Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 380: Ngươi Là Kẻ Thực Sự Khiến Người Ta Ghét Bỏ
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau một hồi bắt mạch, Cổ Linh Nhi thu tay về.
Không đợi nàng mở miệng, Thái t.ử sốt ruột hỏi: “Thế nào ? Thân thể của tam chỗ nào bất thường ?”
Cổ Linh Nhi lắc đầu: “Ngoại trừ nọc rắn, phát hiện Yến Vương điện hạ điểm nào đúng nữa.”
Phần lớn vu cổ chi thuật đều tổn thương hại đến , Cổ Linh Nhi và Cổ Lan đều thích, bởi cũng chẳng am hiểu đạo .
Hơn nữa, nọc rắn thể che đậy khí tức của cổ trùng, khiến cho bọn họ đều phát hiện trong cơ thể Yến Vương một con cổ trùng.
“Có chuyện gì ?” Cổ Linh Nhi hỏi.
Cổ Lan lắc đầu: “Không gì, lẽ là nghĩ nhiều. để đề phòng bất trắc, nhất vẫn nên quan sát thêm vài ngày.”
Thái t.ử gật đầu: “Vậy phiền hai vị .”
Ở một phía khác, Khâu Kiến từ khi tháo chạy về thì vẫn luôn suy nghĩ rốt cuộc món vũ khí mà Dạ Vô Hấn ném là thứ gì, uy lực sát thương khủng khiếp đến thế.
Cây Lôi Tiên của Lục Vân Đình cũng khiến gã kiêng dè thôi.
Qua trận đ.á.n.h , gã bản còn bất kỳ phần thắng nào nữa. gã cũng định bỏ trốn, gã t.ử chiến tới cùng.
Nếu như may mắn thắng thì chuyện vẹn . Còn nếu bại, lẽ gã thể một nữa trở về quá khứ.
bất kể kết cục cuối cùng là thắng bại, khi tới lúc đó, gã đều xong một việc.
lúc , lão đầu chơi trùng sự hộ tống của bên Khâu Kiến trở về doanh trướng của gã.
Khâu Kiến thấy lão đầu, trầm giọng hỏi: “Việc dặn dò ngươi thỏa đáng ?”
“Xảy chút sai sót.”
Ánh mắt Khâu Kiến ngưng : “ sót gì?”
“Lục Vân Đình đuổi theo, hạ cổ trùng một kẻ khác, hình như là con trai hoàng đế.”
Khâu Kiến ngưng thần suy nghĩ, gã chỉ thấy Thái t.ử và Tam hoàng t.ử chiến trường.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nói cách khác, cổ trùng đang ở trong cơ thể của một trong hai bọn họ.
Dù giống như dự tính ban đầu của gã, nhưng con trai hoàng đế với Lục Vân Đình cũng chẳng khác biệt là bao.
Đều khiến kẻ khác thể lường .
Khóe môi Khâu Kiến cong lên một nụ lạnh lẽo: “Cổ Uyên, hai ngày sẽ án binh bất động, ngươi nhất định thành chuyện giao phó.”
Cổ Uyên chính là sư của Cổ Lan và Cổ Linh Nhi, đồ từng Cổ Thần Y trục xuất khỏi sư môn.
Y vốn dĩ cùng trang lứa với Cổ Lan, nay vì cổ trùng c.ắ.n trả mà già nhanh chóng, biến thành một lão già gần đất xa trời.
Nghe thấy lời Khâu Kiến, Cổ Uyên khó hiểu hỏi: “Chỉ một cơ hội duy nhất, ngươi chắc chắn tay với đó ?”
“ .”
“Khâu tướng quân, cục diện hiện tại, khuyên ngươi nên lợi dụng cơ hội g.i.ế.c Hoàng đế.”
Khâu Kiến tới mặt lão đầu, chằm chằm mắt y: “Hoàng đế lập Thái tử, g.i.ế.c Hoàng đế thì Thái t.ử sẽ lên , cục diện chẳng đổi chút nào.
g.i.ế.c đó thì toại nguyện, ngươi cũng thể khiến cho sống bằng c.h.ế.t, báo thù rửa hận.”
Nghe , trong mắt Cổ Uyên lập tức ngập tràn hận ý, giọng âm hiểm độc địa: “ c.h.ế.t!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-380-nguoi-la-ke-thuc-su-khien-nguoi-ta-ghet-bo.html.]
“Vậy chỉ trách chính ngươi việc bất lực!”
Cổ Uyên tức thì siết chặt nắm đấm, cụp mắt một lời.
Một lát , Khâu Kiến vỗ vai y: “Ta là từng trải, c.h.ế.t là một sự giải thoát, sống bằng c.h.ế.t mới là đày đọa giày vò nhất.”
Quay bên phía quân Hạ, Dạ Vô Hấn Trấn Quốc tướng quân bám riết suốt cả dọc đường, về đến doanh trại cũng chẳng yên .
Về , y vất vả lắm mới dứt khỏi Trấn Quốc tướng quân thì Lục Vân Đình âm thầm gọi .
Dạ Vô Hấn Lục Vân Đình tìm vì chuyện gì, nhưng vẫn cố ý : “Ngươi chuyện gì thì mau , để thấy thì chẳng cho cả hai chúng .”
Lục Vân Đình cũng vòng vo, hỏi thẳng: “Thứ ngươi ném là Dạng Dạng đưa cho ngươi?”
“ .” Dạ Vô Hấn đắc ý nhếch khóe môi, giơ tay lên để lộ chiếc lồng bảo hộ cổ tay: “Nàng còn đưa cho cái nữa.”
Lục Vân Đình liếc một cái, mặt chút giận dữ, chỉ thản nhiên : “Ngươi cần cố ý khiêu khích , Dạng Dạng chỉ xem ngươi là bạn bè.
Nàng cho ngươi lồng bảo hộ là xuất phát từ sự bảo vệ dành cho bằng hữu, đưa cho ngươi thứ là bởi vì ngươi là thích hợp nhất.”
Nụ của Dạ Vô Hấn tắt một chút, nhưng nhanh nhếch lên cao hơn: “Vậy ngươi vì là thích hợp nhất ?”
“Ta ngươi và Dạng Dạng bí mật chỉ thuộc về hai , cũng đại khái đoán bí mật đó là gì.”
“Ồ? Vậy ngươi thử xem nào.”
Lục Vân Đình đầu y, năng đấy: “Dạng Dạng ký ức của kiếp , mà ngươi về chuyện trùng sinh.”
Nghe những lời , vẻ mặt Dạ Vô Hấn dần trở nên nghiêm túc.
“Ta nghĩ, hai các ngươi hẳn là đều ký ức của hai kiếp, kiếp lẽ cũng từng quen .” Lục Vân Đình tiếp.
Nghe xong lời Lục Vân Đình, trong lòng Dạ Vô Hấn ngũ vị lẫn lộn. Lục Vân Đình tuy đoán đúng, nhưng chung cũng chẳng sai lệch là bao.
“Xem phản ứng của ngươi, chắc là đúng .”
Dạ Vô Hấn hồn, hừ nhẹ một tiếng: “Không, ngươi đoán sai , và nàng là quen ở nơi .”
“Ngươi phủ nhận những phỏng đoán khác, tức là còn một khả năng nữa: kiếp các ngươi đến từ cùng một nơi. Mà ngươi từ tiếng lòng của Dạng Dạng nhận điều đó, nên bày tỏ lai lịch của với nàng.”
Dạ Vô Hấn mím môi, tiếp tục chủ đề nữa, chuyển đề tài: “Ngươi tìm rốt cuộc việc gì?”
Lục Vân Đình cũng bàn tán về đề tài , trong lòng mối liên kết đặc biệt với một nam t.ử khác chẳng là chuyện đáng để vui vẻ gì.
Hắn : “Người của giải cứu thành công các vị đại nhân Tiết độ sứ ở khắp nơi, bọn họ đang dẫn binh tới chi viện.
Tìm ngươi tới đây là hỏi xem, ngươi lẻn doanh trại địch tiêu diệt sạch bọn chúng một dứt điểm, là đóng giữ cổng thành chờ đợi viện binh? Nếu ngươi chọn vế , sẽ cùng ngươi.”
Dạ Vô Hấn: “Đêm nay một màn , Khâu Kiến nhất định sẽ rụt cổ mấy ngày để nghĩ cách đối phó với thứ đồ trong tay . thành lời phó thác của Giang Nguyệt Dạng, nàng mau chóng kết thúc chiến loạn.”
Ý tứ chính là y chọn vế , đ.á.n.h nhanh thắng nhanh.
Lục Vân Đình hỏi: “Khi nào?”
“Tối mai.”
Lục Vân Đình gật đầu: “Ta vốn còn lo lắng nếu hai đơn thương độc mã lẻn thì ngươi sẽ gặp nguy hiểm. bây giờ ngươi lồng bảo hộ , ngược chẳng còn gì lo nữa.”
Dạ Vô Hấn tặc lưỡi một tiếng: “Lục Vân Đình, ngươi là kẻ thực sự khiến ghét bỏ đấy.”
“Ngươi cũng thế thôi.”