Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 376: Giang Nguyệt Dạng Ra Tay
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:18
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ sáu kể từ khi khai chiến, Khâu Kiến dốc bộ binh lực công thành.
Ngoại trừ ba vạn quân Lục Gia Quân tiên phong (thương vong quá nửa hiện tại chỉ còn hơn một vạn một chút), bộ binh mã còn đều là lực lượng trung thành với Khâu Kiến.
Ngoài , Đông Đột Quyết cũng cấu kết với Khâu Kiến.
Hóa , Khâu Kiến dốc lực công thành ngay từ đầu chỉ vì tiêu hao binh lực của bọn Lục Vân Đình, mà còn kéo dài thời gian chờ quân binh của Đông Đột Quyết kéo tới.
Nguyên Đế phái Tạ Húc và Long Vũ Quân kháng địch, Lục Vân Đình cũng triệu tập các thành viên Ám Ảnh Các trộn trong để cùng chống giặc.
Bên cạnh đó, Dạ Vô Hấn cũng chủ động phái sát thủ của Huyết Sát Các đường đường chính chính trận g.i.ế.c địch.
Đến ngày thứ tám, Nguyên Đế ngự giá chinh nhưng văn võ bá quan hết sức can ngăn, cuối cùng đành để Thái t.ử ông xuất chinh.
Tam hoàng t.ử cũng xin lệnh xông chiến trường.
Sau một hồi giao tranh kịch liệt, đôi bên thương vong t.h.ả.m trọng. phe Khâu Kiến chiếm ưu thế về quân nên càng lợi hơn.
Giang Nguyệt Dạng khi nắm rõ tình hình chiến sự ngoài thành, nhân lúc hai bên hưu chiến lén phái gọi Dạ Vô Hấn tới mặt .
Dạ Vô Hấn tới, Giang Nguyệt Dạng liền ngửi thấy mùi m.á.u tanh nồng nặc, cánh tay y còn quấn băng gạc.
Giang Nguyệt Dạng thấy liền lo lắng hỏi: “Ngươi thương .”
“Không , vết thương nhỏ thôi.”
“Không là . Còn A Việt thì ? Chàng thương ?”
Nghe thấy lời , nụ mặt Dạ Vô Hấn nhạt một phần: “Trong tay màng bảo vệ và Lôi Tiên do cô đưa, ai thương cũng tới lượt thương .”
“Vậy thì .” Giang Nguyệt Dạng yên tâm thở phào một cái.
lúc , hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Ký chủ, đôi khi thấy cô cũng tàn nhẫn thật đấy.]
[Ngươi mấy lời kỳ quặc . Ta tàn nhẫn lúc nào chứ?]
Hệ thống im lặng.
Giang Nguyệt Dạng thèm để ý tới nó nữa, lập tức đưa tay về phía Dạ Vô Hấn: “Đưa nhẫn gian cho .”
Dạ Vô Hấn chẳng hỏi câu nào, tháo nhẫn đưa cho nàng.
Giang Nguyệt Dạng cầm lấy chiếc nhẫn, lát liền đưa trả cho y: “Ta mua một lô lựu đạn, ngươi cầm lấy l.ự.u đ.ạ.n đó giúp kết thúc cuộc chiến loạn .”
Nói xong, nàng lấy một chiếc màng bảo vệ từ trong gian hệ thống đeo cho Dạ Vô Hấn.
“Chú ý an đấy.”
Dạ Vô Hấn rũ mắt chiếc vòng bảo vệ tay, khóe môi bất giác nhếch lên: “Giang Nguyệt Dạng, cái cô còn đòi ?”
“Tặng ngươi đấy, cảm ơn ngươi nào cũng sẵn lòng giúp .”
“Không cần khách khí, cô thể tùy ý sai bảo bất cứ lúc nào.” Dạ Vô Hấn xoa xoa vòng bảo vệ cổ tay, “Giang Nguyệt Dạng, cô cứ yên tâm, nhất định sẽ nhanh chóng bình định cuộc chiến loạn .”
Giang Nguyệt Dạng gật gật đầu hỏi: “Dạ Vô Hấn, của ngươi ai thương vong ?”
“Đã bước lên chiến trường thì thương vong là chuyện khó tránh khỏi.”
“Nếu bọn họ trong nhà, nhất định đối đãi t.ử tế với nhà của họ đấy.”
“Biết .” Thấy nàng nhíu chặt mày, Dạ Vô Hấn kìm giơ tay búng nhẹ trán nàng một cái: “Xấu c.h.ế.t .”
Giang Nguyệt Dạng đau đớn hừ khẽ một tiếng, xoa xoa trán trừng mắt y: “Ngươi gì ! Đau c.h.ế.t .”
“Có gì , chỉ cô đừng suốt ngày trưng cái bộ mặt như mướp đắng thôi, lắm, ngứa cả mắt.”
“Ngươi!” Giang Nguyệt Dạng vung tay định cho y một trận.
Dạ Vô Hấn nhảy lùi , ha hả: “Không đ.á.n.h trúng !”
“Ngươi trốn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-376-giang-nguyet-dang-ra-tay.html.]
“ trốn cô cũng chẳng đ.á.n.h trúng .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng chống nạnh hai tay: “Ngông cuồng! Có giỏi thì ngươi đừng trốn thật xem, để coi đ.á.n.h trúng ngươi .”
“Tới luôn .”
Giang Nguyệt Dạng cái giọng điệu của y chọc tức, tiến gần nắm chặt nắm đ.ấ.m thụi thẳng n.g.ự.c y.
Ngay lúc nắm đ.ấ.m sắp nện lồng ngực, Dạ Vô Hấn giơ tay tóm lấy cổ tay nàng.
“Cô xem, đ.á.n.h trúng đúng ?”
“Thế ?” Giang Nguyệt Dạng nhấc chân đá thẳng một cước qua.
Dạ Vô Hấn phản ứng cực nhanh buông tay nàng né về phía , đoạn vỗ vỗ ngực: “Nguy hiểm thật, nguy hiểm thật.”
“Chẳng ngươi bảo trốn ?”
“Cô đá thẳng chỗ hiểm của thế , thể trốn chắc?”
“Hừ!”
Thấy nàng phồng má tức giận, Dạ Vô Hấn bất đắc dĩ thở dài một bước gần nàng.
Chỉ thấy y cúi ghé trán mặt nàng, khẽ giọng : “ cho cô búng , nào?”
“Miễn cưỡng như thế chẳng thèm búng , mắc công ngươi bảo ức h.i.ế.p ngươi.”
Dạ Vô Hấn khẽ mỉm , chẳng cô vẫn luôn ức h.i.ế.p đấy thôi?
Trong lòng nghĩ , nhưng ngoài miệng y : “Không miễn cưỡng chút nào , bằng lòng vạn phần. Công chúa điện hạ, xin mời búng ạ.”
“Đây là do ngươi cầu xin búng đấy nhé.”
“Vâng , cầu xin cô búng đấy.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng lập tức cong ngón tay búng “tách” một cái lên trán Dạ Vô Hấn.
“Ối!” Dạ Vô Hấn lập tức ôm trán kêu ré lên một tiếng.
Giang Nguyệt Dạng trợn tròn hai mắt: “Ngươi... ngươi đừng hòng ăn vạ, còn dùng sức đấy.”
Dạ Vô Hấn buông bàn tay ôm trán xuống, nàng hỏi: “Hết giận ?”
Giang Nguyệt Dạng ngẩn : “Ta thèm giận thật .”
“Vậy đây.”
“Mau .”
Dạ Vô Hấn rời lâu thì Giang Thượng thư tới.
Giang Nguyệt Dạng thấy cha thì chút bất ngờ, bởi vì mấy ngày nay cha nàng đều túc trực ở trong cung.
“Cha, cha về lúc nào thế ạ?”
“Vừa mới về.” Giang Thượng thư chằm chằm gương mặt Giang Nguyệt Dạng một lát: “Dạng Dạng, lát nữa con theo cung.”
“Vào cung ạ? Sao con cung?”
“Hoàng hậu nương nương long thể bất an, Bệ hạ tuyên con chăm sóc Hoàng hậu nương nương. Con đừng sợ, cha và ca ca con cũng sẽ cùng cung.”
Đây là một nguyên do, nhưng chủ yếu là văn võ bá quan Giang Nguyệt Dạng ở bên cạnh Nguyên Đế để bảo vệ ngài.
Ban đầu Nguyên Đế từ chối đề nghị của văn võ bá quan, nhưng nghĩ , nếu cổng thành phá, ông thể dẫn Giang Nguyệt Dạng theo mật đạo trốn ngoài thành, nên đồng ý.
Giang Nguyệt Dạng hề nghi ngờ, lắc đầu : “Cha, con sợ , con cũng định ngày mai cung cầu kiến Bệ hạ.”
“Con gặp Bệ hạ ?”
“Vâng, một món đồ con dâng cho ngài.”