Bãi Lạn Ăn Dưa: Toàn Triều Văn Võ Hì Hì? Hết Hì Hì Luôn - Chương 369: Bởi Vì Ta Muốn Làm Người Cầm Cờ

Cập nhật lúc: 2026-09-18 01:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cỗ xe ngựa dần dừng hẳn, cánh cửa sổ xe mở từ bên trong, Giang Nguyệt Dạng khom lưng bước .

 

Lục Vân Đình đưa tay đỡ nàng xuống xe, thấy cây trâm hoa lê tặng nàng lệch liền nâng tay chỉnh một chút.

 

“A Việt, đây là ? Không gặp tiểu cửu cửu ?”

 

“Đây là một tòa biệt viện của Lận gia ở phía bắc thành, tiểu cửu cửu ở phủ Tướng quân, mỗi khi ở kinh thành đều ở tại nơi .”

 

Nơi cách xa trung tâm hoàng thành, phần hẻo lánh, những trạch viện xung quanh dường như cũng ở.

 

Mang một cảm giác yên tĩnh tường hòa, vô cùng thoải mái.

 

Giang Nguyệt Dạng ngoảnh đầu về phía biển hiệu cổng, chỉ thấy đó khắc hai chữ “Lận Cư”, nét chữ phiêu dật phóng khoáng.

 

Lục Vân Đình khẽ lay tay nàng: “Chúng thôi, tiểu cửu cửu chắc đang sốt ruột .”

 

Giang Nguyệt Dạng tươi như hoa, khẽ trêu : “Là tiểu cửu cửu sốt ruột? Hay là sốt ruột?”

 

“Ta.”

 

Giang Nguyệt Dạng cảm thấy, cái cảm giác bạn trai nóng lòng dẫn gặp phụ thật là thích.

 

“Đi thôi.” Lục Vân Đình nắm tay nàng bước về phía cổng lớn.

 

“Ơ kìa chờ , quà tặng.”

 

Nghe , Lục Vân Đình buông tay nàng , xe ngựa lấy lễ vật xuống.

 

Trở bên cạnh nàng, hai tay trong tay cùng bước .

 

Lục Vân Đình dẫn Giang Nguyệt Dạng đến một sân ở tiền viện gọi một tiếng tiểu cửu cửu, thấy tiếng đáp liền dẫn nàng về hướng hậu viện.

 

“Tiểu cửu cửu ở sân của , hẳn là đang ở sân của nương .”

 

“Hồi nhỏ nương kể, bọn họ mỗi khi gây họa ngoại tổ phụ tức giận thì sẽ lén chạy đến đây ở vài ngày, đợi ngoại tổ phụ nguôi giận mới về.”

 

“Tiểu cửu cửu lúc nhỏ bám nhát gan, lúc nào cũng theo bên cạnh nương, thời gian ở trong sân của nương còn nhiều hơn ở sân của chính .”

 

“...”

 

Lục Vân Đình mỉm kể về chuyện của nương và cha , cùng với tiểu cửu cửu và những khác, Giang Nguyệt Dạng kiên nhẫn lắng .

 

Một lúc lâu , Lục Vân Đình dường như cảm thấy bản nhiều, chút ngại ngùng dừng lời.

 

“Dạng Dạng, dài dòng quá ?”

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu: “Ta thích những điều , lúc kể những chuyện đó trông mắt.

 

Sau điều gì đều thể với . Ta sẽ cùng hồi tưởng những khoảnh khắc mà cảm thấy hạnh phúc.”

 

A Việt nhất định từng vô thổ lộ tâm sự trong lòng với khác, nhưng đây chẳng ai để mở trọn cõi lòng.

 

“Dạng Dạng, bất kể xảy chuyện gì, nàng cũng đừng rời xa , ?”

 

“Được.”

 

Hai băng qua hành lang gấp khúc, bước hậu viện ngửi thấy một mùi hương mai thoang thoảng.

 

Giang Nguyệt Dạng ngước mắt sang, chỉ thấy tán cây mai đằng xa, một nam t.ử vận cẩm y màu đen đang chắp tay lưng , ngước những đóa hoa mai đầu.

 

Sáng nay tuyết rơi, cành hồng mai kiều diễm như khoác lên tà váy trắng muốt. Trắng xen lẫn đỏ, yêu kiều diễm lệ.

 

[Ký chủ!]

 

Hệ thống đột nhiên lên tiếng gọi nàng, trong giọng điệu lộ rõ vẻ chấn động và gấp gáp.

 

Bước chân Giang Nguyệt Dạng khựng , hỏi: [Sao thế? Đã xảy chuyện gì?]

 

Hệ thống đám sương mù đen , nhanh chóng phản ứng: [... trình tự của xảy chút vấn đề, tiến hành sửa chữa.

 

Lát nữa cô tuyệt đối chuyện với , nếu khả năng sẽ trục trặc mà hỏng luôn đấy.]

 

Giang Nguyệt Dạng nhíu mày: [Nghiêm trọng đến thế ?]

 

[ ! Cho nên lát nữa cô ngàn vạn đừng chuyện với .]

 

Giang Nguyệt Dạng buồn bã “ừm” một tiếng, sững tại chỗ ngẫm nghĩ giây lát hỏi: [Tiểu Qua, sẽ chứ?]

 

Hệ thống ngẩn , ngay đó kiêu ngạo : [Tất nhiên ! Chỉ cần quá trình sửa chữa ngắt quãng, nhất định sẽ bình an vô sự.]

 

[ nhất định sẽ chuyện với .]

 

[Ừm, bắt đầu đây.]

 

Giang Nguyệt Dạng lập tức im lặng.

 

“Dạng Dạng?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/bai-lan-an-dua-toan-trieu-van-vo-hi-hi-het-hi-hi-luon/chuong-369-boi-vi-ta-muon-lam-nguoi-cam-co.html.]

Nghe thấy giọng của Lục Vân Đình, Giang Nguyệt Dạng chậm rãi hồn, liền nở một nụ nhạt.

 

“Ta , chúng qua chỗ tiểu cửu cửu .”

 

“Ừm.”

 

Lục Vân Đình siết c.h.ặ.t t.a.y nàng, như thể đang truyền thêm sức mạnh cho nàng.

 

Lát , khi cách Khâu tướng quân chừng năm sáu mét, Khâu tướng quân dường như cảm nhận tới gần liền đầu .

 

Nhìn thấy hai đang nắm tay , Khâu tướng quân tiên giật , đó nở nụ ôn hòa.

 

“T.ử Việt, đây chính là ý trung nhân của cháu ? Tiểu cô nương trông thật tuấn tú khôi ngô, cực kỳ xứng đôi với A Việt nhà chúng .”

 

Hai cùng bước lên phía .

 

Giang Nguyệt Dạng lịch sự khẽ nhún gối hành lễ với Khâu tướng quân: “Khâu tướng quân vạn an, tiểu nữ là Giang Nguyệt Dạng.”

 

Khâu tướng quân khẽ gật đầu: “Vào trong , bên ngoài lạnh.”

 

Sau đó, ba cùng bước phòng.

 

Vừa xuống, Khâu tướng quân liền mang vẻ mặt tươi Giang Nguyệt Dạng hỏi: “Nghe hai đứa đính hôn ?”

 

Giang Nguyệt Dạng căng thẳng khẽ đáp một tiếng , chẳng hiểu chút lo lắng Khâu tướng quân thích .

 

“Vậy thì cháu nên theo A Việt gọi là tiểu cửu cửu .”

 

Nghe câu , Giang Nguyệt Dạng lập tức thở phào nhẹ nhõm, đồng thời cũng chút ngượng ngùng.

 

Khi chỉ nàng và A Việt, nàng thể thoải mái gọi hai chữ “tiểu cửu cửu”, nhưng khi mặt tiểu cửu cửu để gọi thì thấy ngượng ngùng.

 

Thấy Giang Nguyệt Dạng vẻ ngại ngùng mở miệng, Khâu tướng quân trêu đùa: “A Việt, mị lực của tiểu t.ử cháu giảm sút đấy nhé!

 

Tiểu cô nương cư nhiên vẫn hạ quyết tâm gả cho cháu. Trước lúc cháu ở biên cương, mấy cô nương bên đó cứ gọi là...”

 

“Tiểu cửu cửu!” Lục Vân Đình cất cao giọng gọi ông một tiếng.

 

Bản chương xong, xin click trang tiếp theo để tiếp nội dung phấn khích!

 

Khâu tướng quân sượng sùng ngậm miệng , ánh mắt phiêu dạt sang hướng khác, tiếp tục nữa.

 

Tuy Khâu tướng quân hết câu, nhưng Giang Nguyệt Dạng hiểu .

 

Chỉ thấy nàng đưa tay véo mạnh một cái eo Lục Vân Đình, híp mắt : “Tiểu cửu cửu đừng trách, con chỉ là chút ngượng ngùng thôi. Nếu gì bất trắc, con và A Việt sẽ thành .”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Cùng lúc đó, phần eo Lục Vân Đình nhói đau, sắc mặt biến đổi. Chạm ánh mắt híp mí của Giang Nguyệt Dạng, chẳng dám mở miệng giãi bày lấy nửa câu.

 

Khâu tướng quân tiếng liền sang: “Vậy thì , thằng bé T.ử Việt thích cháu nhiều lắm đấy. Vì cháu, nó trả giá bằng một thứ vô cùng quan trọng.”

 

Nghe , nụ mặt Giang Nguyệt Dạng tiên ngưng trệ, đó dần dần tắt ngấm.

 

Nhận sự đổi trong cảm xúc của nàng, Lục Vân Đình nắm lấy tay nàng siết chặt.

 

“Tiểu cửu cửu.” Lục Vân Đình đẩy chiếc hộp mặt về phía Khâu tướng quân, “Cái là lễ gặp mặt do Dạng Dạng đặc biệt chuẩn cho .”

 

Khâu tướng quân mở hộp , bên trong là một bộ quân cờ mài dũa từ noãn ngọc màu thanh bích và màu đỏ, giá trị xa xỉ.

 

Ông nhặt một quân cờ lên cảm nhận chất ngọc, chạm ấm áp mịn màng, mang theo vẻ nhẵn nhụi bao năm tháng đời mân mó.

 

Hoa văn bề mặt tựa như đang kể những câu chuyện của thuở xa xưa.

 

Ông thể cảm nhận , bộ quân cờ nhuốm đẫm thở của vô danh thủ, từng trải qua hết trận đối dịch kịch liệt đến trận đối dịch kịch liệt khác.

 

Từng hạ xuống nhấc lên bàn cờ dọc ngang đan xen, chứng kiến những pha c.h.é.m g.i.ế.c khốc liệt và những thế cờ bố cục tinh diệu.

 

Giang Nguyệt Dạng thuận theo lời Lục Vân Đình : “Nghe tiểu cửu cửu thích đ.á.n.h cờ, hy vọng sẽ thích món quà gặp mặt .”

 

Khâu tướng quân nhẹ nhàng đặt quân cờ trong tay trở hộp, mỉm : “Ta thích.”

 

Dứt lời, ông liền dậy trong phòng lấy một chiếc hộp mang đưa cho Giang Nguyệt Dạng.

 

“Ta cũng tiểu cô nương ở độ tuổi của cháu thích thứ gì, hy vọng cháu sẽ thích.”

 

Giang Nguyệt Dạng mở hộp , là một chuỗi vòng tay màu đỏ bằng chất liệu gì, những hạt châu bên chỉ đến bằng hạt đậu đỏ, kiểu dáng vô cùng mắt.

 

Nàng chân thành : “Cháu thích ạ.”

 

Khâu tướng quân khi xuống, ánh mắt bất giác rơi những quân cờ trong hộp.

 

Giang Nguyệt Dạng thấy liền : “Xem món quà gặp mặt của con chọn đúng , tiểu cửu cửu thích đấy chứ.”

 

, thích. Tiểu cô nương, cháu thích đ.á.n.h cờ ?”

 

Giang Nguyệt Dạng lắc đầu.

 

“Bởi vì cầm cờ.”

 

 

Loading...