Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 382: Hồi Cung
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Yến Vương từ chối phũ phàng, còn xua đuổi chút lưu tình. Chưa kịp để y dây dưa thêm, Thái t.ử sai kéo y trở về.
Lúc , y đang tức tối cạnh Thái tử, chằm chằm Dạ Vô Hấn ở đằng xa.
“Tam , cần mạng nữa ?” Thái t.ử trách mắng.
Yến Vương mặt mày chẳng chút sợ hãi: “Hắn còn sợ, gì sợ chứ?”
Thái t.ử giận dữ lườm Yến Vương một cái: “Đệ chọc tức c.h.ế.t cô ? Đó là đồ của , tự cách đối phó. Đến lúc nổ tung lên, c.h.ế.t chỉ một thôi.”
Yến Vương bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Đã nổ thì ngoài chạy còn cách nào nữa ?”
“Đệ cái gì?”
“Không gì, Hoàng dạy chí .”
Một canh giờ , Dạ Vô Hấn xử lý xong bộ các hố bùn liền về doanh trướng của .
Yến Vương hộ vệ bẩm báo, lập tức chạy tìm .
Thế nhưng khi đến cửa trướng, y hai gã nam t.ử đeo mặt nạ canh giữ bên ngoài chặn .
“Ta gặp chủ nhân của các ngươi.”
“Chủ nhân tiếp khách.”
“Ngươi còn hỏi, gặp?”
Hai nam t.ử đeo mặt nạ đáp, bất động chắn ngay cửa.
Yến Vương thấy bèn xông bừa , nhưng hai nam t.ử đeo mặt nạ phũ phàng đẩy ngược trở , họ sừng sững như ngọn núi chặn kín lối .
Nếu kịp thời nhớ Yến Vương là của hoàng thất, e rằng hai nam t.ử đeo mặt nạ rút kiếm .
Yến Vương ăn một vố đóng cửa từ chối, tức đến giậm chân, đang định tranh cãi thêm một phen thì phía bỗng vang lên một giọng quen thuộc.
“Điện hạ.”
Yến Vương tiếng đầu , hóa là Niên Cao, thái giám cận của y.
“Sao ngươi tới đây?”
Niên Cao chạy chậm tới mặt Yến Vương, khom đáp: “Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương bảo Điện hạ hồi cung một chuyến ạ.”
Yến Vương là chuyện gì: “Ta chẳng sai về báo là ?”
“Bệ hạ và Hoàng hậu nương nương tận mắt thấy Điện hạ bình an vô sự mới yên tâm .”
Yến Vương dang hai tay xoay một vòng: “Ngươi thấy đấy, bây giờ tay chân lành lặn, đầu óc tỉnh táo, chẳng chút chuyện gì cả. Ngươi về với là khỏe.”
Niên Cao lộ vẻ khó xử: “Điện hạ, ngài rủ lòng từ bi, đừng khó nô tỳ nữa mà, Hoàng hậu nương nương nhất định thấy mặt ngài mới yên lòng. Nếu ngài hồi cung, nô tỳ đành xin Thái t.ử điện hạ giúp đỡ thôi ạ.”
“Khá khen cho ngươi, dám đe dọa bổn...” Giọng Yến Vương khựng , dường như nghĩ điều gì, lập tức đổi giọng: “Thôi , thì về một chuyến.”
Dứt lời, Yến Vương đầu liếc doanh trướng của Dạ Vô Hấn.
Đã là vị Mộ công t.ử bên trong chịu , thì y sẽ tìm Giang Nguyệt Dạng hỏi cho lẽ.
Đến lúc đó, y cung gặp phụ hoàng mẫu hậu , lúc sẽ tìm Giang Nguyệt Dạng .
Nghe thấy Yến Vương đổi ý chịu về, Niên Cao mừng rỡ mặt: “Điện hạ, giờ chúng về luôn nhé.”
Yến Vương gật đầu, cất bước về hướng cổng thành.
Lại ở một bên khác, Khâu Kiến đang cùng thuộc hạ bàn bạc cách đối phó với lựu đạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-382-hoi-cung.html.]
Khâu Kiến đảo mắt mấy mặt hỏi: “Đối với thứ đồ tối qua, các ngươi kế sách đối phó gì ?”
“Tướng quân, thuộc hạ phát hiện thứ phần lớn khi rơi xuống đất còn đợi chừng nửa nhịp thở mới phát nổ. Chỉ cần né nhanh thì chắc là nguy hiểm đến tính mạng.”
Thời gian l.ự.u đ.ạ.n phát nổ sở dĩ lâu như là do Giang Nguyệt Dạng lo lắng Dạ Vô Hấn từng dùng lựu đạn, lỡ sơ suất tự nổ trúng , nên chọn loại l.ự.u đ.ạ.n thời gian trễ từ năm đến bảy giây.
Lại một : “Thuộc hạ cũng phát hiện, tối qua thứ đồ đó chỉ một kẻ sở hữu. Chỉ cần kiềm chế , để cơ hội sử dụng thứ đó thì chúng tất thắng!”
“Kiềm chế thế nào?”
“Phạm vi sát thương của thứ đó rộng, kẻ nếu tổn thương của thì chỉ thể dùng khi xung quanh đồng đội.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Như , hễ khai chiến, chúng lập tức ép dồn về phía quân Hạ, sẽ tài nào dùng thứ đó.
Ngoài , còn thể phế bỏ tay của . Mất tay , xem ném bằng cách nào!”
Nghe thuộc hạ xong, Khâu Kiến vuốt cằm trầm ngâm suy nghĩ.
Kẻ quanh năm suốt tháng đeo mặt nạ, xem chừng là khác nhận . Chưa chừng, đến tận bây giờ triều đình cũng chẳng là ai.
Nếu đúng là như thế, chứng tỏ kẻ đó cũng tin tưởng triều đình, hẳn sẽ dễ dàng giao thứ đồ cho triều đình.
Chỉ cần giải quyết , thắng lợi nhất định sẽ thuộc về phe bọn họ!
Nghĩ đến đây, Khâu Kiến dứt khoát quyết định: “Cứ như ! Lúc khai chiến, các ngươi đều để mắt canh chừng cho thật kỹ!”
“Rõ!”
***
Yến Vương nhanh chóng cùng Niên Cao về hoàng cung, tới Thái Cực Cung.
Hoàng hậu nương nương thấy Yến Vương liền sốt sắng bước tới kiểm tra tình hình của y, thoáng cái trông thấy vết răng cổ.
“Hạo nhi, con thế nào ? Có thấy khó chịu ở ?”
Yến Vương nở nụ : “Mẫu hậu, nhi thần , chỉ là rắn c.ắ.n một miếng, uống t.h.u.ố.c giải ạ.”
“Vẫn nên truyền thái y qua xem một chút.”
Trong cung vẫn còn một vị thái y túc trực, nhưng e là trong chốc lát khó mà tới ngay . Bởi lẽ trong cung lòng đang hoang mang lo sợ, nhiều dọa đến đổ bệnh.
Yến Vương xua tay từ chối: “Không cần ạ, là Cổ Linh Nhi chữa trị cho nhi thần, mẫu hậu còn tin y thuật của Cổ Linh Nhi ?”
Nghe là Cổ Linh Nhi xem vết thương cho Yến Vương, Hoàng hậu nương nương bèn nhắc đến chuyện gọi thái y nữa, chuyển sang quan tâm Thái tử.
“Diệp nhi thương ?”
“Hoàng chỉ chút vết thương ngoài da, việc gì ạ.”
“Vậy thì .” Hoàng hậu nương nương thở dài một tiếng: “Sắp đón Tết , chẳng chiến loạn thể kết thúc năm mới , bá tánh ăn một cái Tết yên nữa.”
“Mẫu hậu cứ yên tâm, chúng tối qua đại bại quân địch, chiến loạn nhất định sẽ mau chóng kết thúc thôi.”
Nụ mặt Hoàng hậu nương nương mang theo nét ưu sầu rõ rệt: “Ta sai chuẩn những món con thích ăn , ở bồi mẫu hậu ăn một bữa cơm đàng hoàng nhé.”
“Vâng.”
Hoàng hậu nương nương sang Thượng Cô Cô: “Truyền thiện , bảo Tiểu Giang đại nhân cũng qua cùng dùng bữa.”
“Giang Nguyệt Dạng đang ở trong cung ?” Yến Vương ngạc nhiên hỏi.
“Phải , thế con?”
“Không gì ạ, nhi thần đang chuyện tìm nàng.”