Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 387: Định Tội
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:20:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mùng chín tháng Giêng, kỳ nghỉ Tết kết thúc, các quan viên bắt đầu việc trở .
Trên Thái Hòa Điện, văn quan võ tướng hai bên, bầu khí phần tĩnh lặng và nặng nề.
Ánh mắt của chốc chốc rơi Lục Vân Đình, thầm suy đoán kết cục của sẽ .
Liệu Bệ hạ giáng tội ?
Giang Nguyệt Dạng lo lắng bóng lưng Lục Vân Đình, thấp thỏm yên hỏi: [Tiểu Qua, Bệ hạ là một vị minh quân đúng ?]
[Về tổng thể mà thì đúng là . thiện ác, đúng sai đều ở trong một ý niệm của con . Hơn nữa nhân phi thánh hiền, Hoàng đế sẽ đưa quyết định thế nào thì cũng .]
[Nếu Bệ hạ g.i.ế.c A Việt, thể sẽ...]
[Ký chủ.] Hệ thống khẽ ngắt lời nàng, [Dựa tình hình hiện tại mà , khả năng Lục Vân Đình giữ tính mạng là lớn. Bằng thì Hoàng đế sớm sai giam lỏng .]
Văn võ bá quan im lặng lắng , trong lòng thầm nghĩ nếu Bệ hạ giáng tội Lục tướng quân, Tiểu Giang đại nhân sẽ gì?
Cùng Lục Vân Đình trốn ?
Hay là cơn thịnh nộ... dứt khoát phản luôn?
Tiểu Giang đại nhân vốn là bao che khuyết điểm nhất...
[Là ? cứ cảm thấy việc Bệ hạ để mặc tự do là đang khảo nghiệm ...]
Hệ thống : [Như chẳng càng ? Lục Vân Đình chạy trốn, tức là vượt qua khảo nghiệm .]
Lúc , Nguyên Đế ngự giá.
Mọi dậy cung nghênh Nguyên Đế: “Chúng thần bái kiến Bệ hạ, ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!”
“Chúng ái khanh bình .”
“Tạ Bệ hạ.”
Nguyên Đế long ngai, quanh một lượt chậm rãi cất lời: “Hôm nay sẽ nghị bàn về việc Khâu Kiến dẫn dắt Lục gia quân mưu phản.”
Lời thốt , văn võ bá quan , bắt đầu xì xào bàn tán, nhưng một ai bày tỏ quan điểm của .
Một lát , Chấn Quốc tướng quân bước khỏi hàng.
“Khởi bẩm Bệ hạ, thần cho rằng việc Khâu Kiến tạo phản là hành vi của cá nhân , nên khoan dung với những vô tội liên lụy khác.
Hơn nữa khi Lục tướng quân ý đồ tạo phản của Khâu Kiến kịp thời bẩm báo và chủ động xin dẹp loạn, đủ thấy lòng trung thành của .”
Dứt lời, một vị ngôn quan liền bước : “Bệ hạ, Khâu Kiến thể kích động Lục gia quân phản, chứng tỏ Lục gia quân sớm dã tâm . Nếu mầm họa trừ, e rằng sinh thêm chuyện.”
“Ý của ngươi là Bệ hạ g.i.ế.c sạch ba mươi vạn quân Lục gia ? Đó là ba mươi vạn mạng đấy!” Một võ tướng chất vấn.
Ngôn quan phản bác: “Bệ hạ, thần tuyệt đối ý ! ba mươi vạn Lục gia quân quá mức đông đảo, nên cắt giảm nhân !”
“Cắt giảm nhân ? Ngươi cắt giảm thế nào? Chẳng vẫn là g.i.ế.c !” Lại một võ tướng khác lên tiếng vặn hỏi.
Triều đình lập tức chia hai phe, tranh luận dứt.
Giang Thượng thư bước giữa những âm thanh ồn ào hỗn loạn, tâu rằng: “Bệ hạ, thần phong phanh về những chuyện xảy chiến trường.
Binh sĩ Lục gia quân tham gia tạo phản thực chất là gian nhân mê hoặc, vả triều đình những năm qua quả thực cũng phần đối đãi bất công với Lục gia quân. Thêm đó, Lục tướng quân dẹp loạn công, thể lấy công chuộc tội.
Thần khẩn cầu Bệ hạ khoan thứ cho những binh sĩ Lục gia quân tham gia phản loạn, đối với Lục tướng quân xin hãy xử lý nhẹ tay!”
Nghe thấy lời , Giang Nguyệt Dạng khỏi về phía phụ .
Lời của cha nàng rõ ràng là đang chỉ trích triều đình đúng, Bệ hạ đúng...
Lại còn dẫn đến hậu quả như ... triều đình và Bệ hạ cũng vài phần sai lầm trong đó.
Nguyên Đế Giang Thượng thư im lặng , gương mặt chút gợn sóng chẳng hỷ nộ.
Anh Quốc công cất cao giọng: “Bệ hạ, Lục gia quân trấn thủ biên cương nhiều năm, từng trải qua vô trận chiến sinh tử, giờ cũng từng phạm bất kỳ lầm nào.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Họ vì Đại Hạ mà rời xa quê hương, xa cách gia đình, tận tụy đến lúc c.h.ế.t mới thôi. Nếu vì lầm của kẻ khác mà bỏ mạng thì thật quá đỗi vô tội, quá đỗi oan ức!”
Chấn Quốc tướng quân lập tức tiếp lời: “Bệ hạ, trận phản loạn thể dẹp yên thuận lợi, công lao của Lục tướng quân là thể phủ nhận.”
“Dẫu là , nhưng Khâu Kiến là của Lục gia quân, việc Lục gia quân tạo phản cũng là chuyện ván đóng thuyền! Nếu g.i.ế.c gà dọa khỉ, trong thiên hạ bắt chước theo thì Đại Hạ yên !”
Tả tướng bước khỏi hàng, từ tốn : “Bệ hạ, Nam Chiếu, Tân La, Thổ Phồn cùng các nước lân bang đều đang ngó chằm chằm, Đại Hạ trải qua một trận chiến nhỏ. Thần nghĩ lúc nên động binh đao đao đến búa lớn, lay chuyển quân tâm.”
“Nhi thần phụ nghị.” Thái t.ử bước , “Lục gia quân tuy chịu sự quản hạt của triều đình, nhưng chung quy vẫn là đội quân bảo vệ sự an định của Đại Hạ . Đao kiếm trong tay chúng ... nên chĩa .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-387-dinh-toi.html.]
“Lục gia quân vẫn còn chắc! Đao kiếm của họ chẳng chĩa chúng đó ?”
Tranh luận vẫn tiếp diễn, những quan viên cho rằng Lục gia quân uy h.i.ế.p triều đình đều kịch liệt xin Hoàng đế trừng trị nghiêm khắc Lục gia quân.
Hơn nữa, trong lời ngoài ý đều dồn Lục Vân Đình chỗ c.h.ế.t!
Nghe những lời của đám , mặt Giang Nguyệt Dạng dần sa sầm xuống, khóe môi cũng thoáng hiện một nét lạnh.
Hệ thống hỏi: [Ký chủ, cô gì ?]
[Đương nhiên , phu quân tương lai của thể c.h.ế.t !]
Dứt lời, Giang Nguyệt Dạng dậy bước khỏi hàng.
Nàng cất cao giọng hô: “Bệ hạ, thần lời !”
Nguyên Đế vẫn luôn âm thầm để ý Giang Nguyệt Dạng, lúc thấy nàng bước , lập tức giơ tay hiệu cho những khác im lặng.
Lục Vân Đình siết chặt nắm tay, nét mặt đầy vẻ lo lắng, sợ nàng vì cứu mà những lời nên .
Nghĩ đến điểm , Lục Vân Đình vội vàng bước quỳ một gối xuống đất: “Bệ hạ, Khâu Kiến tạo phản, Lục gia quân mê hoặc, thực chất là sơ suất trong quản lý của thần. Thần xin một gánh vác, mong Bệ hạ xử lý nhẹ tay.”
Nguyên Đế liếc một cái, đó chậm rãi chuyển ánh mắt sang Giang Nguyệt Dạng, đạm mạc : “Ngươi lời gì ?”
Sự chú ý của lập tức đổ dồn lên nàng, mang theo tâm tư khác chờ đợi Giang Nguyệt Dạng cất lời.
Giang Nguyệt Dạng chắp tay, giọng điệu thong dong: “Bệ hạ, thần học thức nông cạn, nhưng một câu tục ngữ là “ thể vơ đũa cả nắm”.
Lục gia quân tội, nhưng tội thể quy cho quân.
Xưa Mạnh Thường Quân thu nạp hiền tài, kể cả kẻ trộm gà trộm ch.ó cũng trọng dụng, cuối cùng bảo .
Nay Bệ hạ thánh minh, tất nhiên sẽ phân rõ thị phi. lầm của bọn Khâu Kiến nên để ba mươi vạn quân Lục gia gánh tội.
Thần tuy chỉ quan vài tháng, nhưng cũng Lục gia quân đóng giữ biên ải nhiều năm, chống giặc ngoại xâm cho Đại Hạ, đổ m.á.u hy sinh vô .
Nếu lúc vì tội của một mà giáng tội quân, e rằng sẽ khiến tướng sĩ rét lòng, thiên hạ thất vọng! Sau còn ai dám vì Bệ hạ dốc sức, ai sẽ vì Đại Hạ giữ gìn bờ cõi non sông?
Huống hồ, sinh mạng đáng quý, trẻ thơ vô tội! Bệ hạ nên , phía một mạng là cả một gia đình.
Những đó vô tội bao!
Thần khẩn cầu Bệ hạ xót thương những vô tội, xử lý nhẹ tay đối với Lục gia quân, để họ lấy công chuộc tội!”
Những lời của Giang Nguyệt Dạng vang dội lọt tai tất cả mặt, những quan viên từng cho rằng thế lực Lục gia quân quá lớn cũng khỏi rơi trầm tư.
Tiểu Giang đại nhân sai, trẻ thơ vô tội, phía một mạng là nhiều mạng khác.
Hệ thống nhịn hỏi: [Ký chủ, cô nghĩ những lời đó thế? Còn dẫn kinh trích điển nữa chứ.]
[Nói thì hổ, thể những lời đó đều nhờ việc Tả tướng đại nhân bọn họ thường xuyên cãi với Bệ hạ đấy. Nghe nhiều thì cũng bập bẹ một hai câu.]
Tả tướng: “...”
Hệ thống thoáng qua sắc mặt Nguyên Đế, hỏi tiếp: [Ký chủ, cô cảm thấy Hoàng đế lọt tai lời cô ?]
[ cũng , nhưng thấy Bệ hạ chắc sẽ đồ sát ba mươi vạn Lục gia quân . Điều lo lắng là ông lấy mạng A Việt cơ.]
Thấy Nguyên Đế mãi lên tiếng, Lục Vân Đình cất lời: “Bệ hạ, Lục gia quân mê hoặc, thần khó tránh khỏi tội trách nhiệm.
Thần tự nguyện giao nộp quân quyền Lục gia quân, từ đây rời xa triều đình, một thứ dân áo vải.”
Nguyên Đế vẫn để ý đến Lục Vân Đình, Giang Nguyệt Dạng chậm rãi cất lời: “Tiểu Giang ái khanh, ngươi Trẫm xử lý nhẹ tay thế nào?”
Giang Nguyệt Dạng ngẩn , vội : “Bệ hạ thánh minh, trong lòng sớm định đoạt, thần dám bừa.”
“Binh sĩ tham gia phản loạn bộ giáng xuống nô tịch, đời đời kiếp kiếp nô, trong diện ân xá.
Kẻ chức vị từ Bách hộ trở lên, bộ xử trảm, hậu duệ cũng giáng xuống nô tịch, đời đời nô, ân xá.
Lục Vân Đình giám sát nghiêm, dấy lên chiến loạn, tội thể tha! xét thấy công dẹp loạn, cho phép lấy công chuộc tội. Tạm thời giữ nguyên quan chức, đóng cửa hối ba tháng.
Năm vị tướng quân còn giáng ba cấp, phạt năm mươi trượng. Gia sản bộ sung công. Dưới chức tướng quân, từ Thiên hộ trở lên, phạt ba mươi trượng.
Lục gia quân còn , phạt bổng lộc nửa năm.” Giọng Nguyên Đế nhẹ bẫng định tội cho Lục gia quân.
Nghe xong định tội của Nguyên Đế, Lục Vân Đình khẩn cầu: “Đơn tướng quân tuổi tác cao, xin Bệ hạ cho phép thần chịu hình phạt trượng.”
“Chuẩn.”