Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 374: Mưu Phản

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngươi ý gì?”

 

Khâu tướng quân đắc ý : “Đám Cao tướng quân đang ở trong tay , còn cả mấy tên ngươi để trong quân doanh nữa. Nếu bọn chúng c.h.ế.t thì lập tức thả !”

 

Nghe thấy lời , sắc mặt Lục Vân Đình biến đổi.

 

Khi về kinh, để vài của Ám Ảnh Các trong quân doanh Lục Gia Quân để theo dõi tình hình.

 

Còn những khác, nếu mệnh lệnh của thì tuyệt đối tự ý đặt chân trọng địa quân doanh.

 

Lục Vân Đình Khâu tướng quân dối, nhưng vẫn cất tiếng hỏi: “Ta lấy gì để tin ngươi?”

 

Nghe , Khâu tướng quân chậm rãi móc từ bên hông một dải tua kiếm rực rỡ sắc màu và một miếng ngọc bội.

 

Lục Vân Đình liếc mắt một cái liền nhận những thứ đó, tua kiếm là do con gái Cao tướng quân tự tay đan tặng, Cao tướng quân từng rời khỏi .

 

Ngọc bội là của một vị tướng quân khác, cũng là vật bất ly .

 

“Thế nào? Giờ thì tin chứ?”

 

Cùng với giọng của Khâu tướng quân dứt, sát khí hãi hùng Lục Vân Đình bộc phát, gân xanh cánh tay nổi cộm.

 

Hắn sa sầm nét mặt nghiến răng : “Ngươi gì bọn họ ?”

 

“Ngươi yên tâm, bọn họ vẫn còn sống lành lặn nguyên vẹn. Thế nhưng, sống đến hừng đông thì chắc .”

 

Hai im lặng đối đầu.

 

Một lát , của đôi bên kết thúc c.h.é.m g.i.ế.c. Toàn bộ t.ử sĩ của Khâu tướng quân đều ngã gục, đám Lâm Tịch cũng đều thương.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nhìn thấy cục diện , Khâu tướng quân nhíu chặt mày, gã ngờ đám Lâm Tịch lợi hại hơn hẳn mấy kẻ Lục Vân Đình để trong quân doanh nhiều đến thế.

 

May mà gã chuẩn đường lui, bằng hôm nay thật sự bỏ mạng tại nơi .

 

lúc , Lục Vân Đình chậm rãi mở miệng: “Ta thể thả ngươi , nhưng ngươi thả bộ bọn họ .”

 

Khâu tướng quân lạnh: “Ngoại sanh của ơi, ngươi quá đỗi tham lam đấy. nể tình ngươi chảy dòng m.á.u của Du nhi, thể đồng ý với ngươi một mạng đổi một mạng.

 

Bằng , ngày mai ngươi cứ chờ mà nhặt xác cho bọn họ . Ta một ngày trở về, của sẽ mỗi ngày g.i.ế.c một đưa tới mặt ngươi!”

 

Lục Vân Đình siết chặt nắm đấm, lát chậm rãi buông lỏng .

 

Hai khắc , Lục Vân Đình và Dạ Vô Hấn cùng sự chỉ đường của Khâu tướng quân tới bên ngoài một trạch viện cách cổng thành xa.

 

Chỉ thấy Khâu tướng quân huýt một tiếng sáo, một đám hắc y nhân liền từ trong một trạch viện khác phía bước , trong đó một tên hắc y nhân đang khống chế Cao tướng quân đang hôn mê bất tỉnh.

 

Khâu tướng quân : “Ngoại sanh , ngươi chớ hành động thiếu suy nghĩ, trong tay chỉ một con tin .”

 

Ý tứ ngoài lời chính là, ngươi cứu một Cao tướng quân, thì những sẽ c.h.ế.t.

 

“Đã như , cữu cữu hẳn cũng sợ thả chứ?”

 

Khâu tướng quân chẳng hề sợ hãi, lập tức hất cằm lệnh cho tên hắc y nhân đối diện: “Thả .”

 

Hắc y nhân dẫn theo Cao tướng quân chậm rãi tới, Lâm Tịch cũng sự hiệu của Lục Vân Đình tiến lên đón .

 

Rất nhanh, Lâm Tịch thuận lợi tiếp nhận Cao tướng quân đang hôn mê từ tay tên hắc y nhân.

 

Lục Vân Đình dám lấy mạng của mấy vị tướng quân đ.á.n.h cược, cuối cùng đành theo đúng ước định thả Khâu tướng quân .

 

Chỉ thấy Khâu tướng quân xoay lên ngựa, dùng tư thế của kẻ thắng cuộc Lục Vân Đình : “Ta đợi ngươi tới g.i.ế.c .”

 

Dứt lời, Khâu tướng quân liền một đám hắc y nhân bảo vệ phi ngựa rời .

 

Lâm Tịch âm thầm bám theo .

 

Không lâu , Cao tướng quân đang hôn mê bất tỉnh Thanh Ca - chút hiểu y thuật cứu tỉnh .

 

Cao tướng quân tỉnh dậy, đầu óc còn mơ màng đang ở nơi , trong miệng liên tục gào thét mắng Khâu tướng quân vong ân phụ nghĩa, ăn cây táo rào cây sung, nếu bản c.h.ế.t nhất định c.h.é.m đầu gã đem bêu thị chúng!

 

Lục Vân Đình lo lắng hỏi: “Cao tướng quân, ngài cảm thấy thế nào ?”

 

Nghe thấy giọng quen thuộc, Cao tướng quân lập tức tỉnh táo vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-374-muu-phan.html.]

 

Đợi đến khi mặt là ai, ông lập tức : “Đại tướng quân, Khâu Kiến tạo phản!”

 

“Cái gì?”

 

“Sau khi Đại tướng quân về kinh lâu, gã liền bắt giam và Đơn tướng quân , còn âm thầm phái bộ phận Lục Gia Quân do gã thống lĩnh lén lút về kinh thành.”

 

Lục Vân Đình sốt ruột truy hỏi: “Gã phái bao nhiêu về?”

 

“Không rõ nữa, chỉ riêng binh mã âm thầm theo gã hồi kinh năm vạn .”

 

“Không xong , mau đến cổng thành!”

 

Đợi đến khi đám Lục Vân Đình chạy tới cổng thành, binh lính thủ thành đều tàn sát bộ, Lâm Tịch cũng chịu trọng thương.

 

Nếu vì lo sợ Lục Vân Đình phát giác đuổi theo, e rằng Lâm Tịch cũng gã g.i.ế.c c.h.ế.t .

 

Lục Vân Đình với gương mặt lạnh lùng những binh lính giữ thành ngã trong vũng máu, trong mắt ngập tràn sát ý.

 

Lục Gia Quân tuyệt đối thể gánh cái tội danh mưu phản!

 

“Mấy các ngươi canh giữ cổng thành cho kỹ.” Lục Vân Đình dắt lấy con ngựa dự phòng ở cổng thành nhảy lên lưng ngựa, “Ta tiến cung diện kiến Bệ hạ.”

 

Dứt lời, Lục Vân Đình liền giục ngựa phi nước đại chạy tới hoàng thành, liều c.h.ế.t gõ cửa cung trong đêm.

 

Nguyên Đế đang trong giấc ngủ say Lý Phúc Toàn đ.á.n.h thức, tin Lục Vân Đình đêm khuya gõ cửa cung, lập tức dấy lên dự cảm chẳng lành.

 

Quả nhiên ngoài dự đoán.

 

Lục Vân Đình quỳ mặt Nguyên Đế, đem chuyện xảy tối nay bẩm báo đầu đuôi ngọn ngành.

 

“Ngươi Khâu Kiến ý đồ tạo phản?”

 

“Thần tội, thần nguyện ý dẫn binh tiễu trừ phản tặc!”

 

Nguyên Đế cảm xúc chằm chằm một hồi lâu: “Trẫm sẽ để Chấn Quốc tướng quân cùng ngươi thống lĩnh binh mã.”

 

“Tạ Bệ hạ!”

 

Sau đó, Nguyên Đế suốt đêm tuyên triệu Tả Hữu nhị tướng, Tạ Húc và Chấn Quốc tướng quân cùng những khác cung.

 

Sau khi bàn bạc, bọn họ nhất trí quyết định một vạn binh mã Lục Gia Quân mà Lục Vân Đình mang về phép tham chiến, đồng thời khi dẹp yên phản loạn tuyệt đối rời khỏi thao trường hoàng gia.

 

Ngoài , Lục Vân Đình còn thống lĩnh binh mã xông pha ở hàng đầu tiên để chứng minh cuộc phản loạn chỉ do một Khâu Kiến gây !

 

Sau khi việc định đoạt, Lục Vân Đình và Chấn Quốc tướng quân thâu đêm chỉnh đốn binh mã, chuẩn sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.

 

Lúc , bách tính trong thành vẫn đang chìm trong giấc mộng, hề chuyện long trời lở đất sắp sửa xảy .

 

Mãi đến sáng sớm thức dậy phát hiện cổng thành đóng chặt, nội bất xuất ngoại bất nhập, thành giới nghiêm, họ mới nhận điều bất thường.

 

Trên Thái Hòa Điện.

 

Nguyên Đế thông báo cho văn võ bá quan chuyện Khâu Kiến c.h.é.m g.i.ế.c xông khỏi cổng thành, mưu đồ tạo phản.

 

Văn võ bá quan xong ai nấy đều biến sắc kinh hoàng, dồn dập về phía Lục Vân Đình đang mặc giáp trụ đại điện.

 

Giang Nguyệt Dạng cúi đầu liếc giỏ trúc bên chân, bên trong đang đựng “Lôi Tiên”.

 

Tối qua, Dạ Vô Hấn đến chỗ nàng kể bộ sự việc, bao gồm cả chuyện Khâu tướng quân là trọng sinh.

 

lúc , một thái giám hớt hải chạy bẩm báo.

 

“Bệ hạ, cổng thành truyền tin báo về, Khâu... nghịch tặc thống lĩnh ba vạn tinh binh bày trận bên ngoài thành ạ.”

 

Nguyên Đế lời , lập tức đầu hai đang mặc giáp trụ: “Chấn Quốc tướng quân, Lục tướng quân.”

 

Hai đồng thanh bước khỏi hàng: “Thần mặt.”

 

“Trẫm lệnh cho hai khanh lập tức dẫn binh xuất thành dẹp yên phản loạn, nhất định bắt sống nghịch tặc!”

 

“Thần tuân chỉ!”

 

 

Loading...