Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 37: Mật Thư Trong Tàng Thư Lâu
Cập nhật lúc: 2026-09-18 00:58:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiểu Giang đại nhân, Tiểu Giang đại nhân...”
Bùi Ngôn gọi Giang Nguyệt Dạng mấy liền mà nàng vẫn chẳng dấu hiệu gì là tỉnh , bất đắc dĩ đành đưa tay lay lay nàng.
Giang Nguyệt Dạng mơ màng tỉnh giấc, chạm ánh mắt của Bùi Ngôn liền ngẩn một lúc, chột hỏi: [Tiểu Qua, thế ?]
Hệ thống: [Ký chủ bò bàn, bò một hồi ngủ luôn. Ờ... lát nữa nhớ lau nước miếng nhé.]
Nghe thấy thế, Giang Nguyệt Dạng vội vàng thẳng dậy, quẹt loạn một hồi quanh khóe miệng.
Ôm phương châm chỉ cần ngại thì ngại sẽ là kẻ khác, Giang Nguyệt Dạng mặt đổi sắc hỏi: “Bùi đại nhân chuyện gì ?”
Khóe miệng Bùi Ngôn giật giật, đó đưa tay chỉ hộp thức ăn bàn: “Hạ quan là nhắc nhở Tiểu Giang đại nhân thể dùng bữa .”
“Ồ, đa tạ Bùi đại nhân.”
“Vậy hạ quan phiền đại nhân dùng bữa nữa.” Bùi Ngôn chắp tay hành lễ với nàng về chỗ của ăn cơm.
Giang Nguyệt Dạng mở hộp thức ăn liếc , một đĩa rau xanh, một bát thịt hấp, một con cá, một bát cơm trắng và một bát canh gà.
Nàng mấy món ăn mặt mà khẽ nhíu mày, là những món nàng thích ăn thế ?
Hệ thống thấy bèn : [Ký chủ ráng ăn chút , còn mấy tiếng nữa mới về nhà cơ mà.]
Giang Nguyệt Dạng xoa xoa bụng, miễn cưỡng cầm đũa lên, gắp vài miếng tượng trưng thôi ăn nữa.
Bùi Ngôn đầu thoáng qua, thấy đồ ăn bàn nàng hầu như chẳng động đũa bao nhiêu, đang định bụng qua hỏi xem cần giúp đỡ gì .
Ngay lúc chuẩn dậy thì một bóng vụt qua mắt như một làn khói.
Hứa Tranh chẳng kịp nghĩ ngợi liền hỏi luôn: “Tiểu Giang đại nhân, cơm canh hợp khẩu vị của ngài ?”
“Ừm. Ta ăn cá dị ứng, cũng thích ăn thịt mỡ.”
“Dị ứng?” Hứa Tranh đầy vẻ khó hiểu.
“Nghĩa là ăn sẽ nổi mẩn ngứa khắp .”
Hứa Tranh liên tục “” hai tiếng: “Vậy bây giờ? Chẳng ngài sẽ nhịn đói ?”
“Không , còn cái .” Giang Nguyệt Dạng lấy chỗ thịt bò khô ăn hết .
“Chỗ ... đủ ?”
lúc , ngoài cửa một tiểu thái giám bước . Hắn xách theo một hộp thức ăn, khom lưng tiến đến mặt Giang Nguyệt Dạng.
“Tiểu Giang đại nhân, đây là đồ do Giang Thượng thư đại nhân sai nô tài đưa tới ạ.”
“Đa tạ.”
Sau khi tiểu thái giám rời , Giang Nguyệt Dạng mở hộp thức ăn , bên trong là những món nàng thích ăn.
Nàng ngẩng đầu về phía Hứa Tranh, mày mắt cong cong : “Lần thì đủ .”
Sau khi Giang Nguyệt Dạng dùng xong bữa trưa, nàng khéo léo từ chối lời đề nghị cùng của Bùi Ngôn, một thong thả tản bộ tới Tàng Thư Lâu.
Nàng bước thu hút ít ánh .
Tuy rằng lúc đang là giờ nghỉ trưa nhưng vẫn khá nhiều quan viên đang tra cứu tài liệu ở đây.
Giang Nguyệt Dạng phớt lờ những ánh mắt đó, chậm rãi bước về phía giá sách.
Nàng những cuốn sách giá, lẩm bẩm một : “Không ở đây thoại bản để nhỉ.”
[Có đấy, ký chủ sâu bên trong chút , cái giá ở góc trong cùng một cuốn ghi chép kỳ văn dị sự dân gian đấy.]
Giang Nguyệt Dạng theo chỉ dẫn của hệ thống tìm cuốn kỳ văn dị sự dân gian , đó liền bệt xuống đất say sưa .
Bên trong ghi chép ít chuyện lạ ly kỳ, nhưng chuyện nào cũng chẳng rõ ngọn ngành, câu chuyện nào cũng đầu voi đuôi chuột.
Giang Nguyệt Dạng mà phát bực, dứt khoát thèm nữa.
Nàng nhét cuốn sách trở chỗ cũ, tìm kiếm một hồi, cuối cùng cũng tìm một cuốn thoại bản tình cảm nam nữ.
Nửa canh giờ trôi qua, Giang Nguyệt Dạng gấp cuốn sách . Cũng chính lúc nàng mới phát hiện , Thái t.ử điện hạ chẳng cạnh từ bao giờ.
Giang Nguyệt Dạng: [... Tiểu Qua, ngươi bảo là Thái t.ử điện hạ tới .]
[ nhắc đấy chứ, là do ký chủ bảo đừng phiền cô cơ mà.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-37-mat-thu-trong-tang-thu-lau.html.]
Giang Nguyệt Dạng nhớ một chút, dường như đúng là chuyện như thật.
[Thái t.ử điện hạ tới bao lâu ?]
[Từ lúc ký chủ tới đoạn nam nữ chính dạo đêm .]
[Thế chẳng là tới lâu lắm ?] Giang Nguyệt Dạng liếc trộm Thái t.ử bên cạnh một cái: [Bệ hạ kỳ quái thì thôi , giờ đến cả Thái t.ử điện hạ cũng kỳ quái nốt .]
Nghe thấy lời , Thái t.ử mất tự nhiên hắng giọng một cái, tỏ vẻ như chuyện gì mà dậy.
Giang Nguyệt Dạng thấy thế cũng vội vàng lên theo: “Thần kiến quá Thái t.ử điện hạ.”
Thái t.ử điện hạ khẽ gật đầu miễn lễ cho nàng: “Giang cô nương tiện bồi cô dạo một lát ?”
“Dạ !”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Giang Nguyệt Dạng theo Thái t.ử từng tầng từng tầng bước lên , mãi cho đến khi lên tới tầng cao nhất của Tàng Thư Lâu mới dừng .
“Oa” Giang Nguyệt Dạng kìm khẽ thốt lên kinh ngạc.
Từ nơi thể phóng tầm mắt bao quát hơn nửa hoàng cung, vô cùng hùng vĩ tráng lệ!
Thái t.ử mỉm : “Vào ban đêm, nơi cảnh sắc còn hơn nữa, ngẩng đầu là thể ngắm trọn bầu trời đầy .”
“Thật ạ? Tiếc là buổi tối thần thể ở trong cung.”
Thái t.ử lập tức hỏi: “Nàng ở trong cung ?”
Giang Nguyệt Dạng vô cớ cảm thấy câu hỏi mang hàm ý sâu xa, thế là cân nhắc lựa lời đáp: “Không ạ. Hoàng cung rộng lớn quá, thần sợ khi lạc lối sẽ giam cầm mãi mãi ở nơi .”
“Giang cô nương thông tuệ như thế, gì đáng sợ hãi chứ.”
Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Thần lòng tin bản , cũng chẳng niềm tin khác.”
“Nếu như trong hoàng cung thứ mà nàng thì ?”
“Chuyện tương lai thần cũng dám , nhưng ít nhất hiện tại trong hoàng cung thứ gì khiến thần nhất định bằng .”
Thái t.ử điện hạ thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng những lời tuyệt tình đoạn tuyệt đường lui.
“Nghe Giang cô nương sắp sửa cập kê, cô liệu vinh hạnh tới quan lễ ?”
“Điện hạ thể tới, đó là vinh hạnh của thần.”
Thái t.ử điện hạ nở nụ xuất phát từ tận đáy lòng, đó bầu khí liền rơi trầm mặc.
Giang Nguyệt Dạng thấy Thái t.ử mở miệng nữa, âm thầm trút một thở dài nhẹ nhõm.
[Tiểu Qua, Thái t.ử điện hạ rốt cuộc ý gì thế nhỉ? Chẳng lẽ ý với , Thái t.ử phi thật đấy ?]
[Theo tình hình hiện tại mà thì khả năng cao là đấy.]
[ mà... thấy thích . Người mà gả, nhất định là thích đó, mà đó cũng thật lòng thích .]
[Thế thì kiếp cô chắc chắn ế chỏng chơ tới già . Lưỡng tình tương duyệt từ xưa đến nay mấy đôi .]
Giang Nguyệt Dạng tỏ vẻ chẳng hề hấn gì: [Một cũng sống chán.]
Hệ thống: [Ký chủ thấy vui là . , mới phát hiện xà nhà ngay đỉnh đầu các giấu một phong mật thư đấy.]
[Ở cơ?] Giang Nguyệt Dạng lén lút ngẩng đầu quanh: [Sao ngươi đó là mật thư?]
[Bởi vì chữ bên là chữ của Đại Hạ, cũng hiểu.]
Hệ thống ăn dưa chỉ mỗi điểm dở , ngoài ăn dưa hóng chuyện thì cái gì cũng mù tịt.
[Thế chắc ngươi là ai chứ?]
Hệ thống hì hì: [Cái thì . Là do học trò Sùng Văn Quán Lý T.ử Hào đấy.]
Học trò ở Sùng Văn Quán đều là thư đồng của Thái tử, sâu xa hơn thì chính là nhân tài và tâm phúc mà Thái t.ử chiêu mộ từ sớm để chuẩn cho việc đăng cơ .
Bọn họ thể ở trong cung, cũng thể đến Tàng Thư Lâu mượn sách vở, chỉ là phép đặt chân hậu cung và một nơi cơ mật trọng yếu mà thôi.
Giang Nguyệt Dạng lén Thái t.ử một cái, chắc chắn hỏi: [Phong mật thư là do Thái t.ử điện hạ ngầm cho phép ?]
Bàn tay Thái t.ử giấu tay áo rộng siết chặt thành nắm đấm, ngờ trăm chọn vạn tuyển, cuối cùng vẫn để cho kẻ mang dã tâm hai lòng trộn .
Lý T.ử Hào, Tĩnh An Hầu, bọn họ rốt cuộc là của phe cánh nào?