Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 373: Chân Tướng Năm Xưa
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước biến cố bất ngờ , Khâu tướng quân sững sờ trong chốc lát, đó sắc mặt lập tức trở nên lạnh lùng và nghiêm nghị.
Ánh bạc lóe lên, thanh chủy thủ lộ hơn nửa tay áo trông vô cùng chói mắt trong màn đêm thăm thẳm.
“Cậu giống như năm xưa sát hại phụ ... đ.â.m một nhát lưng ?”
Khâu tướng quân nửa khép mi mắt, nở một nụ khinh miệt: “Cháu sai , năm đó đ.â.m thẳng mặt Lục Kinh Hồng một nhát đấy.”
“Ông... thừa nhận ?”
“Hiện giờ cháu cầm kiếm gác lên cổ , cần gì phí lời giảo biện nữa.”
Lục Vân Đình siết chặt thanh kiếm trong tay, khó khăn thốt lên: “Vì... mẫu ?”
Khâu tướng quân chậm rãi gật đầu: “ , Lục Kinh Hồng một ngày c.h.ế.t thì Du Nhi vĩnh viễn thấy .”
“ ông từng nghĩ tới, phụ c.h.ế.t , mẫu cũng thể sống tiếp !” Lục Vân Đình gầm lên một tiếng.
Khâu tướng quân thoáng sững sờ, ngay đó như phát điên mà hét lên: “Đều tại Lục Kinh Hồng, vốn dĩ nên sinh cõi đời !
Tại ... tại để về thời điểm sớm hơn? Như thì Du Nhi sẽ quen , yêu .
Du Nhi là của , nàng là của ! Không ai phép cướp nàng khỏi tay ! Ta cứu nàng , cứu nàng .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời của Khâu tướng quân vô cùng lộn xộn, Lục Vân Đình mà đầu óc mơ hồ, nhất thời thể hiểu nổi ông đang cái gì.
“Ý ông là ? Thế nào gọi là “ về thời điểm sớm hơn”?” Lục Vân Đình cau mày chất vấn.
Khâu tướng quân dường như thấy tiếng của Lục Vân Đình, tiếp tục lẩm bẩm một trong trạng thái phần điên loạn.
“Rõ ràng giúp nàng tránh kiếp nạn đó, nàng sẽ c.h.ế.t, và nàng cũng thể ở bên mãi mãi .
tại ! Tại khi một nữa, nàng vẫn chọn c.h.ế.t cùng Lục Kinh Hồng! Tại rời xa một nữa!”
Lục Vân Đình mà trong lòng bực bội vô cùng, cả giận : “Ông cho rõ ràng xem! Thế nào là “ về thời điểm sớm hơn”? Thế nào là “ một nữa”?”
Lúc , dường như Khâu tướng quân mới thấy tiếng , nhếch môi : “Cháu c.h.ế.t sẽ cho cháu .”
Ngay lúc , một giọng đột nhiên truyền tới: “Hừ! Hóa là một súc sinh trọng sinh.”
Lục Vân Đình và Khâu tướng quân theo hướng phát âm thanh, chỉ thấy một nam t.ử áo đen đeo mặt nạ với dáng vẻ ngạo nghễ, bất kham đang sừng sững nóc nhà.
Giọng , Lục Vân Đình là ngay Dạ Vô Hấn.
Kể từ lúc Lục Vân Đình dọn về để điều tra rõ chuyện, Giang Nguyệt Dạng suốt đêm nhờ cậy Dạ Vô Hấn giúp nàng bảo vệ Lục Vân Đình.
Dạ Vô Hấn thể từ chối lời thỉnh cầu của nàng, đành miễn cưỡng đồng ý. Rồi đó... liền màn xuất hiện như hiện tại.
Ngay đó, ánh mắt của hai , Dạ Vô Hấn nhẹ nhàng nhảy từ nóc nhà xuống.
Chỉ thấy y ung dung cầm bội kiếm băng qua đám đang c.h.é.m g.i.ế.c, gặp tên t.ử sĩ nào mắt dám vung kiếm về phía , y liền trực tiếp đạp bay, nếu thì bóp nghẹt cổ vặn gãy.
Từ đầu đến cuối, kiếm của y từng tuốt khỏi vỏ.
Dạ Vô Hấn đến bên cạnh Lục Vân Đình dừng bước, trong mắt đong đầy ý Khâu tướng quân : “Ngươi từng c.h.ế.t một đúng ? Sau đó mở mắt phát hiện trở một thời điểm nào đó.”
Ánh mắt Khâu tướng quân lạnh lẽo: “Ngươi là ai?”
“Ta là ai ư?” Dạ Vô Hấn lặp câu hỏi của ông một híp mắt : “Ngươi quỳ xuống cầu xin , sẽ cho ngươi !”
Khâu tướng quân chọc giận: “Ngươi c.h.ế.t!”
“Hửm?” Dạ Vô Hấn vô cùng thiếu đòn: “Ngươi sai , đến để tìm c.h.ế.t, mà là đến để g.i.ế.c .
Thế nào, khi c.h.ế.t chuyện với về việc trọng sinh ? Biết ... vui vẻ lên, thể cho ngươi về nữa đấy.”
Lời vốn dĩ là gạt , nhưng Khâu tướng quân cảm thấy Dạ Vô Hấn chuyện trọng sinh thì chừng thực sự bản lĩnh giúp ông về một nữa.
Ông quá khao khát gặp Du Nhi của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-373-chan-tuong-nam-xua.html.]
Nghe thấy hai chữ “trọng sinh”, Lục Vân Đình dần dần hiểu những lời điên khùng mà Khâu tướng quân thốt ban nãy.
Khâu tướng quân dò xét Dạ Vô Hấn hồi lâu trầm giọng hỏi: “Ngươi điều gì?”
Tuyệt cú mèo! Mắc bẫy !
Dạ Vô Hấn trong lòng vui mừng nhưng ngoài mặt lộ , hỏi: “Lần đầu tiên, phụ mẫu của Lục Vân Đình c.h.ế.t như thế nào?”
“Trong Lục gia quân xuất hiện kẻ phản bội, địch nhân nội ứng ngoại hợp đ.á.n.h cho Lục gia quân kịp trở tay.
Kẻ phản bội thông đồng với địch dẫu c.h.é.m đầu tại chỗ, nhưng Lục Kinh Hồng nỡ bỏ mặc bách tính trong thành chạy trốn thoát mà chọn liều c.h.ế.t cố thủ.
Du Nhi vốn dĩ cùng theo mật đạo ngoài cầu viện, nhưng giữa đường nàng chạy ngược trở về...
Đến khi dẫn viện binh tiếp ứng thì thành Thanh Viêm chìm trong biển lửa ngút trời.”
Nghe xong lời Khâu tướng quân kể, Dạ Vô Hấn như điều suy nghĩ, cất lời: “Nói cách khác, khi ngươi trọng sinh trở về, mẫu của Lục Vân Đình quen phụ và hai tình ý với .
Ngươi bọn họ sẽ c.h.ế.t ở thành Thanh Viêm, thế nên để cứu yêu, ngươi nghĩ cách ngăn cản nàng cùng Lục Kinh Hồng đến thành Thanh Viêm.
Sau đó, để chiếm đoạt nàng, để đảm bảo Lục Kinh Hồng cũng sẽ c.h.ế.t trong thành Thanh Viêm, ngươi liên thủ với kẻ phản bội thông đồng với địch cùng sát hại Lục Kinh Hồng.
Ngươi ngỡ rằng Lục Kinh Hồng c.h.ế.t thì ngươi sẽ nàng . ngươi vạn vạn ngờ tới, tình cảm nàng dành cho Lục Kinh Hồng sâu nặng đến mức thể tuẫn tình cùng .
Làm một nữa, ngươi vẫn thể cứu nàng , cũng chẳng thể toại nguyện nàng . Ngươi xem... đoán đúng ?”
Khâu tướng quân trả lời y, chỉ lạnh lùng : “Những gì ngươi đều cho ngươi, điều , ngươi cũng nên chứ.”
“Ngươi cái gì?” Dạ Vô Hấn giả vờ ngớ ngẩn hỏi một câu.
Khi Khâu tướng quân sắp sửa nổi trận lôi đình, y vờ như nhớ , : “Ồ! Ngươi trở quá khứ một nữa để đổi kết cục chứ gì.
Bản chương còn hết, mời bấm trang để tiếp nội dung hấp dẫn phía !
Chuyện đơn giản lắm, “trọng sinh”, đúng như tên gọi của nó nghĩa là c.h.ế.t sống . Muốn về, ngươi thể thử c.h.ế.t một xem .”
Nghe , Khâu tướng quân tức đến mức bàn tay cầm chủy thủ khẽ run rẩy, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi dám giỡn mặt !”
“Sao bảo giỡn mặt ngươi chứ? Chẳng đây ngươi cũng về quá khứ bằng cách đó ? Xem , tình cảm ngươi dành cho nàng cũng chẳng sâu đậm gì, ngay cả c.h.ế.t vì nàng mà ngươi cũng dám.
Đổi là Lục Kinh Hồng, sẽ chút do dự mà c.h.ế.t vì nàng. Đó chính là lý do vì dẫu một nữa, ngươi vẫn thua trong tay .”
Lời thốt , Khâu tướng quân Dạ Vô Hấn chọc giận, vung thanh chủy thủ trong tay gạt phăng thanh kiếm đang gác cổ , đồng thời lùi phía để kéo giãn cách giữa hai bên.
Cùng lúc đó, đôi mắt ông đỏ ngầu giận dữ thét lên: “Ta hề thua Lục Kinh Hồng, cũng thể c.h.ế.t vì Du Nhi!”
“Dao đang ở trong tay ngươi đấy, ngươi bảo ngươi thể c.h.ế.t vì nàng, thì tay .”
Khâu tướng quân bất động.
Dạ Vô Hấn khẩy: “Ngươi xem, ngươi chính là tiếc cái mạng quèn của , thế mà còn dám mạnh miệng thể c.h.ế.t vì nàng . Đừng tự lừa dối nữa, đồ ích kỷ nhà ngươi!”
“Ta nhất định g.i.ế.c ngươi!” Ánh mắt Khâu tướng quân âm độc trừng trừng Dạ Vô Hấn.
“G.i.ế.c ?” Dạ Vô Hấn giễu cợt một tiếng, “Bây giờ dường như ngươi mới là con cừu non trong lồng chờ xẻ thịt đấy.”
Cùng với giọng của Dạ Vô Hấn dứt, Lục Vân Đình cầm kiếm từng bước từng bước tiến gần Khâu tướng quân.
Thanh trường kiếm ánh trăng chiếu rọi, phát những tia sáng lạnh lẽo thấu xương.
“Cậu, đây là cuối cùng gọi ông một tiếng . Sau đó, ông hãy xuống tạ tội dập đầu mặt phụ !”
Khâu tướng quân yên tại chỗ nhúc nhích, mặt nở nụ khinh miệt, chẳng hề sợ hãi chút nào.
“T.ử Viết, cháu ngoan của , cháu nghĩ rằng sẽ chút chuẩn nào mà tay g.i.ế.c cháu ?”
Lục Vân Đình khựng bước.
[