếu lên triều thì cũng là ru rú ở trong nhà.

 

Từ lâu nàng đến chiêm ngưỡng Quốc T.ử Giám trong truyền thuyết .

 

Tuy rằng Quốc T.ử Giám trong lịch sử Hoa Hạ, nhưng dù cũng là Quốc T.ử Giám mà.

 

Hơn nữa, nàng tới xem thử kẻ nào dám vu oan giá họa cho ca ca nàng!

 

Quốc T.ử Giám cách hoàng cung xa lắm, chừng một khắc là tới nơi.

 

Nghe , Quốc T.ử Giám rảnh rỗi miễn .

 

Giang Nguyệt Dạng vốn nghĩ sẽ tốn chút nước bọt mới , nào ngờ gác cổng đến cản cũng chẳng thèm cản.

 

Nàng cứ thế hiên ngang bước trong.

 

Hơn nữa, còn thông suốt gặp chút trở ngại nào mà thẳng tới Quốc T.ử Học của Quốc T.ử Giám.

 

Quốc T.ử Giám bao gồm Quốc T.ử Học, Thái Học, Tứ Môn Học, Toán Học, Thư Học và Luật Học.

 

Trong đó, Quốc T.ử Học ngưỡng cửa gia thế cao nhất.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ca ca nàng chính là đang học ở Quốc T.ử Học!

 

Giang Nguyệt Dạng cúi đầu bộ quan phục màu đỏ thắm , chậc chậc hai tiếng cảm thán: “Không ngờ bộ quan phục công dụng nha.”

 

[Cảm nhận cái lợi của việc quan chứ gì?]

 

[Ừm. Nếu lên triều nữa thì càng tuyệt vời hơn.]

 

Ở Đại Hạ tất cả quan viên đều tư cách lên triều, chỉ quan viên từ lục phẩm trở lên mới đủ điều kiện chầu.

 

Hơn nữa, một nha môn cho dù đạt đủ phẩm cấp cũng tư cách, ví dụ như thái y của Thái Y Viện.

 

Cả Thái Y Viện chỉ Thái Y Viện Viện chính mới lên triều, nhưng ông bình thường cũng chẳng mấy khi , bởi vì căn bản chẳng việc gì để tấu báo.

 

Giang Nguyệt Dạng ngưỡng mộ ông nhất trần đời, bởi vì nàng cũng chẳng gì để cả, thế mà Bệ hạ cứ nhất quyết bắt nàng lên triều cho bằng .

 

Hệ thống: [Ký chủ, cô cứ đủ .]

 

Dứt lời, phía truyền đến tiếng sách vang vang sang sảng. Trong lúc bất tri bất giác, bọn họ tới bên ngoài một gian phòng học của Quốc T.ử Học.

 

Giang Nguyệt Dạng bước tới bên cửa sổ, một môn sinh đang trả lời câu hỏi do học quan đưa .

 

Câu trả lời dẫn kinh điểm tích vô cùng lưu loát khiến học quan bục giảng hài lòng gật đầu lia lịa.

 

Giang Nguyệt Dạng đảo mắt quanh phòng học một lượt, thấy ca ca nên tiếp tục cất bước về phía .

 

Lúc , môn sinh chú ý tới Giang Nguyệt Dạng.

 

Người nọ chọc chọc tay bạn cùng bàn: “Nhìn kìa, nữ quan Bệ hạ phong tước đang ở bên ngoài kìa.”

 

Chuyện Nguyên Đế bất chấp sự phản đối của văn võ bá quan, sắc phong cho một cô nương quan lớn ngũ phẩm sớm truyền khắp bàn dân thiên hạ ở kinh thành.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-39-quoc-tu-giam.html.]

vì nguyên do gì mà phong quan thì phần lớn dân kinh thành mù tịt.

 

Người bạn cùng bàn theo hướng tay chỉ, quả nhiên trông thấy một cô nương mặc quan phục đang dạo bên ngoài.

 

“Giờ nàng ở đây?”

 

“Chắc chắn là tới đòi công đạo cho Giang Tuần , phen trò để xem đây.”

 

Lời xì xào bàn tán của hai thu hút sự chú ý của những xung quanh, chẳng mấy chốc, cả phòng học đều đồng loạt hướng mắt về phía Giang Nguyệt Dạng.

 

Đến cả học quan bục giảng cũng sang.

 

Có lẽ cảm nhận ánh mắt đổ dồn về phía , Giang Nguyệt Dạng chậm rãi đầu , chợt nhận tất cả đều đang chằm chằm .

 

Nàng nhất thời chút luống cuống tay chân.

 

Học quan bục giảng thấy bèn lên tiếng: “Nhìn cái gì mà ? Sắp sửa đại khảo đến nơi , các ngươi còn rảnh rỗi mà đông ngó tây , !”

 

Đám môn sinh theo phản xạ rụt cổ một cái, lập tức dời tầm mắt trở bục giảng.

 

Học quan khẽ gật đầu chào Giang Nguyệt Dạng, nàng cũng gật đầu đáp lễ, đó tiếp tục bước tới phía .

 

Đi qua thêm một phòng học nữa, Giang Nguyệt Dạng mới tìm thấy ca ca .

 

Chỉ thấy Giang Tuần đang ngay ngắn chỉnh tề, nhưng ở vị trí bên cạnh đang trợn mắt trừng trừng, ngừng chỉ trỏ mỉa mai .

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Kẻ đó là ai thế? Sao mà hống hách ngông cuồng chứ.]

 

[Vinh Thân vương thế tử.]

 

Nghe thấy thanh âm quen thuộc, Giang Tuần kìm đầu ngoài.

 

Chạm ánh mắt của Giang Tuần, Giang Nguyệt Dạng theo bản năng giơ tay lên khẽ vẫy vẫy về phía , nở một nụ rạng rỡ.

 

Những khác cũng thấy thanh âm , đặc biệt là Vinh Thân vương thế t.ử Nguyên Thịnh điểm mặt chỉ tên.

 

Giang Nguyệt Dạng hỏi: [Tiểu Qua, Vinh Thân vương thế t.ử chính là kẻ vu khống ca ca chép ?]

 

[Yes!]

 

[Kẻ vu khống ca ca chép, tại vẫn còn thể mặt dày ở Quốc T.ử Học thế ? Học quan và Khổng Tế Tửu thèm quản ?]

 

, Quốc T.ử Giám cũng là do Khổng Tế Tửu quản lý, kiêm nhiệm nhiều chức vụ.

 

Hệ thống như một lẽ đương nhiên: [Bởi vì là hoàng quốc thích, quyền thế mà.]

 

Phần lớn những trong phòng học đều ngây như phỗng, tại cô nương hề mở miệng mà vẫn thể phát tiếng ?

 

Hơn nữa, cái kẻ tên Tiểu Qua đang đối thoại với nàng rốt cuộc đang trốn ở thế?

 

Một bộ phận nhỏ còn thì lộ vẻ mặt khó tin, hóa những gì phụ bọn họ đều là sự thật.

 

Bọn họ thật sự thể tiếng lòng của con gái Giang Thượng thư!

 

Nguyên Thịnh cũng chuyện tiếng lòng , nhưng đó vốn chẳng thèm để mắt.

 

Giang Nguyệt Dạng bất phục: [Hoàng quốc thích thì thể vô pháp vô thiên ? Hủy hoại tiền đồ của khác chẳng khác nào g.i.ế.c cha ! Ta... Ta về nhà sẽ tấu chương vạch tội bọn họ.]

 

[Cô định vạch tội bọn họ cái gì? Hãm hại vu khống ? Nhắc nhở ký chủ một câu, tên Vinh Thân vương thế t.ử loại lương thiện gì , khéo tấu chương của cô còn kịp dâng lên mặt Nguyên Đế thì ca ca cô đầu lìa khỏi cổ .]

 

Giang Nguyệt Dạng giật kinh hãi: [Ý ngươi là , cũng g.i.ế.c ?]

 

Nghe thấy lời , Nguyên Thịnh đột ngột phắt dậy, chỉ thẳng tay mặt Giang Nguyệt Dạng mắng đến: “Con tiện...”

 

“Thế tử!”

 

Người bạn cùng bàn của Nguyên Thịnh vội vàng ngắt lời , đè thấp giọng : “Thế tử, Bệ hạ khẩu dụ, bất kỳ ai cũng để lộ chuyện tiếng lòng mặt ái nữ của Giang Thượng thư, kẻ vi lệnh c.h.é.m đầu tha.”

 

[Tiểu Qua, đang chỉ tay mặt đúng ?]

 

[Bên ngoài mỗi một cô, cô xem?]

 

Giang Nguyệt Dạng tức quá hóa : [ là đồ vô giáo dục! Ngươi g.i.ế.c ?]

 

[Chưa g.i.ế.c, nhưng cũng suýt soát . Năm ngày , ép buộc một hàn môn sĩ t.ử uống rượu hoa với , ai ngờ đường đụng cô nương mà thầm thương trộm nhớ.

 

Cô nương chán ghét sự quấy rầy của nên tiện miệng một câu, nàng thà thích tên hàn môn sĩ t.ử chứ tuyệt đối bao giờ thích . Kết quả là, lập tức sai đ.á.n.h tên hàn môn sĩ t.ử đó thừa sống thiếu c.h.ế.t ngay tại chỗ.

 

Chưa hết, còn đe dọa ép tên hàn môn sĩ t.ử tự động thôi học cút khỏi kinh thành, bằng thì quỳ xuống mặt học tiếng ch.ó sủa. Tên hàn môn sĩ t.ử Quốc T.ử Giám nên quỳ xuống học tiếng ch.ó sủa...]

 

Giang Nguyệt Dạng căm phẫn tột cùng: [Cái đúng là bắt nạt quá đáng mà.]

 

 

Loading...