Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 372: Đào Hố Gài Bẫy
Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuỗi hạt xương màu đỏ lặng lẽ mặt bàn. Sau khi chằm chằm một lúc, Lục Vân Đình vươn hai ngón tay bóp nát một hạt.
Bột phấn màu đỏ rào rào rơi xuống, vương một ít đầu ngón tay, trong đó còn lẫn một chút bột trắng.
Tựa như m.á.u thấm đẫm khúc xương .
Lục Vân Đình vờ như tin mà nghiền nát từng hạt một, kết quả đều như , thậm chí những hạt m.á.u tươi nhuốm đẫm.
Sự sụp đổ của trưởng thành đôi khi chỉ diễn trong một khoảnh khắc.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Tại !”
Lục Vân Đình gạt phắt bộ đồ đạc bàn xuống đất, chẳng màng tất cả mà trút sạch những cảm xúc bấy lâu nay luôn cố gắng kìm nén.
Những hạt màu đỏ rơi vãi khắp sàn nhà, kèm theo tiếng vỡ vụn giòn tan.
“A Viết.” Giang Nguyệt Dạng ôm lấy cánh tay , “Chàng đừng như , sợ.”
Lục Vân Đình lập tức bình tĩnh trở , nhưng vẫn cụp mắt im bất động.
Không qua bao lâu, một giọng lạnh lẽo thấu xương truyền đến từ đỉnh đầu Giang Nguyệt Dạng:
“Ta về điều tra rõ ràng chuyện.”
Nghe , Giang Nguyệt Dạng từ từ buông tay , tháo vòng bảo hộ từ cổ tay đeo tay .
Lục Vân Đình đó là vòng bảo hộ, lập tức nắm lấy tay nàng ngăn cản:
“Thứ ắt hẳn là vật đỡ đòn tấn công của gấu đen lớn cho nàng đúng ? Nàng tự giữ lấy .”
Giang Nguyệt Dạng gạt tay : “Thiếp ngăn cản , nhưng cũng đừng để lo lắng. Hứa với , hãy đeo nó.”
“Nàng cần nó hơn .”
“Yên tâm , còn thứ lợi hại hơn. Nếu đeo, chúng chia tay!”
“Chia tay?”
“Tức là hủy bỏ hôn ước đấy!”
Cuối cùng, Lục Vân Đình đành đeo vòng bảo hộ , đồng thời cũng bố trí thêm nhiều nhân thủ âm thầm bảo vệ Giang Nguyệt Dạng.
Sau khi thu xếp thỏa, liền trở về.
Hôm , Lục Vân Đình đến buổi lâm triều, hơn nữa còn cáo ốm xin nghỉ dài hạn.
Giang Nguyệt Dạng mang đầy tâm sự ở vị trí của , hệ thống cũng ồn ào đòi ăn dưa như ngày.
Thậm chí, từ hôm qua đến giờ nó thèm lấy một lời.
Ban đầu, Nguyên Đế và văn võ bá quan vẫn nhận điều gì bất thường.
qua hai khắc , bọn họ phát hiện hôm nay Giang Nguyệt Dạng và hệ thống im ắng đến lạ thường.
Đổi là ngày thường, dẫu ăn dưa thì bọn họ cũng sẽ tán dóc một hai câu. Bằng , Tiểu Giang đại nhân cũng sẽ ngủ gật hoặc mò cá.
Thế nhưng hôm nay, cả hai ăn dưa, trò chuyện, càng chẳng thèm ngủ gật mò cá.
Kỳ quặc hết sức!
Nguyên Đế Giang Nguyệt Dạng mấy chuyển tầm mắt sang vị trí của Lục Vân Đình.
Chẳng lẽ hai họ cãi ?
Lúc , Ngụy đại nhân bước khỏi hàng, dâng sớ vạch tội Khâu tướng quân về kinh nhưng mãi chịu cung diện thánh, quả thật là coi quân thượng gì, coi thường thiên uy!
Ngụy đại nhân khẩn cầu Nguyên Đế trừng phạt Khâu tướng quân, ít quan viên liền lục tục bước phụ họa.
Giang Nguyệt Dạng thu hút sự chú ý, thầm nghĩ, Khâu tướng quân để Bệ hạ mắt như , chẳng trách Bệ hạ nghi ngờ lòng trung thành của Lục gia quân.
Ông như thế, lẽ nào là tạo phản?
Đối với lời hặc tấu của Ngụy đại nhân, Nguyên Đế trầm giọng : “Khâu tướng quân thể bệnh, xin dời vài ngày nữa mới cung thỉnh tội, Trẫm chuẩn tấu.”
Nghe , Ngụy đại nhân cùng các quan viên phụ họa đành lui về vị trí.
Dẫu bọn họ hoài nghi chuyện thể bệnh chỉ là cái cớ để Khâu tướng quân cố tình trốn tránh diện thánh, nhưng cũng đành bất lực.
Bệ hạ đều đồng ý ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-372-dao-ho-gai-bay.html.]
Ở một diễn biến khác, Lục Vân Đình đang cùng Khâu tướng quân phân tích, sàng lọc xem ai trong Lục gia quân khả năng sát hại Lục Kinh Hồng nhất.
Hắn rút từ trong tay áo một tờ giấy mở , bên vẽ một hình đồ đằng.
“Lúc mới về kinh, từng ám sát hai . Những kẻ ám sát đều là t.ử sĩ, đều đồ đằng kỳ quái , từng thấy qua ?”
Khâu tướng quân cầm lấy kỹ một hồi, cuối cùng lắc đầu: “Chưa từng thấy.”
“Trong Lục gia quân, đủ khả năng nuôi t.ử sĩ nhiều, thấy ai là hiềm nghi lớn nhất?”
“Trước đây, vẫn luôn nghĩ Đại tướng quân hy sinh chiến trường nên từng nghi ngờ bất kỳ ai. Đột nhiên bảo trong Lục gia quân ai hiềm nghi nhất, cũng .”
Lục Vân Đình bỗng nhận một điểm: dường như ông bao giờ gọi cha là tỷ phu, cũng hiếm khi gọi là tỷ tỷ.
Quả nhiên ông đúng như lời Dạng Dạng ... trong lòng thầm thương trộm nhớ mẫu .
Khâu tướng quân hỏi: “T.ử Viết ai để hoài nghi ?”
“Trước đó, từng nghi ngờ Đơn tướng quân, nhưng khi điều tra mới phát hiện đứa con trai duy nhất của ông khi đó cũng bỏ mạng trong trận chiến năm xưa.”
“Có những kẻ một khi tàn nhẫn thì con ruột cũng dám g.i.ế.c.”
“Không ông .”
Khâu tướng quân cau mày: “Sao khẳng định như ?”
“Đêm qua, phái đến thành Thanh Viêm điều tra chuyện năm xưa truyền tin về, trong trận chiến năm đó còn sống sót.”
Nghe thấy lời , ánh mắt Khâu tướng quân chợt lóe lên tia lạnh lùng, nhưng nhanh khôi phục bình thường.
Nếu Lục Vân Đình ông chính là hung thủ thì căn bản sẽ thể phát hiện dị trạng .
Lục Vân Đình tiếp tục : “Người đó tận mắt thấy cha một đàn ông sát hại, nhưng đàn ông đó tên gì, cần nhận mặt tại chỗ.
Người của đưa nhân chứng từ thành Thanh Viêm về, tính theo tốc độ truyền tin thì tối nay hoặc sáng mai là bọn họ thể tới kinh thành.”
Khâu tướng quân âm thầm tính toán trong lòng, nhưng ngoài mặt tỏ vui mừng khôn xiết: “Tốt quá , như cháu thể hung thủ là ai.”
“Hy vọng là .”
Hố đào sẵn, để xem ông chịu nhảy xuống .
Chớp mắt, đêm khuya đến.
Bên trong phủ Tật Phong Tướng Quân, Lục Vân Đình và Khâu tướng quân ở tiền sảnh lặng lẽ chờ đợi.
Thấy đêm khuya mà Khâu tướng quân vẫn hề bất kỳ động tĩnh nào, Lục Vân Đình ngỡ rằng ông trúng kế, liền dậy : “Cậu, thời gian còn sớm nữa, chắc ngày mai bọn họ mới đến nơi, nghỉ ngơi thôi.”
Khâu tướng quân đáp một tiếng dậy: “Ta về Lận Cư.”
“Muộn thế , cứ ở trong phủ một đêm .”
“Thôi, ở đây quen.”
Lục Vân Đình cầm bội kiếm lên: “Ta tiễn ngoài.”
Khâu tướng quân gật đầu, đó hai cùng rảo bước ngoài.
Nào ngờ, bọn họ tới cửa thì hai mũi tên x.é to.ạc trung b.ắ.n thẳng tới.
Một mũi tên nhắm về phía Lục Vân Đình, một mũi tên b.ắ.n về phía Khâu tướng quân.
Cả hai nhanh chóng nghiêng né tránh.
Giây tiếp theo, mái nhà xuất hiện nhiều hắc y nhân, của Lục Vân Đình cũng từ trong bóng tối xông nghênh địch.
Chỉ trong chớp mắt, hai bên lao c.h.é.m g.i.ế.c kịch liệt.
Lâm Tịch nhanh chóng giải quyết xong một tên hắc y nhân vạch cánh tay kiểm tra đồ đằng, liền cất tiếng gọi: “Công tử, chúng đồ đằng.”
Lục Vân Đình lạnh: “Quả nhiên, hung thủ vẫn luôn âm thầm giám sát nhất cử nhất động của .”
Vừa , rút kiếm tiến về phía , như sắp sửa tham gia trận c.h.é.m g.i.ế.c phía .
Thế nhưng ngay khoảnh khắc bội kiếm sắp tuốt khỏi vỏ , Lục Vân Đình nhanh như cắt , gác thẳng mũi kiếm lên cổ Khâu tướng quân.
[