Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 38: Ngầm Thông Đồng
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
[Không , Thái t.ử cũng bịt mắt chẳng gì kìa.]
[Mật thư là truyền cho ai thế?]
[Y Lan Đóa.]
Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Ai cơ?]
[Lan Quý phi của Hoàng đế, công chúa tộc Xích Thủy.]
Giang Nguyệt Dạng hít sâu một khí lạnh: [Cái ... cái ... Xích Thủy gì thế? Chẳng lẽ là...]
Hệ thống phân tích: [Chắc là mưu đồ đó thật, nhưng hiện tại vẫn động thái lớn nào. Giai đoạn chỉ mới là trong cung ngoài cung trao đổi tin tức qua thôi.]
[Đợi đến khi bọn họ hành động thì muộn , nghĩ cách nhắc nhở Thái t.ử điện hạ mới .]
Nghe , hệ thống tò mò hỏi: [Ký chủ chẳng chỉ ăn dưa, thích lo chuyện bao đồng ?]
Giang Nguyệt Dạng khẽ trợn trắng mắt: [Thì cũng còn mạng mới ăn dưa tiếp chứ.]
[Ký chủ tin tưởng sức chiến đấu của Đại Hạ đến thế ?]
[Phàm chuyện gì cũng chữ vạn nhất. Hơn nữa, hy vọng chiến tranh xảy . Đến cuối cùng của chiến tranh, chịu khổ chịu nạn nhất vẫn là lê dân bách tính.]
Câu chạm sâu cõi lòng của Thái tử.
Hắn học tư tưởng Nho gia, thích c.h.é.m g.i.ế.c, càng muôn dân rơi cảnh dầu sôi lửa bỏng của chiến loạn.
Phàm là việc, thể đ.á.n.h mà thắng là nhất.
nếu kẻ nhất quyết khuấy đảo thiên hạ đại loạn, thì cũng thể cầm lấy đao kiếm bảo vệ non sông, che chở cho con dân Đại Hạ đời đời bình an.
Hệ thống : [Thế ký chủ định nhắc nhở Thái t.ử thế nào?]
[Bao giờ bọn họ tới lấy mật thư?]
[Giờ Dậu khắc ba, đúng lúc Tàng Thư Lâu đóng cửa.]
Giang Nguyệt Dạng vuốt cằm suy nghĩ, thể thẳng toẹt , cũng thể đả thảo kinh xà... Có !
Thái t.ử cũng nàng sẽ nhắc nhở , thế là án binh bất động chờ.
“Úi chà!” Giang Nguyệt Dạng giả vờ giật kêu lên một tiếng.
Dù chuẩn tâm lý từ , Thái t.ử lúc cũng dọa cho giật nhẹ một cái.
“Điện hạ.” Giang Nguyệt Dạng đưa tay chỉ lên xà nhà: “Thần thấy con chuột chạy vụt qua đó kìa.”
Thái t.ử điện hạ vô cùng phối hợp hỏi : “Có chuột ? Không thể nào chứ? Tàng Thư Lâu ngày nào cũng quét dọn, Giang cô nương nhầm ?”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu như trống bỏi: “Thần chắc chắn nhầm , thật sự chuột đấy. Điện hạ mau tìm tới bắt , nếu c.ắ.n hỏng sách vở thì nguy đến.”
Thái t.ử gật đầu: “Ừm... Giang cô nương đúng. Sách vở trân quý, thể để chuột c.ắ.n hỏng , lát nữa cô sẽ sai tới bắt chuột.”
Giang Nguyệt Dạng khó hiểu: “Sao để lát nữa mới bắt? Bây giờ bắt luôn ạ?”
“Chuột thích đào hang, vả tốc độ sinh sản nhanh, đó e là cả một ổ chuột con . Đợi chúng nó về hết tổ thì mới dễ tóm gọn cả ổ.”
Giang Nguyệt Dạng ẩn ý trong lời của Thái tử, như điều suy nghĩ mà gật gù.
[Như thì của Thái t.ử điện hạ chắc chắn sẽ chạm mặt kẻ đến lấy mật thư, khéo bắt quả tang tại trận cả lẫn tang vật.]
Hệ thống nhịn tạt ngay cho nàng một gáo nước lạnh: [Chỉ sợ sống c.h.ế.t chịu nhận tội thôi. Kẻ đến lấy mật thư là một tiểu thái giám bên cạnh Lan Quý phi, cực kỳ dễ biến thành kẻ chịu tội .]
[Thế chữ mật thư chẳng lẽ chối cãi chắc?]
Hệ thống kéo dài giọng : [Chữ đó cũng chắc là tiếng Xích Thủy .]
Giang Nguyệt Dạng cạn lời, đúng là khả năng thật.
Lúc , Thái t.ử lên tiếng: “Giang cô nương, chúng xuống thôi? Cô nhớ trong Tàng Thư Lâu một tập thơ rách, xin phiền Giang cô nương giúp cô tu bổ một chút.”
Giang Nguyệt Dạng thấy Thái t.ử , vội vàng : “Điện hạ, thần cảm thấy là cứ gọi tới bắt chuột ngay bây giờ ạ.”
“Không gấp.” Thái t.ử bước xuống cầu thang đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-38-ngam-thong-dong.html.]
Nếu Lan Quý phi bọn họ vẫn hành động lớn gì thì việc gì vội. Cứ bẩm báo việc cho phụ hoàng , đó mới bố trí theo dõi sát Lan Quý phi và cả nhà Tĩnh An Hầu.
Hắn sẽ đến sớm bắt chuột, chép một bản mật thư ôm cây đợi thỏ.
Về xử lý thế nào thì xem phụ hoàng an bài .
Giang Nguyệt Dạng Thái t.ử thì vô cùng bất lực, nàng chỉ gào lên rằng gấp nhưng thì gấp c.h.ế.t đây !
“Điện hạ, bắt ngay bây giờ mà? Thần... thần sợ chuột lắm.”
Thái t.ử khóe miệng khẽ cong lên: “Giang cô nương, nhỏ chút nào, kẻo ồn tới các vị đại nhân và sĩ t.ử trong lầu.”
Giang Nguyệt Dạng lập tức ngậm chặt miệng : [ đúng đúng, thể kinh động đến khác , của Lan Quý phi chừng cũng đang ở trong tòa lầu chừng.]
Thế là nàng hạ thấp giọng tiếp tục năn nỉ: “Điện hạ, thần thật sự vô cùng vô cùng sợ chuột, ngài xem thể...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Nếu Giang cô nương sợ chuột đến thế, thì...”
Giang Nguyệt Dạng tha thiết , vẻ mặt đầy mong đợi.
Thái t.ử điện hạ mất tự nhiên dời tầm mắt chỗ khác: “Vậy thì về Văn Uyên Các thôi.”
Giang Nguyệt Dạng: “...”
Hệ thống lớn: [Hahaha... Ký chủ ơi, đây chính là cái câu mà các : Hoàng đế vội mà thái giám cuống lên ?]
[Ngươi mới là thái giám . Hừ! Ta mặc kệ, thiên hạ chẳng của , cứ để Xích Thủy diệt sạch Đại Hạ cho .]
Thái tử: “...”
Cuối cùng, Giang Nguyệt Dạng vẫn thể khiến Thái t.ử cho bắt chuột ngay lập tức, trái còn tự rước thêm một đống bài tập về cho .
Nàng tập thơ rách nát trong tay, sống còn gì luyến tiếc bò bàn than vãn một tiếng.
Đám đồng liêu trong Văn Uyên Các đều khẽ rụt cổ một cái, đó đầy vẻ khó hiểu đầu thoáng qua Giang Nguyệt Dạng ở phía .
Bùi Ngôn dậy bước tới hỏi: “Tiểu Giang đại nhân ?”
“Không gì.” Giang Nguyệt Dạng dịch dịch cái đầu: “Chỉ là thấy mệt mỏi trong lòng thôi.”
Bùi Ngôn khóe miệng giật giật, tuổi còn nhỏ xíu thì hiểu cái gì gọi là tâm mệt chứ?
Ta mới là mệt tâm đây , ?
Vừa ôm đồm một đống lớn công việc, đề phòng ngươi xảy chuyện ở Văn Uyên Các.
Bùi Ngôn trong lòng kêu khổ thấu trời xanh, nhưng ngoài mặt vẫn mỉm : “Tiểu Giang đại nhân nếu thấy mệt thì chi bằng về phủ nghỉ ngơi ?”
Mắt Giang Nguyệt Dạng sáng rực lên: “Ta thể về ?”
Bùi Ngôn đáp một tiếng: “Bệ hạ đặc xá cho phép Tiểu Giang đại nhân thể về phủ việc.”
“Bệ hạ đối xử đặc biệt với như thế?” Giang Nguyệt Dạng hạ thấp giọng hỏi.
“Chuyện ... Bệ hạ với hạ quan rằng, Tiểu Giang đại nhân tuổi còn nhỏ, đang tuổi ăn tuổi lớn, nên lụng quá lao lực.”
[Xì!] Giang Nguyệt Dạng phát âm thanh bất mãn: [Nói thì lắm, thế cứ nhất quyết ép quan chứ!]
Bùi Ngôn thầm trả lời nàng trong lòng, còn là vì cái tiếng lòng của ngươi .
Oán trách thì oán trách thế thôi, nhưng ngoài mặt Giang Nguyệt Dạng vẫn tạ ơn sự thương xót của Nguyên Đế.
“Đã như .” Giang Nguyệt Dạng cầm tập thơ dậy: “Thế thì về nhà đây. Đây là tập thơ Thái t.ử điện hạ bảo tu bổ , sẽ cố gắng xong sớm nhất thể. Bùi đại nhân, dạo đừng xếp việc cho nhé.”
“Tiểu Giang đại nhân đùa , hạ quan dám sắp xếp công việc cho đại nhân chứ. Nếu Khổng Tế Tửu an bài đặc biệt nào thì đại nhân cứ tùy ý sắp xếp thời gian của .”
[Haizz Đây đại khái là cái lợi duy nhất của việc Thái t.ử phi .]
Hệ thống: [Động lòng ? Ký chủ còn Thái t.ử phi mà hưởng đãi ngộ thế , nếu mà Thái t.ử phi thật thì chẳng là gió gió mưa mưa ?]
Một một hệ thống đến tận bây giờ vẫn cứ đinh ninh rằng hành vi của Nguyên Đế đơn thuần chỉ vì Giang Nguyệt Dạng là Thái t.ử phi tương lai do Hoàng hậu chọn trúng mà thôi.
[Thái t.ử nếu là Thái t.ử thì khéo cũng động lòng thật đấy. Dù thì Thái t.ử điện hạ trai dã man!]