Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 378: Kẻ Điên
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ám Nhất hề do dự, rút kiếm đ.â.m thẳng về phía Nguyên Đế, Hoàng hậu nương nương và Lý Phúc Toàn đều sợ hãi trừng đến mắt, nín thở dõi theo.
lúc mũi trường kiếm chỉ còn cách Hoàng đế hai ba bước chân thì một thứ vô hình chặn , bất kể Ám Nhất dùng sức thế nào cũng thể đ.â.m tới thêm một phân một hào.
Người mặt tại đó dáng vẻ dùng hết sức của Ám Nhất liền thanh kiếm của do chính chủ động dừng , khỏi kinh ngạc đến ngây .
Nguyên Đế kinh ngạc mừng rỡ: “Ám Nhất, chuyện gì thế ?”
“Khởi bẩm Bệ hạ, thứ gì đó chặn trường kiếm của thuộc hạ.”
Nguyên Đế cũng đoán là như , kìm phấn khích : “Ám Nhất, ngươi lấy thêm thứ gì đó ném về phía Trẫm xem.”
Lần , Ám Nhất do dự.
Hắn thể thu thanh kiếm trong tay, nhưng thể khống chế thứ ném ngoài !
Vạn nhất ném c.h.ế.t Bệ hạ...
Nghĩ tới điều , Ám Nhất thăm dò kiến nghị: “Bệ hạ, là để thuộc hạ ...”
“Bớt nhảm, mau ném . Dù vòng bảo hộ chặn , Trẫm cũng thể né tránh.”
“Bệ hạ...”
Hoàng hậu nương nương khuyên can, nhưng thốt hai chữ “Bệ hạ” liền Nguyên Đế cắt ngang.
“Hoàng hậu cần lo lắng, Trẫm tự chừng mực.”
Nghe Hoàng đế cố chấp như , Hoàng hậu nương nương giận dỗi mặt sang một bên, bà mặc kệ ông luôn!
Đến Hoàng hậu cũng bó tay với Hoàng đế, Ám Nhất hết cách, chỉ đành cầm lấy một chiếc chén ném về phía Nguyên Đế.
Chén bay với tốc độ cực nhanh, đến mức khiến thót tim kinh hãi.
Không ngoài dự đoán, chiếc chén ở ngay vị trí trường kiếm chặn khi nãy va một bức bình phong vô hình cản .
Nguyên Đế mặt mày rạng rỡ mừng rỡ: “Vòng bảo hộ của Giang Nguyệt Dạng thật sự quá lợi hại! Đeo nó , ai thể thương tổn Trẫm một phân một hào!”
Hoàng hậu nương nương chằm chằm vòng bảo hộ cổ tay Nguyên Đế quan sát mãi: “Món đồ nhỏ rốt cuộc chế tác như thế nào, thể thần kỳ đến !”
“Giang Nguyệt Dạng là mua , e rằng con bé cũng .”
“Bệ hạ nếu thể một vòng bảo hộ hộ , ngày sẽ sợ gặp nguy hiểm nữa.”
Nghe Hoàng hậu , Nguyên Đế rơi trầm tư.
Giang Nguyệt Dạng kẻ hẹp hòi bủn xỉn, chỉ cần đưa tiền, thứ gì thể mua nàng đều sẽ giúp đỡ mua giùm.
nàng nghĩ đủ trăm phương ngàn kế chối từ khi thấy Trẫm thể bỏ tiền mua vòng bảo hộ, cũng chịu thật công năng của vòng bảo hộ .
Làm như thế, phỏng chừng là sợ Trẫm khi công năng của vòng bảo hộ sẽ kiêng dè nghi kỵ nàng hoặc lấy mạng nàng.
Nàng nỗi lo , mà khi Trẫm gặp nguy hiểm, nàng vẫn mạo hiểm nguy cơ bại lộ hết đến khác đeo vòng bảo hộ cho Trẫm.
Nàng là thật lòng Trẫm chịu tổn thương!
“Bệ hạ? Bệ hạ?” Hoàng hậu nương nương khẽ gọi.
Nguyên Đế hồn về phía Hoàng hậu nương nương.
“Bệ hạ, là chúng bảo Tiểu...”
“Chuyện về vòng bảo hộ.” Sắc mặt Nguyên Đế nghiêm túc ngắt lời Hoàng hậu nương nương, “Các ngươi cứ coi như gì.”
Lý Phúc Toàn và Ám Nhất đồng thanh , Hoàng hậu nương nương mím môi, đó thêm gì nữa.
Lúc ở một phía khác, Dạ Vô Hấn trở doanh trại ngoài thành bao lâu, quân địch một nữa kéo tới tập kích.
Lần , dẫn đầu xung trận , mà là một bầy độc trùng.
Chỉ thấy một lão đầu thấp bé mặc trang phục kỳ quái ở phía nhất thổi sáo gốm, theo tiếng sáo truyền , độc trùng mặt đất tụ tập ngày càng nhiều, đen nghịt cả một mảng trông vô cùng khủng khiếp.
Mắt thấy đám độc trùng sắp tràn tới, Lục Vân Đình đầu vung trường tiên trong tay đ.á.n.h thẳng đàn độc trùng.
Bởi vì lôi điện thể phát hỏa, cho nên roi vung trúng độc trùng liền lập tức bốc cháy.
Độc trùng thấy ánh lửa liền rối rít lùi một chút.
Lục Vân Đình thấy lớn tiếng quát: “Bọn sâu bọ sợ lửa, mang đuốc đây!”
Theo tiếng quát của vang lên, tiếng sáo liền biến đổi tiết tấu, bầy độc trùng như thể chịu kích thích gì đó, một nữa lao lên phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-378-ke-dien.html.]
Dù cho đó thấy ánh lửa cũng màng sợ hãi mà như thiêu lao đầu lửa.
Độc trùng nhiều nhỏ, cho dù đuốc trong tay, vẫn độc trùng bò lên thể tướng sĩ.
“A!”
Kèm theo từng tiếng thét chói tai thê lương, bên phía Lục Vân Đình liên tiếp ngã gục.
Phía bên , Khâu Kiến rút bội kiếm, hét lớn: “Toàn lực tấn công!”
“Sát!”
Tiếng xung phong c.h.é.m g.i.ế.c vang thấu mây xanh, hai bên hỗn chiến quần thảo. Đám độc trùng hệt như nhận diện , chỉ chuyên c.ắ.n binh lính Đại Hạ.
“Tam cẩn thận!” Thái t.ử vung kiếm gạt phăng đại đao của quân địch đang đ.â.m tới lưng Tam hoàng tử.
Yến Vương (Tam hoàng tử) tung một cước đá văng kẻ địch bên sườn: “Hoàng , độc trùng quá nhiều, chúng nhất định nghĩ cách!”
Nghe , Thái t.ử c.h.é.m g.i.ế.c địch quân : “Độc trùng đều do lão đầu quái dị , g.i.ế.c thì độc trùng thể sẽ lui!”
“Đệ g.i.ế.c !”
“Lão đầu hộ vệ, cùng .”
Phía , Lục Vân Đình vô tình thấy Thái t.ử và Yến Vương một đường c.h.é.m g.i.ế.c xông thẳng bụng trận địa quân địch, đôi mày lập tức nhíu chặt!
Hắn cao giọng quát: “Hứa An, Bắc Minh, Thanh Ca, đưa Thái t.ử điện hạ bọn họ trở về!”
“Rõ!”
Bên cạnh, Dạ Vô Hấn cảm thấy cứ tiếp tục thế , quân Hạ chẳng bao lâu nữa sẽ bầy độc trùng cho quân diệt.
Thế là, y khẽ suy tính vận khinh công nhảy vọt lên, giẫm lên bờ vai hoặc đầu của tướng sĩ chẳng bên nào mà xông thẳng về phía hậu phương quân địch.
Thấy cách đó xa là quân địch, Dạ Vô Hấn liền từ trong nhẫn gian lấy l.ự.u đ.ạ.n , giật chốt an ném thẳng quả l.ự.u đ.ạ.n .
Một giây... hai giây... Bùm một tiếng vang thật lớn, một mảng nhỏ quân địch hất văng lên trời.
Tình huống bất ngờ phát sinh khiến của cả hai bên đều ngẩn trong chốc lát, một cánh tay đứt lìa thậm chí còn văng thẳng mặt Khâu Kiến.
Dạ Vô Hấn hề dừng , tiếp tục lấy l.ự.u đ.ạ.n từ nhẫn gian ném về phía quân địch.
Bùm! Bùm! Bùm!
Liên tiếp nổ tung mấy quả lựu đạn, Khâu Kiến và quân địch hai bên mới bừng tỉnh phản ứng .
Khâu Kiến gào thét: “Rút lui! Mau rút lui!”
Quân địch tức thì rút lui về , tiếng sáo điều khiển độc trùng cũng theo đó mà ngừng bặt, độc trùng cũng lùi theo.
Dạ Vô Hấn nhanh chóng bình định cuộc hỗn chiến , liền kéo lấy một con ngựa nhảy phắt lên, đuổi theo quân địch mà ném lựu đạn.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đừng chạy chứ, ở chơi với ! Quá , còn ném tay !”
Thái t.ử và Yến Vương một lòng g.i.ế.c c.h.ế.t lão đầu quái dị , cho nên cũng bám theo Dạ Vô Hấn đuổi tới.
Khâu Kiến đầu thoáng qua Dạ Vô Hấn đang bám riết tha đuổi theo ném lựu đạn, mắng một câu: “Kẻ điên!”
Trấn Quốc tướng quân Dạ Vô Hấn đang ném nổ tưng bừng khoái chí, quân địch nổ đến mức chật vật tháo chạy tứ tán, ánh mắt ngưng tụ vung kiếm chỉ tới gầm lên: “Toàn lực truy kích!”
“Sát!”
Quân địch đuổi đến mức chạy trốn tứ xứ, quân Hạ chia nhiều hướng truy kích.
Thái t.ử và Yến Vương dẫn đuổi theo lão đầu quái dị cùng vài chục tên lính địch tới bên bờ một con suối nhỏ trong rừng.
Quân địch ngoảnh đầu thấy kẻ điên Dạ Vô Hấn ở đây, liền c.h.é.m g.i.ế.c ngược về phía đám Thái tử, lão đầu quái dị cũng lấy sáo gốm điều khiển độc trùng.
Thái t.ử hô lớn: “Mấy tên giao cho các ngươi, g.i.ế.c lão đầu kỳ quái .”
“Không, để !” Yến Vương xung phong lao thẳng về phía lão già.
Lão già chạy thổi sáo, nhưng già như lão rốt cuộc cũng chạy một trai trẻ tuổi như Yến Vương.
“Nạp mạng !” Yến Vương đ.â.m một kiếm thẳng tới lão già.
Đối diện với mũi kiếm đ.â.m tới, lão già vốn đang đầy vẻ hoảng loạn đột nhiên toét miệng gằn.
Ngay đó, một con hắc xà liền từ gáy lão già phóng vút c.ắ.n chặt lấy cổ Yến Vương.